Lúc ấy, lương công nhân phổ thông chỉ một hai trăm mỗi tháng, bốn vạn đủ sống vài năm.
“Có chuyện gì đâu mà xảy ra?”
Trần Bác Chính điềm nhiên đáp, anh vừa rót nước mời: “Mọi người đều ở đây cả, vẫn yên ổn.”
Lão Tống cười khan: “Người thì không sao, còn tiền?”
Mặt Béo giật một cái, cơ hàm căng cứng, trán nổi đầy gân xanh.
“Tiền cũng không có vấn đề.”
Trần Bác Chính nói dứt khoát: “Ngày mai chúng tôi còn hẹn ông chủ Diệp của xưởng may để bàn chuyện hợp tác.”
“Thật à?”
Lão Tống chống tay đứng dậy, giọng không rõ thật hay giả vờ say: “Vậy tức là tôi khỏi cần lo gì nữa, mai cũng không cần đi cùng?”
Lão Tống gầy, mắt nhỏ, trông có vẻ say ngật ngưỡng, nhưng cái kiểu nhìn lờ đờ kia lại khiến người khác khó đoán rốt cuộc ông ta đã biết đến đâu?
“Dĩ nhiên không cần. Anh đã giúp chúng tôi chạy mối vất vả rồi.”
Trần Bác Chính vỗ vai ông ta, rồi móc trong túi ra mấy tờ tiền lớn, nhét vào tay Gậy: “Gậy, mai cậu đưa anh Tống đi chơi, ăn uống thoải mái. Những chuyện khác không cần lo.”
Lão Tống cúi đầu nhìn xấp tiền trong tay, rồi nhếch môi: “Tiểu Trần, cậu làm vậy là sao? Muốn bịt miệng tôi à?”
Ánh mắt Trần Bác Chính chợt nheo lại.
Lão già này là thấy tiền ít, hay thật sự biết gì đó?
Không khí trong sân bỗng chốc nặng nề, đến mức chỉ nghe thấy tiếng thở nặng trĩu của mọi người.
Sau lưng Béo ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Nếu chuyện này lộ ra thì coi như tiêu đời. Bốn vạn đó đủ để Tống lão đại cho người đánh gãy tay chân từng đứa một.
Đúng lúc ấy, Văn Thiền lên tiếng:
“Anh Tống, chồng tôi lo cho anh còn chưa đủ chu đáo sao? Mấy chục đồng này là để anh ăn ngon, chơi vui thôi, ai nói gì đến bịt miệng? Ngay cả Tống lão đại còn tin tưởng chồng tôi, anh còn lo gì? Chẳng lẽ sợ chúng tôi ôm tiền chạy trốn?”
Không khí như đông cứng lại.
Trần Bác Chính phối hợp ngay, sắc mặt anh lạnh đi rồi nhìn thẳng vào Lão Tống:
“Anh Tống, nể tình anh là người của lão đại, mấy ngày nay chúng tôi mới tiếp đãi tử tế. Giờ anh đột nhiên tới hỏi chuyện chẳng đầu chẳng đuôi, là có ý kiến gì với tôi sao?”
Sắc mặt anh trầm hẳn xuống. Hòa Thượng cũng lập tức bước lên, nắm tay siết chặt kêu răng rắc.
Biệt danh “Hòa Thượng” không phải hư danh, trông gã y hệt Lỗ Trí Thâm trong Thủy Hử, đặc biệt là đôi nắm đấm to như hai cái nồi đất.
Cú đấm vừa nhích tới gần, bầu không khí quanh đó lập tức trở nên áp lực.
Lão Tống như bừng tỉnh khỏi cơn say, ông ta vội cười gượng:
“Không có gì, không có gì đâu, tôi đùa thôi mà! Không sao là tốt rồi, không sao là tốt.”
Nói xong ông ta liền quay sang gọi: “Gậy, trễ rồi, về thôi!”
Gậy “a” một tiếng, lập tức hiểu ý mà vội vàng đỡ lấy Lão Tống, hai người loạng choạng rời đi.
Đợi họ khuất hẳn, mọi người trong sân mới đồng loạt thở phào.
Trần Bác Chính liếc nhìn Văn Thiền, ánh mắt lộ rõ phức tạp. Vừa rồi nếu Lão Tống thật sự đòi kiểm tiền, thì anh cũng không biết phải ứng phó thế nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



