Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Ai nói tôi không có nghĩa khí? Nếu tôi có tiền, tôi chẳng lẽ không cho vay chắc?”
Tiểu Đông Bắc nổi nóng: “Nếu tôi không có nghĩa khí, tối nay còn chịu móc cả ngàn đồng ra mời mấy người ăn bữa này sao?”
Khóe môi Văn Thiền thoáng qua một nụ cười lạnh.
Trần Bác Chính đè lại Tiểu Đông Bắc đang định đứng dậy: “Được rồi, tôi có nói gì đâu. Đã vậy thì thôi, anh em với nhau, không thể ép được. Bữa tối nay, coi như là cậu trả cái nợ cũ, xóa sạch.”
“Anh Chính, em không phải là...”
Tiểu Đông Bắc còn định nói gì đó.
Trần Bác Chính vỗ vai hắn, cầm lấy ly rượu trên bàn: “Không cần nói nữa, tất cả đều nằm trong ly rượu này.”
Anh nốc cạn một hơi, yết hầu chuyển động rõ ràng. Bữa ăn sau đó, không ai còn tâm trạng ăn uống. Một lúc sau, Trần Bác Chính nhìn sang Văn Thiền, không hiểu sao nhưng cô lại hiểu được ánh mắt anh, thế là lập tức ngáp một cái.
Ánh mắt Trần Bác Chính ánh lên ý cười mơ hồ, quay đầu lại nói với Tiểu Đông Bắc còn đang cúi đầu gặm lạc: “Chị dâu cậu buồn ngủ rồi, bọn tôi về trước đây. Sau này rảnh thì liên lạc sau.”
Trần Bác Chính đứng dậy, vẫy tay chào cả bàn. Hòa Thượng cùng mấy người khác cũng đứng lên theo.
Tiểu Đông Bắc xách theo cái túi đồ đuổi theo ra ngoài: “Anh Chính, để em tiễn mấy người một đoạn. Còn cái túi này nữa, mấy người mang về đi.”
Văn Thiền thấy mặt Hòa Thượng đen sì lại, cô liền bước lên giật lấy cái túi.
Về tới nơi, Lâm Thanh Phong không nhịn được mở miệng trước: “Tôi nói rồi mà, cái thằng keo kiệt đó sao tự nhiên lại rộng rãi như vậy. Anh Chính, hắn chắc chắn đoán được tụi mình có chuyện nhờ vả, nên mới giả bộ hào phóng để bịt miệng tụi mình trước!”
Văn Thiền thầm nghĩ, Lâm Thanh Phong cũng được đấy, đầu óc không đến nỗi. Người ta nói, không có chuyện gì mà ân cần, chắc chắn là có mưu đồ.
Nhà hàng hải sản loại đó, bình thường chỉ tiếp đãi khách quý mới tới. Nếu thật lòng coi Trần Bác Chính là anh em, Tiểu Đông Bắc mời về nhà nấu vài món đơn giản cũng không ai trách.
Nhưng hắn cố ý chọn nhà hàng hải sản, lại còn hào phóng gọi cả cá mú gì đó, rõ ràng đã chuẩn bị từ trước, không định giúp, nên mới ra vẻ "chịu chơi" để giữ thể diện.
“Nếu năm xưa không nhờ anh Chính giúp, hắn có ngày hôm nay chắc?” Thằng Béo vẫn còn bốc hỏa, đấm một phát lên tường.
Trần Bác Chính bình tĩnh nói: “Trâu không uống nước sao ép đầu nó xuống được? Thôi, coi như nhìn rõ một con người. Sau này không coi là anh em nữa là được. Đi ngủ đi, không có gì to tát cả.”
“Anh Chính, chuyện tiền nong...”
Gậy tỏ vẻ lo lắng.
Trần Bác Chính nói: “Tiền để tôi lo, mấy cậu đừng bận tâm. Sẽ có cách thôi.”
Lâm Thanh Phong và mấy người kia có vẻ rất tin tưởng Trần Bác Chính, thật sự không hỏi thêm gì nữa, dù miệng vẫn không ngừng mắng tiểu Đông Bắc. Béo còn bảo phải đổi tên cho hắn, nói rằng cả hai đều là người Đông Bắc, cái biệt danh “tiểu Đông Bắc” ban đầu là do cậu ta nhường lại cho, giờ thấy đối phương không xứng với cái tên đó nữa, phải gọi là “Tiểu nhân” mới đúng.
Văn Thiền đứng bên cạnh nghe mà suýt nữa cười ngất. Trần Bác Chính liếc cô một cái, ánh mắt sắc như dao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







