Chạng vạng ngày hôm qua Hoa Đăng nhận được tin tức, Thẩm Trú báo danh tham gia giải đấu trăm người ở Lâm Sơn Thành - U Châu, lập tức phái thủ hạ mua vé vào cửa, suốt đêm ngồi xe chạy tới.
Thậm chí để tăng tốc độ, nàng đổi hai con ngựa thành bốn con, suýt nữa làm ngựa kiệt sức giữa đường.
Tới nơi cũng không kịp nghỉ ngơi, ngay cả ngụm nước cũng không uống liền vội vã chạy tới xếp hàng, sợ lại lỡ mất Thẩm Trú.
May mắn lần này nàng đã kịp. Trận đấu còn một lúc nữa mới bắt đầu, đi vào thính phòng tìm một vị trí tầm nhìn rộng rãi ngồi xuống, ánh mắt nàng không ngừng dò xét, cố xác định vị trí của Thẩm Trú.
Huynh đệ bên cạnh chào hỏi: “Cô nương cũng đến xem trăm người thi đấu à? Cảnh tượng đẫm máu lắm, cô nương chịu nổi không?”
Hoa Đăng quay lại liếc nhìn hắn rồi ngoảnh mặt đi, buông lời: “Chịu được hay không lát nữa sẽ biết.”
Nhưng nam tử như bị hút hồn trong ánh mắt ấy của nàng, không kìm được đưa tay ra: “Xin hỏi tôn tính đại danh của mỹ nhân...”
Dù sao nàng cũng là người Trúc Cơ, chỉ làm hắn trật khớp chứ không gãy xương đã là mở lòng từ bi rồi.
Nam tử rốt cục hiểu được mình đụng phải tu chân giả, trong chốc lát im lặng như chim cút, dù đối phương có xinh đẹp đến đâu cũng không dám liếc nhìn thêm lần nào nữa.
Một khắc sau, khán giả trên khán đài đã đến gần đủ, các thí sinh cũng lục tục chuẩn bị vào trường đấu.
Trăm người tranh tài, đúng như tên gọi, mỗi lần có hơn trăm người tham gia. Quy tắc chỉ có một: Đứng vững đến cuối cùng chính là kẻ chiến thắng.
Người thắng cuộc có thể nhận được phần thưởng một nghìn linh thạch, xét về quy mô và mức độ tàn khốc mà nói, thực sự không nhiều.
Kết hợp với biểu hiện của Thẩm Trú ở chợ sáng lần trước, Hoa Đăng cảm thấy, có lẽ y thực sự rất cần tiền.
Thật trùng hợp, nàng chẳng có gì ngoài tiền.
Tròn một trăm người dự thi lần lượt vào sân, Hoa Đăng đợi một lúc, quả nhiên phát hiện ra bóng dáng Thẩm Trú.
Thân hình y cực cao, xứng danh hạc giữa bầy gà, mặt nạ đồng thau trên mặt lại càng có phong cách riêng, muốn không chú ý tới cũng khó.
Nửa tháng không gặp, y vẫn khoác lên mình bộ bạch y giản dị, tóc đen buộc bằng dải lụa đỏ, đuôi tóc buông xuống ngang lưng, theo bước chân nhẹ nhàng lay động.
Từ góc nhìn của Hoa Đăng, có thể phát hiện không ít người đều đang len lén đánh giá y, có lẽ cảm thấy y bước đi vững vàng, khí độ phi phàm, coi y là kình địch.
Chỉ là chẳng mấy chốc, ánh mắt những người này đều chuyển hướng. Không vì gì khác, Thẩm Trú quá trầm mặc, giữa đám thí sinh đầy sát khí như mãnh thú, sự nội liễm của y trở nên lạc lõng.
Vô luận người bên ngoài khiêu khích như thế nào, y vẫn không rút kiếm, không nói năng, đứng ở góc lạnh lùng quan sát, không lộ chút sát khí nào.
Nơi này gọi là trường đấu, tưởng chừng chỉ cần đánh ngã đối thủ là xong nhưng thực tế chẳng bao lâu sẽ biến thành cuộc chiến sinh tử. Mà một kẻ không có sát ý, tuyệt đối không thể sống đến phút cuối.
Chốc lát sau, hiệu lệnh vang lên, trận hỗn chiến trăm người bắt đầu, cả trường đấu sôi sục.
Thẩm Trú cuối cùng cũng có động tác, y bước từng bước chậm rãi, từ góc trường đi ra mép chiến trường, hai tay buông thõng, trọng tâm dồn về sau, tư thế vô cùng thư giãn.
Lần trước gặp y có kiếm không vỏ, lần này lại ngược lại, trên eo chỉ treo mỗi vỏ kiếm. Hoa Đăng nghĩ, không biết chủ quán nào đại phát thiện tâm bán cho y với giá hai phần mười.
Khi ý nghĩ này vừa nảy sinh rồi biến mất, tiếng ồn ào khắp trường đấu đột ngột im bặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)