Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Văn Thiền mím môi, nói nhỏ: “Ờm, tôi đi tắm rồi ngủ đây.”
Trần Bác Chính “ừ” một tiếng.
Trước khi đi ngủ, Văn Thiền còn thấy Trần Bác Chính đang ngồi ngoài sân giúp Béo gọt vỏ gừng. Đến nửa đêm cô dậy đi vệ sinh, thì thấy anh vẫn còn đó.
Bình thường với tính cách của Văn Thiền, cô sẽ chẳng mở miệng quan tâm làm gì. Cô luôn sống theo kiểu ai lo việc nấy, giữ mình cho yên. Nhưng không hiểu sao lần này lại thấy tò mò.
“Chưa ngủ à? Không sợ mai lại đau tim sao?”
Văn Thiền cúi nhìn chân mình, nghĩ đến tiếng bước chân bình thường của đám đàn ông kia, cũng thấy đúng. Đám đó mà đi hay nói chuyện là ồn ào không chịu được, như thể sợ người ta không biết họ đang làm gì.
May mà bây giờ cô ngủ ngon, chứ nếu còn như trước thì sống cạnh mấy người này chẳng đêm nào ngủ nổi.
“Anh không ngủ được hay sao?” Văn Thiền liếc anh một cái: “Giờ đã hơn một giờ rồi đấy.”
Trần Bác Chính đáp gọn lỏn: “Ngủ không được.”
Văn Thiền nhìn anh một lúc, không biết anh hiểu sao lại nói luôn: “Cô yên tâm, chuyện tiền bạc tôi có cách rồi.”
“Cách gì, đánh lén ngoài sàn hả?” Văn Thiền buột miệng.
Trần Bác Chính hơi sững lại, nghiêng đầu nhìn cô đầy ngạc nhiên, như thể không hiểu sao cô lại đoán trúng. Một lúc sau, anh gật đầu “ừ” một tiếng: “Ở Thâm Quyến này, nhiều người thích xem đấu võ. Tôi mà đi vay tiền thì khó, nhưng lên sàn đấu thì một trận ít cũng kiếm được năm, sáu nghìn. Đánh vài trận là đủ tiền rồi. Sao hả, kiếm nhanh chứ? Ngủ đi, đừng nghĩ ngợi nữa.”
Nếu lúc này vẫn là nguyên chủ, có khi đã bị lừa cho qua rồi.
Nguyên chủ từ nhỏ bị bệnh tim, ban đầu được bố bảo vệ, sau đó lại đến anh trai. Tuy không phải sống trong nhung lụa nhưng cũng chưa từng phải lo cái ăn cái mặc, lại càng chẳng gặp rắc rối gì. Ngay cả khi anh trai cô bị đâm chết vì đánh nhau, trước lúc chết cũng giao cô lại cho Trần Bác Chính.
Nhưng Văn Thiền thì khác. Đời trước cô có ông bố nghiện cờ bạc, chuyện xấu gì cũng từng chứng kiến. Tự thân giành học bổng toàn phần để ra nước ngoài, làm việc bên Phố Wall, từng thấy đủ thứ chuyện kỳ lạ trên đời.
Đánh võ chui từ xưa đến nay, trong và ngoài nước chưa bao giờ thiếu. Kiếm tiền nhanh thật nhưng rủi ro cực lớn và chắc chắn sẽ bị thương. Có người đánh một trận là gãy tay gãy chân. Gặp phải mấy ông chủ có sở thích kỳ quái, bắt đấu với chó dữ, sói hoang thì có mà mất nửa cái mạng.
Văn Thiền biết cuối cùng Trần Bác Chính sẽ vượt qua được, nhưng cô không muốn, cũng không cam lòng để anh mạo hiểm như vậy. Cô cũng hiểu rõ tính anh. Hiện giờ cô chưa có cách gì khả thi, dù có khuyên can thì anh cũng chẳng nghe đâu.
Người đàn ông này một khi đã quyết, thì không có chuyện quay đầu. Có lẽ sợ cô nghĩ nhiều, sáng hôm sau khi Văn Thiền vừa thức dậy, Béo đã tới gọi cô, nói là Trần Bác Chính rủ mọi người đi mua sữa đậu nành với quẩy.
Hơn bảy giờ sáng, phố chợ đã đông nghịt người.
Khu chợ thực phẩm ở La Hồ đông nghịt người, các quầy hàng chen kín cả trong lẫn ngoài, thậm chí còn bày tràn cả ra lòng đường, chỉ chừa lại một lối nhỏ vừa đủ để hai chiếc xe máy tránh nhau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)