Hoa Đăng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, liền nhìn về phía trường đấu thì phát hiện trận đấu đã kết thúc.
Đấu trường trăm người biến thành đấu trường một người, chín mươi chín người khác đều nằm rạp dưới đất rên rỉ, duy chỉ có Thẩm Trú vẫn sừng sững không ngã.
Khán giả và trọng tài đều há hốc mồm kinh ngạc.
Huynh đệ bên cạnh “má” một tiếng, rồi chửi bới: “Tốn tiền xem cái thứ vô nghĩa này!” Đã nói máu tanh đâu?!
“Uây...” Hoa Đăng cũng chẳng kém phần kinh ngạc.
Vừa rồi nàng thấy rõ ràng, Thẩm Trú thậm chí chẳng dùng đến pháp thuật, chỉ dựa vào một vỏ kiếm mà đánh bại tất cả chỉ trong ba giây.
Ngay cả với tu tiên giả, việc này cũng khó như bà lão bảy mươi tuổi đánh bại Mike Tyson*.
(Chú thích: Mike Tyson là một cựu vận động viên quyền Anh người Hoa Kỳ.)
Trong lòng nàng bỗng dâng lên cảm xúc mãnh liệt, đánh giá lại thực lực của Thẩm Trú, rồi vội vã lao xuống khán đài tìm kiếm bóng dáng y ở sảnh chính.
Khi nàng chạy tới, Thẩm Trú vừa lĩnh tiền thưởng xong đang hướng ra cửa. Hoa Đăng nhanh chóng chặn trước mặt y, giơ tay ngăn lại.
Động tác hơi mạnh khiến chiếc vòng tay hoa đào trên cổ tay lộ ra, nàng vội vàng giấu đi. Đây là vật mà một tu sĩ tặng khi nàng năm tuổi, có thể che giấu thể chất đặc biệt của nàng, nàng chưa muốn tiết lộ điều này.
Bị người lạ chặn đường, Thẩm Trú cũng không phản ứng gì, chỉ khẽ cúi mi xuống chờ nghe giải thích.
Hoa Đăng nhanh chóng liếc nhìn xung quanh rồi đi thẳng vào vấn đề: “Thẩm Trú đạo hữu, hiện tại huynh đã có đạo lữ hoặc người yêu không?”
Lúc nghe được tên, Thẩm Trú liếc nhìn nàng rồi đáp: “Không.”
Hoa Đăng hài lòng mỉm cười: “Vậy huynh có ngại thêm một đạo lữ không?”
Thẩm Trú bình tĩnh hỏi ngược lại: “Ý ngươi là gì?”
Hoa Đăng hít sâu một hơi: “Ý ta là, huynh có nguyện ý cùng ta kết làm đạo lữ hay không?”
Sợ Thẩm Trú từ chối, nàng nói một mạch: “Hiện ta đang rất cần một người có tu vi cao làm đạo lữ, suy đi tính lại chỉ có huynh là phù hợp nhất. Chỉ cần huynh đồng ý, mỗi tháng ta sẽ trả năm vạn linh thạch. Dĩ nhiên không có ý bao nuôi huynh, đây hoàn toàn là giao lưu hữu nghị giữa đạo hữu.”
Nói xong đoạn dài, nàng cảm thấy nhẹ nhõm hơn, nghĩ thầm Thẩm Trú tuyệt đối không cự tuyệt được điều kiện hậu đãi này.
Thẩm Trú quả thực không do dự, y nói: “Ta không cùng người song tu.”
“Huynh đồng ý thì... hả?”
Hai đời cộng lại đều hiếm khi bị người khác từ chối, phản ứng đầu tiên của nàng là chộp lấy tay áo Thẩm Trú bắt y giải thích rõ ràng.
Nhưng mà ống tay áo kia giống như mây khói, lặng lẽ rời khỏi lòng bàn tay nàng, dường như cực kỳ chán ghét bị nàng chạm vào.
Hoa Đăng: “...”
Nàng bị ghét rồi.
Đúng là bị ghét rồi!
Tính tình đại tiểu thư nổi lên, nàng lập tức xách váy đuổi theo.
“Sao huynh không đồng ý? Ta có thể tăng giá! Tám vạn được không?”
“Không phải huynh không tu vô tình đạo thì còn cứng đầu cái gì chứ?”
“Chẳng lẽ huynh cảm thấy ta không xứng với huynh?”
Bất kể Hoa Đăng gào thét phía sau thế nào, Thẩm Trú vẫn thờ ơ.
Đuổi theo đến mệt nhoài, nàng khó hiểu hỏi hệ thống: “Thẩm Trú trong sách cũng tính cách thế này sao?”
Hệ thống: “Ừ... đại khái vậy. Trong sách y quả thật không có cảnh diễn gì.”
Dù ít phân cảnh nhưng cũng không đến mức tích chữ như vàng, Hoa Đăng luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng.
Nhưng dù sao nàng đã không còn lựa chọn nào khác, thà chết sớm còn hơn bắt nàng quay lại đi theo cốt truyện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)