Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đặc biệt là Lâm Thanh Phong, sắc mặt đen sì như đáy nồi.
“Ê, tôi gọi mấy người ra lấy bát đũa mà, từng người từng người đều điếc hết rồi à?”
Béo vừa đặt đồ xuống vừa mở bàn, miệng lẩm bẩm trêu chọc.
Béo ngẩn người, đôi mắt nhỏ tràn đầy khó hiểu:
“Phong tử, sáng sớm anh bị sao thế? Uống nhầm thuốc nổ à?”
“Anh Chính, tàu của tôi sắp đến giờ rồi, tôi phải đi ngay.”
Gậy từ nãy đến giờ vẫn cúi đầu. Lúc này hắn ta nhìn đồng hồ, ngẩng đầu lên rồi ấp úng nói.
Béo sững sờ, nhảy dựng tại chỗ:
“Đi? Anh đi đâu chứ?”
Văn Thiền gấp tờ báo trong tay lại, ánh mắt lướt qua mấy người họ, cuối cùng dừng lại ở túi hành lý trong tay Gậy.
Trần Bác Chính nói:
“Dù có đi thì cũng không cần gấp như vậy, ăn xong hãy đi. Trên tàu cái gì cũng đắt.”
“Không... không cần đâu. Tôi mua mấy cái bánh bao ăn dọc đường là được.”
Gậy lúng túng nói, lại gãi đầu: “Chỉ là... anh Chính, bây giờ tôi không hợp tác cùng mọi người nữa, số tiền tôi đã góp...”
Mặt hắn ta đỏ bừng, rõ ràng chính hắn ta cũng cảm thấy mình làm vậy không phải đạo. Dù sao thì lúc trước người hô hào góp vốn là hắn ta, bây giờ người rút tiền cũng vẫn là hắn ta.
“Gậy, cậu không phải không biết tình cảnh hiện giờ của chúng ta!”
Lâm Thanh Phong không giấu được kích động, tức đến đỏ bừng cả mặt.
“Lúc trước đã nói rõ là cùng nhau làm ăn rồi chia tiền, bây giờ cậu muốn đi thì chúng tôi không cản, nhưng còn đòi rút tiền, chẳng phải là đổ thêm dầu vào lửa sao?”
“Đưa tiền cho cậu ấy.”
Trần Bác Chính nhìn Gậy một cái, rồi nói với Lâm Thanh Phong.
“Anh Chính, chuyện này.”
Lâm Thanh Phong vừa khó hiểu vừa kích động nhìn Trần Bác Chính.
Trần Bác Chính nói:
“Đưa đi, chúng ta không ép người khác.”
Lâm Thanh Phong nghiến răng, quay vào lấy hai trăm tệ trả cho Gậy:
“Cút đi, không tiễn.”
Gậy đỏ mặt tía tai, xách túi lên rồi lủi thủi chạy vụt qua bên cạnh Văn Thiền.
Béo và Văn Thiền nhìn nhau một cái.
Bụng Văn Thiền “gụt gụt” kêu lên một tiếng. Trần Bác Chính liếc nhìn cô, rồi đi vào bếp lấy bát đũa ra.
Bữa sáng này, tâm trạng mọi người đều không tốt.
Trần Bác Chính dường như chìm trong suy nghĩ của mình, không có thời gian để ý đến Văn Thiền. Vì thế anh hoàn toàn không phát hiện ra rằng, Văn Thiền đã lặng lẽ ăn hết hai cây quẩy.
Mấy ngày nay cô chỉ ăn đồ thanh đạm. Những món nhiều calo như quẩy, trước kia Văn Thiền không dám động đến dù chỉ một miếng. Ở bên phố Wall, ai cũng điên cuồng giữ dáng, cả đám trai gái da trắng ngoài miệng thì hô hào sống khỏe mạnh, tự do, nhưng sau lưng thì đêm hôm tan ca vẫn chui đầu vào phòng gym, chỉ để giữ thân hình hoàn hảo. Bởi vì chỉ khi ngoại hình đủ thuyết phục, người ta mới tin họ có năng lực.
“Có muốn đọc báo không?” Văn Thiền bỗng hỏi.
Hòa Thượng và Lâm Thanh Phong liếc mắt nhìn cô, rõ ràng không hiểu ý.
Văn Thiền vỗ vai Trần Bác Chính, đưa tờ báo cho anh: “Đọc báo nè.”
Trần Bác Chính liếc tờ báo lại nhìn cô, vẻ mặt có phần bất đắc dĩ: “Tôi đâu có thói quen đọc báo.”
“Vậy thì nên bắt đầu từ hôm nay.” Văn Thiền cười nhạt, gập tờ báo lại rồi chỉ vào mục tin tức về trái phiếu: “Nhìn chỗ này đi, trái phiếu nhà nước đến mùng một tháng sau là có thể ra ngân hàng hoặc sở giao dịch lĩnh tiền.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






