Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Người Vợ Cắm Sừng Ôm Tiền Rồi Bỏ Trốn Của Đại Lão Chương 23

Cài Đặt

Chương 23

“Trái cây đây, trái cây tươi mới, mau lại mua nào...”

“Ba chỉ, sườn non, heo nuôi địa phương, hai tệ rưỡi một cân...”

Văn Thiền chỉ vừa nhìn thấy cảnh đông đúc trong chợ thôi đã cảm thấy ngán ngẩm, cô quay sang nói với thằng Béo: “Cậu vào mua đi, tôi đợi ngoài này.”

Thằng Béo cũng biết sức khỏe cô không tốt, bèn chỉ về phía quầy báo gần đó: “Vậy chị dâu qua bên kia đợi nhé, cẩn thận kẻ móc túi với mấy tên chạy xe cướp giật đấy.”

“Biết rồi.”

Văn Thiền đáp một tiếng, rồi đi tới quầy báo. Quầy báo ở tương lai thì càng ngày càng ít, nhưng vào thời điểm này lại là một ngành nghề xanh tươi mới nổi. Một quầy báo nhỏ, nhờ bán báo, tạp chí, thuốc lá cùng đủ loại dịch vụ linh tinh, mỗi năm ít nhất cũng kiếm được hai ba vạn tệ.

Đây là một nghề “phất trong thầm lặng”. Mà tại sao Văn Thiền lại biết rõ chuyện này? Đơn giản vì kiếp trước ông bố tệ hại của cô từng ân hận mãi vì đã bán lại một quầy báo như thế cho người khác. Ông nói, người mua được cái quầy đó sau này đã nhờ nó mà kéo cả dòng họ lên Bắc Kinh mở quầy báo, mua nhà, nhập hộ khẩu, thậm chí còn đụng trúng đợt giải tỏa đầu những năm 2000, cơ bản là phát tài.

Tại thời điểm này, trước quầy báo có khá nhiều người, phần lớn là dân công sở, cũng có không ít người đi chợ tiện đường ghé xem vài tờ báo.

“Hôm nay có tin gì mới không đấy?” Một cô lớn tuổi xách rau đi tới, tiện tay lật xem mấy tờ báo, vừa xem vừa bắt chuyện với ông chủ.

Ông chủ ngậm điếu thuốc, nói: “Thì còn gì tin nữa. Đây, lớn nhất là tin báo nhắc mọi người là trái phiếu chính phủ sắp đáo hạn rồi, ai có thì mang ra ngân hàng nhận tiền gốc với lãi đi.”

“Xì, trái phiếu chính phủ cái gì. Đơn vị tôi ép mua cả đống, sớm bán rẻ hết rồi. Mấy cái đơn vị khốn ấy, phúc lợi thì không chia, suốt ngày ép mua mấy thứ ba lăng nhăng. Lương mỗi tháng có ba trăm tệ, vậy mà cứ bắt bọn tôi làm mấy chuyện vô bổ.”

Bà cô lẩm bẩm than phiền.

Văn Thiền thì đột nhiên sững người, lập tức nói với ông chủ: “Tờ báo nào đăng tin về trái phiếu chính phủ vậy, làm phiền đưa tôi xem với.”

Ông chủ ngẩn ra, cúi đầu lục lọi rồi lấy ra một tờ đưa cho cô.

Tờ báo này chắc là một tờ báo nhỏ, không có tin tức gì nổi bật, Văn Thiền rất nhanh đã tìm thấy dòng tin nhắc nhở người dân mang trái phiếu chính phủ đi lĩnh tiền.

Đôi mắt cô lập tức sáng lên.

“Chị dâu, em về rồi, không để chị đợi lâu chứ?”

Thằng Béo thở hồng hộc chen từ đám đông trở lại, tay xách theo một túi sữa đậu nành với quẩy chiên.

Văn Thiền chỉ mỉm cười chứ không nói gì thêm.

“Bọn tôi về rồi đây, đậu nành với quẩy đây, mau lấy bát đũa ra nào.”

Béo xách hai túi sữa đậu nành và quẩy, hai chân dạng ra ngoài, sải bước thật lớn đi vào trong sân. Thần sắc của cậu ta y hệt như một vị tướng vừa thắng trận khải hoàn trở về.

Cậu ta gọi một tiếng, bên trong không có ai đáp lại. Đến khi Văn Thiền bước vào, những người trong nhà mới lần lượt đi ra. Trên mặt Trần Bác Chính và mấy người Lâm Thanh Phong đều không có lấy một nụ cười.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc