Nếu ngày đó cô ta không làm chuyện ngu xuẩn ấy, yên phận làm vợ người ta, thì giờ không biết sống sung sướng tới mức nào rồi.
Lúc đó, Văn Thiền chỉ xem mấy lời đó là chuyện phiếm, nghe cho qua đêm.
Tang lễ xong, hôm sau cô về khách sạn ngủ.
Ai ngờ số phận lại giở trò.
Lần nữa tỉnh dậy, cô đã biến thành người vợ “cuỗm tiền theo trai” của Trần Bác Chính. Chính xác hơn là người phụ nữ muốn được trai đưa sang Hồng Kông chữa bệnh.
“Là tôi có lỗi với anh. Tôi sẽ tìm cách bù đắp tổn thất.”
Văn Thiền điềm đạm nói: “Giờ anh có báo công an bắt tôi cũng vô ích, tám vạn kia chắc chắn không lấy lại được. Chi bằng để tôi ở lại, có khi còn giúp được gì đó cho các anh.”
“Giúp? Một con bệnh như cô thì giúp được gì?”
Lâm Thanh Phong vừa quay lại, nghe vậy liền không nhịn được mà châm chọc: “Cô có đi bán máu cũng chẳng ai thèm lấy đâu!”
“Không có não, không có bản lĩnh mới phải đi bán máu. Có đầu óc thì dùng đầu óc.”
Văn Thiền không phải dạng dễ bị bắt nạt. Tuy đang đuối lý nhưng trong lòng cũng có lửa, cho nên cô liền lập tức phản pháo.
“Cô có đầu óc đấy.”
Lâm Thanh Phong giận đến sôi máu. Nghe cô nói vậy lại càng thêm tức. Hắn vừa định nói “Cô mà có đầu óc thì đã không để thằng mặt trắng lừa đến lú cả người”, thì bên ngoài sân bỗng vang lên tiếng gõ cửa gấp gáp:
“Tiểu Trần! Tiểu Lâm!”
“Là giọng của Lão Tống!”
Lão Tống lảo đảo bước vào, bên cạnh có một người đàn ông gầy gò đỡ ông ta. Vừa thấy Trần Bác Chính, người đàn ông liền gọi một tiếng: “Anh Chính!”
“Lão Tống? Gậy? Sao hai người lại đến đây?”
Sắc mặt Trần Bác Chính không có gì thay đổi.
Lão Tống ợ một tiếng, mùi rượu xộc thẳng vào mặt. Ông ta bước vào, loạng choạng suýt ngã.
Gậy vội đỡ lấy ông ta, vừa khuyên vừa kéo: “Lão Tống, để tôi đưa ông về nhà khách nghỉ nhé, ông say rồi.”
“Không, không cần vội.”
Lão Tống vịn vào khung cửa, mắt lờ đờ nhưng ánh nhìn vẫn sắc sảo, đảo qua từng người trong nhà.
“Tiểu Trần à, nghe nói bên cậu gặp chuyện, là chuyện gì vậy?”
Trần Bác Chính đỡ ông ta một tay, dìu ra sân ngồi xuống bên bàn.
Lâm Thanh Phong và mấy người khác đều không giấu được vẻ căng thẳng.
Tuy Lão Tống cũng là người trong đoàn tới Thâm Quyến, nhưng ông ta không cùng phe với Trần Bác Chính.
Lần này, bọn họ vào Nam để buôn một mẻ quần áo, định mang về Bắc Kinh bán ở phố Tú Thủy. Hàng Thâm Quyến đang cực kỳ ăn khách, chỉ cần có hàng mang về là lời gấp đôi.
Nhưng nhóm Trần Bác Chính không đủ vốn. Số tiền bốn vạn là Tống lão đại cho vay, lãi suất chỉ ba phần trăm, đây có thể xem là một ân huệ. Đồng thời, Tống lão đại cũng cử Lão Tống đi cùng, giúp họ tìm mối, giới thiệu một xưởng may.
Không có Lão Tống, mấy người thân cô thế cô như họ nếu muốn tìm mối thôi cũng đủ vất vả, chứ đừng nói đến chuyện đàm phán. Nhưng cũng đừng quên, Lão Tống chính là “tai mắt” của lão đại, được cử tới để trông chừng bọn họ.
Dù sao, bốn vạn không phải số tiền nhỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
