“Trái cây đây, trái cây tươi mới, mau lại mua nào...”
“Ba chỉ, sườn non, heo nuôi địa phương, hai tệ rưỡi một cân...”
Văn Thiền chỉ vừa nhìn thấy cảnh đông đúc trong chợ thôi đã cảm thấy ngán ngẩm, cô quay sang nói với thằng Béo: “Cậu vào mua đi, tôi đợi ngoài này.”
Thằng Béo cũng biết sức khỏe cô không tốt, bèn chỉ về phía quầy báo gần đó: “Vậy chị dâu qua bên kia đợi nhé, cẩn thận kẻ móc túi với mấy tên chạy xe cướp giật đấy.”
“Biết rồi.”
Văn Thiền đáp một tiếng, rồi đi tới quầy báo. Quầy báo ở tương lai thì càng ngày càng ít, nhưng vào thời điểm này lại là một ngành nghề xanh tươi mới nổi. Một quầy báo nhỏ, nhờ bán báo, tạp chí, thuốc lá cùng đủ loại dịch vụ linh tinh, mỗi năm ít nhất cũng kiếm được hai ba vạn tệ.
Đây là một nghề “phất trong thầm lặng”. Mà tại sao Văn Thiền lại biết rõ chuyện này? Đơn giản vì kiếp trước ông bố tệ hại của cô từng ân hận mãi vì đã bán lại một quầy báo như thế cho người khác. Ông nói, người mua được cái quầy đó sau này đã nhờ nó mà kéo cả dòng họ lên Bắc Kinh mở quầy báo, mua nhà, nhập hộ khẩu, thậm chí còn đụng trúng đợt giải tỏa đầu những năm 2000, cơ bản là phát tài.
Tại thời điểm này, trước quầy báo có khá nhiều người, phần lớn là dân công sở, cũng có không ít người đi chợ tiện đường ghé xem vài tờ báo.
“Hôm nay có tin gì mới không đấy?” Một cô lớn tuổi xách rau đi tới, tiện tay lật xem mấy tờ báo, vừa xem vừa bắt chuyện với ông chủ.
Ông chủ ngậm điếu thuốc, nói: “Thì còn gì tin nữa. Đây, lớn nhất là tin báo nhắc mọi người là trái phiếu chính phủ sắp đáo hạn rồi, ai có thì mang ra ngân hàng nhận tiền gốc với lãi đi.”
“Xì, trái phiếu chính phủ cái gì. Đơn vị tôi ép mua cả đống, sớm bán rẻ hết rồi. Mấy cái đơn vị khốn ấy, phúc lợi thì không chia, suốt ngày ép mua mấy thứ ba lăng nhăng. Lương mỗi tháng có ba trăm tệ, vậy mà cứ bắt bọn tôi làm mấy chuyện vô bổ.”
Bà cô lẩm bẩm than phiền.
Văn Thiền thì đột nhiên sững người, lập tức nói với ông chủ: “Tờ báo nào đăng tin về trái phiếu chính phủ vậy, làm phiền đưa tôi xem với.”
Ông chủ ngẩn ra, cúi đầu lục lọi rồi lấy ra một tờ đưa cho cô.
Tờ báo này chắc là một tờ báo nhỏ, không có tin tức gì nổi bật, Văn Thiền rất nhanh đã tìm thấy dòng tin nhắc nhở người dân mang trái phiếu chính phủ đi lĩnh tiền.
Đôi mắt cô lập tức sáng lên.
“Chị dâu, em về rồi, không để chị đợi lâu chứ?”
Thằng Béo thở hồng hộc chen từ đám đông trở lại, tay xách theo một túi sữa đậu nành với quẩy chiên.
Thấy trong tay Văn Thiền là một tờ báo, cậu ta liền cười nói: “Sao lại đi mua báo nữa vậy, báo có tin gì hay hả?”
“Có bí kíp làm giàu đấy, cậu có muốn không?” Văn Thiền tâm trạng rất tốt, còn có hứng đùa một câu với đối phương.
Thằng Béo hừ một tiếng: “Làm gì có chuyện tốt như vậy. Mà có thật cũng chẳng đăng lên báo đâu.”
Văn Thiền chỉ mỉm cười chứ không nói gì thêm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
