Hệ thống áy náy, chủ động đề xuất: [Ký chủ đừng quá bi quan, tôi đã kiến nghị với Cục xuyên sách, đề nghị nâng cấp miễn phí thể chất cho cô để bồi thường, Cục xuyên sách vừa đồng ý rồi.]
“...”
Hoa Đăng cười giận dữ: "Ta cảm ơn cả nhà cậu nhé!"
Khoảng năm tuổi, nàng đã biết thể chất mình đặc biệt, dễ thu hút tà ma. Nhưng giờ nhìn lại, dường như tà ma còn đỡ hơn bầy sài lang hổ báo này.
Vừa nghĩ tới mớ tình tiết cỏ mọc đầy nơi trong sách, nàng nháy mắt đánh mất ý chí chiến đấu, hai mắt vô thần ngã vật ra ghế.
(Chú thích: Cỏ mọc đầy nơi mang hàm ý quá sức ngớ ngẩn, máu chó, hoặc vô lý.)
Thời gian trôi qua từng giây từng phút.
Bỗng nhiên, như chợt nhớ ra điều gì, Hoa Đăng bật dậy như cá chép phóng mình, lật lại cuốn tiểu thuyết.
Vẫn còn hy vọng, vẫn còn hy vọng. Sau khi rà soát từng chữ một, nàng phát hiện vẫn còn một nhân vật có thể cứu mình thoát khỏi tình cảnh này.
Trong cuốn truyện dài cả triệu chữ này, tất cả đều si mê nữ chính, vì nàng mà thần hồn điên đảo, sống chết chẳng màng.
Chỉ có một ngoại lệ - Kiếm tu Thẩm Trú.
Y không cha không mẹ, không môn phái, là kẻ tuyệt tình tuyệt dục, vô cùng tàn nhẫn.
Dù đất diễn không nhiều, nhưng chỉ cần mấy tình tiết ít ỏi, Hoa Đăng có thể đoán được bản tính của y.
Đang đi mà gặp người cầu cứu, rõ ràng chỉ là việc nhấc tay, y vẫn lựa chọn thấy chết mà không cứu, chứng minh người này trời sinh tính tình lạnh nhạt, không có một chút lòng trắc ẩn.
Nữ chính trúng xuân dược, tình cờ gặp y ở lối đi hẹp, y nhấc chân đá nàng rớt thẳng xuống hồ băng, mồm còn bảo “giảm nhiệt hạ sốt”, sau đó còn thu năm mươi viên linh thạch làm “Phí chữa trị”.
Điều này chứng tỏ y không thông hiểu nhân tình, coi trọng tiền bạc hơn sắc đẹp.
Xét thấy nữ chính có thể chất hợp hoan tự động kích thích dục vọng nam nhân, lại còn khả năng lớn mắc chứng... kia nọ.
Cảnh cuối cùng khi xuất hiện, là lúc nữ chính xiêm y xốc xếch rơi xuống bậc thềm, e lệ ngã vào lòng y.
Mà y lại né người rút kiếm, chỉ thẳng vào nữ chính nằm dưới đất: “Quá chậm, ngươi chưa đủ tư cách làm đối thủ của ta.”
Nữ chính ngã sõng soài mặt mũi ngơ ngác: “?”
Nhìn đi, nhìn đi, quả là thanh niên chính trực.
Đủ lạnh lùng, đủ kiên định, đủ... thái giám - tất cả phẩm chất ấy hợp lại, chính là hình mẫu lý tưởng của Hoa Đăng.
“Ta đã tìm thấy mẫu người lý tưởng rồi, hệ thống.”
Hoa Đăng nghẹn ngào cảm thán, lập tức thu xếp hành lý.
“Ta phải tìm y, thuê y làm vệ sĩ cho mình!”
U Châu nằm ở vùng Đông Bắc, tháng mười hai chính là lúc gió lạnh thổi tuyết.
Lúc Hoa Đăng ngàn dặm xa xôi chạy tới, tuy không có tuyết rơi nhưng cũng chẳng khá hơn là bao.
Gió lạnh như dao cắt thổi từ khắp hướng, nàng chết lặng hít vào một hơi, bọc áo mùa đông dày nặng, tay ôm lò sưởi, bước theo dòng người tiến lên.
Tòa kiến trúc đồ sộ hiện ra trước mắt, chữ “Đấu Trường” trên cột đá vô cùng bắt mắt.
Đám đông xếp hàng trật tự, lần lượt kiểm vé bước vào trong đó, Hoa Đăng đứng ở hàng đầu, bất mãn móc vé vào cửa ra, suy nghĩ lan man theo gió.
Mười lăm ngày trước xuất phát tìm kiếm Thẩm Trú, nàng tuyệt không nghĩ tới sẽ rơi xuống cảnh này.
Vốn tưởng với tài lực của Hoa gia, nhiều nhất ba ngày là bắt được Thẩm Trú. Ai ngờ y giống như Doraemon vậy, khi thì xuất hiện ở Thanh Châu, lúc lại đến Việt Châu cách xa vạn dặm, so với cá chạch còn khó bắt hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)