Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Người Vợ Cắm Sừng Ôm Tiền Rồi Bỏ Trốn Của Đại Lão Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

Lão Diệp ấn nút điện thoại gọi người vào, rồi nâng cằm nặng nề lên hỏi:

“Bên cậu có bao nhiêu người?”

Trần Bác Chính chỉ vào mình và Lâm Thanh Phong: “Chúng tôi hai người.”

Lão Diệp nhún vai: “Được thôi, quy củ bên tôi là cược từ 100 trở lên, cược bao nhiêu ăn bấy nhiêu, không giới hạn trần nhưng chỉ nhận tiền mặt. Tôi làm nhà cái, hòa thì không tính thắng thua. Tiểu Trần, đừng nói tôi không nhắc trước, ở đây tuyệt đối cấm giở trò gian lận.”

“Vậy thì chúng tôi yên tâm rồi.”

Trần Bác Chính cười đáp, nhưng hàng mày anh tuấn lại thoáng qua nét lo lắng.

Lão Diệp cho người vào, kể cả ông ta là bốn người.

Ván đầu tiên, Trần Bác Chính rút được 19, không lấy thêm. Lâm Thanh Phong được một lá A và một lá K. Lão Diệp được 18 điểm.

Trần Bác Chính và Lâm Thanh Phong thắng ván đầu. Hai người họ mỗi người đặt 100 đồng, tức là lời được 200.

Hòa thượng ngồi bên cạnh, sắc mặt lại căng thẳng thấy rõ. Hắn biết, thắng ván đầu thì chẳng có gì to tát.

Trò chơi này mới chỉ bắt đầu, muốn thật sự thắng được ông chủ Diệp, nhất định phải thắng một ván lớn, như vậy đối phương mới nhìn họ bằng con mắt khác.

Ván thứ hai, Lâm Thanh Phong “nổ” bài, 22 điểm, Trần Bác Chính thì hoà, không thắng cũng không thua, nhưng ông chủ Diệp là nhà cái, thắng sạch cả bàn.

Trán Lâm Thanh Phong bắt đầu lấm tấm mồ hôi, ván này cậu ta không thua nhiều, nhưng đã bắt đầu căng thẳng. Đến ván thứ ba, bài ngửa của ông chủ Diệp là một con A, Trần Bác Chính cũng có một con A, lá còn lại là 7.

Tim anh đập loạn xạ.

Ông chủ Diệp cười mỉm hỏi: “Tiểu Trần có muốn rút thêm không? Cược 100, 100 thế này chán quá, hay là chơi lớn một ván đi?”

Nghe ông chủ Diệp nói vậy, mí mắt Trần Bác Chính giật khẽ.

Ông ta có một con A, mà lại nói thế... chẳng lẽ lá còn lại là 10 hoặc J, Q, K?

Trần Bác Chính liếc sang Lâm Thanh Phong, sắc mặt cậu ta rõ ràng có chút căng thẳng, xem ra bài trong tay không khả quan lắm.

Trần Bác Chính lắc đầu: “Không rút.”

Tất cả đều biến sắc.

Luật chơi của 21 điểm: ngoài trường hợp có đủ 21 điểm, ai gần 21 nhất là thắng.

Trần Bác Chính có 18 điểm, Lâm Thanh Phong và người còn lại lần lượt là 13 và 15 điểm.

“Ấy chà, Tiểu Lâm cầm bài thế này mà không rút thêm à? Nhát thế. Thêm một lá cũng chưa chắc “nổ” mà.” Ông chủ Diệp chậc chậc lắc đầu, vừa thu hết tiền cược trên bàn.

“Anh Chính!”

Ngay lúc Trần Bác Chính còn đang phân vân có nên nghỉ một lát hay không, giọng của thằng Béo vang lên.

Trần Bác Chính, Lâm Thanh Phong và mấy người khác quay đầu lại, thấy Béo đang dẫn theo Văn Thiền đi vào.

Văn Thiền còn đội mũ, bước vào rồi mới gỡ xuống. Cô nhìn lướt qua tình hình trên bàn, nhướng nhẹ mày.

“Sao hai người lại tới đây?” Trần Bác Chính nói với ông chủ Diệp vài câu rồi kéo Văn Thiền ra ngoài.

Thằng Béo sốt ruột định nói, Trần Bác Chính trừng mắt liếc hắn: “Cậu im đi. Việc tôi giao cậu làm mà thành ra thế này à? Tôi nói rồi, ở nhà trông Văn Thiền là được, đến đây làm gì?”

“Anh Chính, em đâu có muốn tới, là tại chị dâu đánh bài siêu quá, suýt chút nữa em thua luôn cả quần lót rồi.” Thằng Béo đáng thương nói, còn đưa tay xoa xoa cổ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc