Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Người Vợ Cắm Sừng Ôm Tiền Rồi Bỏ Trốn Của Đại Lão Chương 20

Cài Đặt

Chương 20

Lâm Thanh Phong khẽ cười, nụ cười mang chút giễu cợt: “Tiểu Đông Bắc, vậy thì không giống phong cách của chúng ta rồi. Chúng ta ra ngoài ăn uống, có bao giờ bắt phụ nữ phải uống rượu đâu, anh Chính cũng không phải loại người như vậy.”

Tiểu Đông Bắc xua tay lia lịa, bàn tay vung giữa không trung, động tác rất khoa trương: “Mọi người không hiểu đâu, phụ nữ bên Thâm Quyến không giống phụ nữ ở chỗ mình, không thoải mái và phóng khoáng như mấy cô gái Bắc Kinh đâu.”

Khóe môi Văn Thiền thấp thoáng một nụ cười lạnh. Những người khác tuy không lên tiếng, nhưng trong lòng ít nhiều đều hiểu cả, mấy lời này của Tiểu Đông Bắc là đang bịp người ta.

Thâm Quyến giờ là một trong những nơi có nền kinh tế phát triển nhất Trung Quốc, phụ nữ ở đây còn gan lì và tháo vát hơn đàn ông, chuyện uống rượu nhập hội chẳng là gì hết, chứ đâu phải cái thời còn giữ lề lối “không ra khỏi cửa lớn, không bước qua cửa nhỏ” như ngày xưa nữa.

Trần Bác Chính hít sâu một hơi thuốc, quay sang nhìn Hòa Thượng. Hòa Thượng hiểu ý cho nên liền mang mấy món đã chuẩn bị sẵn đưa qua.

Trần Bác Chính cầm một túi lớn quà đưa cho Tiểu Đông Bắc: “Lần này bọn tôi qua đây vốn định tới nhà cậu đưa tận tay, nhưng giờ thấy không tiện, thì đưa ở đây cũng được. Trong này có mấy thứ bọn tôi mua cho cậu, còn có ít đồ chơi cho con gái cậu nữa. Không đáng bao nhiêu tiền, cậu cầm lấy đi.”

Tiểu Đông Bắc nhận túi, vừa liếc qua, thấy trong đó có thuốc Trung Hoa và rượu Ngũ Lương Dịch, mắt lập tức sáng rực: “Anh Chính, sao anh khách sáo thế, tới chơi thôi mà còn mang quà cáp làm gì.”

“Không đáng bao nhiêu cả.” Trần Bác Chính dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn, đi thẳng vào chuyện chính: “Nhưng tôi có chuyện muốn nói với cậu, tôi cần mượn tám vạn tệ, hai tháng sau trả, tính lãi theo giá thị trường.”

Nụ cười trên mặt Tiểu Đông Bắc cứng lại.

Sắc mặt mấy người bên Lâm Thanh Phong đều không dễ coi.

Thằng Béo thì đập mạnh tay xuống bàn một cái “bốp”: “Mày nói thẳng mẹ nó ra là có cho mượn không, nói lắm thế làm gì! Lúc mày chạy trốn tìm anh Chính vay ba ngàn, anh Chính có vòng vo lắm lời với mày vậy không?”

“Thằng Béo.” Trần Bác Chính nghiêng đầu, ra hiệu bằng tay bảo cậu ta im: “Toàn là anh em với nhau, không cần nói mấy lời đó.”

“Anh Chính, nhưng hắn làm thế là không có tình nghĩa gì hết!” Thằng Béo giận đến mức mặt đỏ bừng, gân xanh trên trán nổi rõ, từ đầu kéo dài xuống tận cổ.

Văn Thiền đứng bên cạnh nhìn mà cũng thấy lo, sợ thằng Béo tức đến nổ tung. Cô thật sự không nhìn ra, tưởng thằng Béo là người dễ tính nhất, ai ngờ lại phản ứng dữ dội nhất.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc