Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Người Vợ Cắm Sừng Ôm Tiền Rồi Bỏ Trốn Của Đại Lão Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

“Ăn cơm đi, ăn xong rồi nói.”

Trần Bác Chính vừa nói vừa bưng nồi cháo ra ngoài.

Hòa Thượng và Béo cũng phụ một tay, lần lượt mang các món ăn ra bàn. Toàn là món đơn giản kiểu cơm nhà như trứng xào, rau muống xào tương đậu, thịt kho...

Cả nhóm đã chạy đôn đáo suốt buổi chiều, vừa tìm người vừa hỏi thăm khắp nơi. Thể lực sớm đã cạn sạch, cho nên nồi cháo cũng bị vét hết, chẳng còn một giọt.

Văn Thiền cũng ăn một bát. Cô đã quen rồi, dù xảy ra chuyện lớn cỡ nào thì cũng phải ăn uống cho tử tế.

Cơm nước xong, Trần Bác Chính bảo Béo rửa bát, Lâm Thanh Phong và Hòa Thượng thì lau bàn.

Anh châm một điếu thuốc, hít sâu một hơi.

Áo ba lỗ trên người đã ướt đẫm mồ hôi, muỗi trong sân vo ve không dứt, bầu trời âm u, xám xịt như lông chim bồ câu. Một cơn gió lướt qua, ngoài sân vang lên tiếng hàng xóm tám chuyện, nào là mai định đi làm ở đâu, nào là giục con cái làm bài tập, cấm xem tivi...

“Chuyện này rốt cuộc là sao? Vương Tân Cường đó có quan hệ gì với cô?”

Trần Bác Chính đi thẳng vào vấn đề, không vòng vo.

Còn Văn Thiền, sau cả buổi chiều tiếp nhận ký ức của thân xác này, giờ tuy không đến mức cứng họng nhưng lại vừa xấu hổ, vừa không biết mở lời thế nào.

“Người đó... tôi không quen lắm. Tôi chỉ biết anh ta tự xưng là thương nhân Hồng Kông, nói có thể đưa tôi sang đó, giúp tôi liên hệ bệnh viện làm phẫu thuật...”

“Xì...”

Nói ra thì cô và nguyên chủ cũng coi như có chút duyên phận kỳ quặc.

Kiếp trước, cô về nước để lo hậu sự cho ông bố nghiện cờ bạc. Hai cha con đã nhiều năm không liên lạc, nếu không phải ông ta chết thì cô cũng chẳng buồn quay về.

Ông bố đó tuy đánh bạc nát nhà, nhưng lại rất được lòng hàng xóm. Hôm tang lễ có không ít người tới viếng. Người đông thì khó tránh khỏi ôn chuyện xưa, đặc biệt là những nhân vật từng nổi bật. Nói tới nói lui, thế nào lại nhắc đến Trần Bác Chính, vị tỷ phú số một hiện nay.

Lúc đầu nghe cái tên ấy, Văn Thiền còn tưởng chỉ là trùng họ trùng tên. Cho đến khi mấy ông cụ quả quyết đúng là người đó thì cô mới bán tín bán nghi ngồi nghe họ tiếp tục thổi phồng.

Dù sao cũng là đêm dài canh quan tài, cô là con gái để tang thì cũng nên thức đêm giữ lễ.

Các ông cụ nói Trần Bác Chính năm xưa bản lĩnh lắm, lại cưới được vợ đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mà vợ anh cũng tên Văn Thiền. Nghe đâu bố cô đặt cho cô cái tên này là vì lúc ấy hay tin người phụ nữ kia đã mất, thấy cái tên hay nên tiện tay dùng luôn.

Khóe môi Văn Thiền giật giật, suýt nữa muốn bật nắp quan tài lên để đánh người.

Các ông cụ vẫn tiếp tục buôn chuyện, kể rằng người phụ nữ kia ngu đến mức theo Trần Bác Chính vào Thâm Quyến rồi lại vướng vào một gã mặt trắng, cuỗm hết tiền bỏ theo hắn, khiến Trần Bác Chính lâm vào khốn cảnh, phải đánh đấm khắp nơi mới gầy dựng lại được.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc