Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ba tên lừa đảo bị kéo đi, ông chủ Diệp bảo người vào dọn dẹp rồi tươi cười quay sang nhóm Trần Bác Chính: “Các soái ca đến bàn chuyện làm ăn, xin lỗi nãy giờ để mấy cậu xem trò hề. Tôi á, tuy mê đánh bài nhưng đánh bài cũng có đạo. Thứ tôi ghét nhất chính là giở trò, nên mới đùa tụi nó một chút.”
“Ông chủ Diệp khách sáo rồi.”
Trần Bác Chính nhìn ông ta, lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Anh biết rõ, người như ông chủ Diệp thì tuyệt đối không phải loại dễ đối phó.
...
“Béo, ngồi đây không chán à?”
Trong sân, Văn Thiền ngồi trên chiếc ghế nhựa nhỏ, chán đến mức chẳng buồn động đậy. Béo thì đang ngồi bên cạnh gọt vỏ gừng, một thùng đầy ắp gừng đã gọt vỏ xong sẽ cho vào thùng nhỏ khác để đóng gói. Đây là công việc của một xưởng chế biến thực phẩm gần đó.
Không hiểu thằng Béo có bản lĩnh gì, vậy mà có thể thương lượng được với hàng xóm kế bên, nhờ họ nhường một thùng cho hắn làm gia công. Tuy cả thùng gừng này cũng chỉ kiếm được cùng lắm năm hào, nhưng Béo cũng không chê số tiền ít ỏi đó.
“Không chán đâu, tôi đang bận lắm đây mà. Chị dâu, chị mà chán quá thì sang đây phụ một tay đi.” Béo đảo mắt, đưa con dao nhỏ cho Văn Thiền: “Tôi đi xin thêm một thùng nữa, biết đâu hôm nay hai ta có thể kiếm được hai đồng!”
Văn Thiền nhìn đống gừng chất đầy cả thùng, khóe miệng giật giật. Đàn ông bình thường không thích làm mấy việc tỉ mỉ như này vì cho là mất mặt, nhưng Béo thì lại nghĩ rất thoáng.
“Đừng nói mấy chuyện nhảm nhí nữa. Anh Chính của cậu đánh bạc giỏi lắm à?”
“Tôi thì đảm bảo tôi chắc chắn sẽ thắng.” Văn Thiền siết tay, xoay cổ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Béo: “Cậu tin không?”
Gương mặt Béo lộ ra nụ cười hiền lành: “Chị dâu đừng đùa với tôi nữa. Nếu chị có bản lĩnh đó, thì cũng đâu đến mức trộm... khụ khụ, nói chung là, chị đừng lo. Chị lại còn bệnh trong người, nếu xảy ra chuyện gì thì tôi không biết ăn nói thế nào với anh Chính đâu.”
Văn Thiền vừa tức vừa buồn cười.
Cô móc từ trong túi ra một tờ Đại Đoàn Kết: “Vậy thế này đi, giờ ở đây chỉ có hai ta, mình cược một ván, được không? Nếu tôi thắng, cậu nghe tôi, đưa tôi đi tìm Trần Bác Chính. Còn nếu cậu thắng, tiền là của cậu, tôi sẽ không nói chuyện này với ai hết.”
Béo nhìn chằm chằm vào tờ Đại Đoàn Kết kia, do dự một lúc lâu, bàn tay to bè xoa lên ống quần: “Thật chứ?”
“Chơi gì đây?”
“Chơi blackjack.” Văn Thiền ngẩng đầu nhìn trời, trên tay không có đồng hồ nhưng nhìn mặt trời thì chắc cũng đã hơn mười một giờ.
Trần Bác Chính phải cẩn thận đấy, đừng để lúc bọn tôi tới thì anh đã trắng tay rồi.
Ve kêu râm ran.
Trong văn phòng xưởng trưởng, quạt máy kêu vù vù nhưng cái nóng vẫn hầm hập.
Trong phòng, lão Diệp ngậm điếu xì gà, nhìn chằm chằm Trần Bác Chính bên kia bàn:
“Nhóc, cậu dám chơi blackjack với tôi à, không sợ trắng tay sao?”
Trần Bác Chính nở nụ cười điềm nhiên:
“Nếu thua ông, đó cũng là vinh hạnh của tôi. Nhưng tôi tin mình, sẽ không đến mức thua thảm đâu.”
“Hahaha, đúng là thanh niên, máu lửa ghê. Được, vậy chơi blackjack với cậu!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)