Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vân Quán Nguyệt không để ý tới biểu cảm đang dần thay đổi của Tiểu Niên. Lúc này, cô phát hiện bên người chẳng có lấy một món đồ cần dùng, hơi bực: "Nhưng chắc em phải đợi một chút, chị phải ra ngoài mua ít đồ."
"Hả? Vâng ạ."
Tiểu Niên giật mình phản ứng lại, tò mò hỏi: "Bác sĩ Vân, chị định mua gì thế ạ?"
Vân Quán Nguyệt thản nhiên đáp: "Giấy bùa, chu sa, bút lông."
Tiểu Niên: "?"
[Sao nghe như mấy ông thầy pháp trong phim vậy trời?]
Cậu ta liếc nhìn gương mặt xinh đẹp sắc sảo của cô, gãi đầu gãi tai, lắp bắp: "Thế... em đợi nhé?"
[Bùa với chu sa á? Không lẽ cô ấy sắp lên đồng luôn à?]
[Đang định tin thì nghe tới vụ này, đừng nói là lát nữa bắt người ta uống nước bùa nha? Nói thật, tôi có đứa hàng xóm từng tin mấy trò này, uống nước bùa rồi chết hai năm nay, cỏ mọc um tùm luôn rồi. ]
[Thật ra mấy cái đó cũng không nên uống bừa đâu. ]
[Mệt thật sự, bác sĩ Vân có bắt ai uống đâu? Người ta chưa nói hết câu đã nhảy vào kết tội rồi?]
Vân Quán Nguyệt liếc một vòng bình luận, điềm tĩnh nói: "Yên tâm, tôi không bắt ai uống nước bùa cả. Được rồi, tôi sẽ tắt livestream ra ngoài mua đồ, lát nữa quay lại livestream tiếp."
Cô lục tung tủ quần áo một hồi, cuối cùng cũng moi được một bộ đồ bình thường. Trong tủ phần lớn là sơ mi, chân váy chữ A với váy bút chì ôm sát.
Đẹp thì đẹp thật, nhưng mặc vào sao thoải mái bằng đồ rộng rãi.
Cô nghĩ có nên nhân tiện mua thêm vài bộ đồ thường ngày, nhưng rồi lại thôi.
[Mua online cho tiện, khỏi phải xách về. ]
Cô cầm chìa khóa xe để trên kệ giày, tra nhanh đường đến chợ bách hóa gần nhất rồi lên đường.
Chợ gần nhất nhưng cách căn hộ của cô hơi xa, lái xe mất hơn nửa tiếng. Người đông như trẩy hội, tiếng rao bán, còi xe, giày dép dẫm lộp cộp trên nền bê tông khiến đầu óc ai cũng hơi ong ong.
Cô tiện tay lấy một chiếc khẩu trang y tế trong xe, đỗ xe rồi xuống đi vào trong chợ.
Cô đi một vòng, thấy mấy tiệm bán giấy hoàng chỉ, nhưng loại giấy đều khá kém chất lượng, thậm chí còn có nếp gấp sẵn.
Nguyên chủ có tiếng, phí tư vấn một giờ không hề rẻ, mấy năm nay tiết kiệm cũng được kha khá. Thêm hai buổi livestream kiếm được không ít, cô không muốn dùng đồ kém chất lượng, không xứng với danh tiếng cô đang có.
Đi gần hết khu chợ, cuối cùng cô cũng tìm được một cửa tiệm đúng ý mình.
Tiệm này nằm ở góc khuất trong cùng, rất nhỏ, trước cửa treo hai cái lồng đèn đỏ, không để ý thì sẽ lướt qua luôn.
Vừa bước vào, mũi cô đã ngửi thấy mùi thơm nhè nhẹ, hơi giống mùi nhang nhưng lại phảng phất mùi gỗ, khó miêu tả nhưng khá dễ chịu.
Theo phản xạ, cô quay đầu nhìn về phía bên trong. Trong tầm mắt cô là bóng dáng cao lớn của một người đàn ông.
Anh cao khoảng mét chín, khoác bộ trường sam cách tân màu đen. Từng đường thêu bằng chỉ vàng ở tà áo rất sắc sảo, tinh tế.
Tóc anh dài, hơi che mắt, cũng đeo khẩu trang màu đen. Đầu anh cúi xuống nhìn điện thoại, bàn tay cầm máy khá to, xương tay rõ nét, các đốt ngón tay thon dài, gân nổi rõ ràng.
Nghe có người bước vào, anh ngẩng đầu.
Đôi mắt dài sâu thẳm, đen như đáy giếng cổ, đôi mày rậm cong nhẹ, cả khuôn mặt mang vẻ lạnh lùng xa cách, như đang ngầm cảnh báo người khác đừng đến gần.
"Chào anh, tôi muốn mua ít giấy bùa, chu sa, thêm ít hương nến, anh có bán tiền xu cổ và mai rùa không?"
Vân Quán Nguyệt thản nhiên nhìn thẳng vào mắt người đàn ông, dứt khoát nói ra yêu cầu của mình.
Người đàn ông nhìn cô mấy giây, rồi lười biếng chỉ về một phía, giọng nói trầm khàn có phần lơ đãng: "Tự chọn đi."
Vân Quán Nguyệt gật đầu: "Được."
Cô lần theo hướng tay chỉ, bước đến kệ hàng, thấy từng chồng giấy hoàng chỉ xếp ngay ngắn. Cô cầm thử một tờ, vừa chạm tay vào đã bất ngờ nhướng mày.
[Khá thật đấy, chất lượng tốt quá! Đây là giấy bùa hạng nhất rồi còn gì. ]
Chu sa cũng rất đặc biệt, hình như có pha thêm máu chó mực và nước nhân sâm.
Đúng là hàng xịn!
Hương nến cũng không phải loại tầm thường. Mấy đồng xu cổ thì hơi có âm khí, nhưng đó không phải điểm xấu, ngược lại còn chứng tỏ chất lượng tốt, có thể là đồ lấy ra từ mộ cổ nào đó.
Tiền cổ càng lâu năm, càng giúp việc xem quẻ chuẩn xác hơn.
Còn mai rùa thì cô không kén, chọn đại một cái nhìn thuận mắt là được.
Đồ tốt thế này, chắc không rẻ đâu.
Cô đang nghĩ vậy, vừa quay đầu lại thì phát hiện người đàn ông vẫn đang nhìn cô chăm chú.
Cô dừng một nhịp, tự nhiên hỏi: "Anh chủ, mấy món này tính giá thế nào?"
Người đàn ông chuyển ánh mắt sang đống giấy bùa, nói bâng quơ: "Giấy bùa vàng một nghìn một tờ, hương nến mười nghìn một cặp, đồng xu cổ năm nghìn một đồng, mai rùa thì miễn phí."
Vân Quán Nguyệt: "Có thể... hả? Rẻ vậy sao?"
Lúc nãy cô còn định hỏi có giảm giá được không cơ!
Người đàn ông khẽ ừ một tiếng, lười nhác giải thích: "Mới khai trương, cô là khách đầu tiên nên có khuyến mãi."
Vân Quán Nguyệt thầm nghĩ hôm nay mình đúng là hên.
Cô quyết định gom luôn cả chồng giấy bùa trên kệ, dù sao loại này để lâu cũng không hỏng, lại không tốn diện tích.
Còn chu sa, hương nến với tiền xu cổ thì không cần nhiều, cô chọn chút ít là đủ dùng.
Tính ra tổng cộng chưa tới mười triệu, Vân Quán Nguyệt rất hài lòng, chuyển khoản xong xuôi rồi chuẩn bị rời đi.
Người đàn ông lại liếc cô một cái, ngập ngừng rồi nói: "Kết bạn đi, sau này cần gì tôi giao tận nơi. Ở đây cái gì cũng có."
Cô suy nghĩ hai giây rồi đồng ý, rút điện thoại ra quét mã, thêm anh vào danh bạ.
"Thương Nghiên Lễ."
Có lẽ vì đang đeo khẩu trang nên giọng nói của anh trầm đục hơn bình thường.
"Tên anh chủ hay thật đấy. Tôi là Vân Quán Nguyệt. Sau này có cần gì sẽ làm phiền anh. Tạm biệt."
"Tạm biệt."
Thương Nghiên Lễ khẽ "ừ" một tiếng, mắt vẫn dõi theo bóng cô cho đến khi khuất hẳn.
Khoảng bảy, tám phút sau, một thanh niên đẹp trai vác hai hình nhân giấy đi vào, vừa vào cửa đã sốt sắng hét to: "Có khách hả? Điện thoại vừa báo có người chuyển 8 triệu 291 nghìn! Bán gì vậy? Là vàng mã hay nến dẫn mộng?
Không đúng, mất mười cặp nến, chắc là bán nến rồi... Nhưng khoan đã, nến của tôi giá hai triệu một cặp mà, sao mới thu có tám triệu mấy?
Khoan khoan khoan! Đống giấy bùa của tôi đâu? Bộ giấy bùa tôi nhập tận một triệu một tờ đấy, sao lại không còn tờ nào?
Thương Nghiên Lễ! Rốt cuộc anh đã làm cái gì với tiệm tôi vậy hả?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


