Văn Thiền lập tức phản bác: “Cậu đừng nói bậy, tôi thắng rồi chẳng phải cũng trả lại hết cho cậu à? Với lại ai thèm lấy quần lót của cậu!”
“Chuyện gì đây?”
Trần Bác Anh Chínhu mày, hỏi.
Văn Thiền nhìn qua sắc mặt của anh, Lâm Thanh Phong và Hòa thượng: “Tôi đoán không sai chứ, mấy anh thua nhiều rồi phải không?”
Hòa thượng thật thà nói: “Đã thua hơn ba trăm rồi, chúng tôi không còn nhiều tiền nữa, giờ chỉ còn lại hơn hai trăm.”
“Hòa thượng, ai bảo cậu nhiều lời vậy!” Lâm Thanh Phong vừa xấu hổ vừa bực bội.
Văn Thiền nhìn Trần Bác Chính: “Chỉ còn hơn hai trăm, chi bằng để tôi chơi thử, không thì chút tiền này mấy anh mua vé về Bắc Kinh còn không đủ.”
Ánh mắt cô rất kiên định.
Không hiểu sao, Trần Bác Chính lại có chút dao động.
Thằng Béo bên cạnh càng la loạn lên: “Anh Chính, để chị dâu ra trận đi, giờ ngoài chị ấy ra, không ai lật kèo nổi đâu!”
“Cái đồ chết bầm, chẳng phải nói mấy người đang chơi 21 điểm sao, sao một cái đã chẳng thấy ai rồi?”
Bà chủ bưng khay trái cây vào, định cho mọi người ăn. Nhưng vừa vào văn phòng đã thấy ngoài chồng mình và kế toán Lão Ngô thì không còn ai khác.
Ông chủ Diệp bốc một miếng dưa hấu, cắn một miếng: “Chắc mấy người đó thua sợ rồi nên chạy mất. Tôi nhìn ra từ sớm, bọn họ chắc chắn không có nhiều tiền, nếu không đã chẳng đánh mấy trăm mà còn dè dặt như vậy.”
“Nếu vậy thì khỏi chơi với họ nữa, lỡ người ta thua sạch rồi nghĩ quẩn thì phiền.”
Bà chủ lên tiếng.
Ông chủ Diệp khoát tay: “Được rồi được rồi, biết rồi.”
“Cô?” Ông chủ Diệp trông như thấy quỷ, đưa mắt đánh giá Văn Thiền từ đầu đến chân, rồi lắc đầu: “Cô em, đừng đùa nữa. Cô mà biết đánh bài thì đúng là trời sập.”
“Không thử sao biết được?” Văn Thiền kéo chiếc ghế mà Trần Bác Chính vừa ngồi xuống, ngồi vào: “Hay là, ông sợ chúng tôi chơi không nổi? Đừng lo.”
Cô liếc mắt ra hiệu cho Trần Bác Chính, anh lập tức lấy nốt hai trăm tệ cuối cùng trong túi ra. Lâm Thanh Phong đổ mồ hôi trán, ván này mà thua thì tối nay cả đám chẳng còn tiền ăn cơm.
Ông chủ Diệp nhìn họ đầy nghi hoặc, nhún vai: “Được, muốn chơi thì tiếp tục chơi.”
Ông quay lại bàn, cầm lại bộ bài lúc nãy.
Văn Thiền nói: “Khoan đã, tôi có thể xem lại những lá bài đã dùng lúc trước không?”
Ông chủ Diệp không để tâm, phất tay béo múp của mình, Văn Thiền gom bài cũ lại gần, xem qua một lượt rồi đẩy sang một bên. Ánh mắt cô lướt nhẹ qua bộ bài lúc nãy Trần Bác Chính cầm.
Ván đầu tiên, Văn Thiền nhận được hai lá tám. Béo còn đang cười hớn hở thì mặt Lâm Thanh Phong và Trần Bác Chính đã biến sắc.
Người chơi 21 điểm đều biết, không sợ bài nhỏ, chỉ sợ bài lớn. Hai lá tám cộng lại là mười sáu, đây là con số khó xử, dễ bốc trượt. Chỉ cần bốc thêm 6, 7, 8, 9 hay 10 là toi.
Nhưng nếu không bốc, số điểm lại quá thấp.
“Tách bài.” Văn Thiền lạnh nhạt nói, chia đôi hai lá tám ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
