Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Mẹ Kế Niên Đại Văn Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

“Tại sao cậu lại tức giận khi tôi nói như vậy?” Trương Phân Phân còn muốn nói thêm nữa nhưng Trần Vân đã đóng cửa lại trước mặt cô ta.

"Này, này!"

Cánh cửa đối với lời nói của cô ta không hề biến chuyển như đang giễu cợt. Trương Phân Phân đập cửa lại hai lần, nghiến răng nghiến lợi nói: "Kiêu ngạo cái gì chứ!”

Chờ Trịnh Vệ Hoa trở lại đem cô đuổi đi đi!

Trần Vân đóng cửa lại, vẻ mặt tối sầm.

Lúc đi lên núi đã là buổi trưa, trên đường cô nhìn thấy hai người, một người là chị dâu của Trịnh Chí Cường, người còn lại là con dâu của kế toán trong thôn. Nguyên thân đã biết về hai người này, ai là người tung những tin đồn này? Khả năng lớn là người chị dâu kia.

"Bà đang làm gì đấy?"

Một giọng nói đột ngột cắt ngang dòng suy nghĩ của Trần Vân, cô nhìn sang thì thấy Thiết Trụ đang đứng cách đó hai mét nhìn chằm chằm cô.

“Đang nghĩ chút chuyện.” Trần Vân nuốt không trôi cục tức này, đang nghĩ trở về nên trả thù như thế nào.

“Ồ.” Thiết Trụ nghe vậy cũng không hỏi thêm, cũng không bước đi.

“Tôi no rồi.” Cậu tự dưng nói ra một câu không đầu không đuôi. Trần Vân không hiểu gì, lại nghe cậu nói tiếp: “Có thịt thỏ.”

Có nghĩa là cậu đã để lại thịt cho cô?

Trần Vân bật cười, tâm tình đột nhiên tốt lên rất nhiều.

Hai cân thỏ đã bị ba người ăn hết sạch sẽ. Sau khi ăn xong, Trần Vân đun một nồi nước rồi tắm cho Nhị Nữu cùng Thiết Đản.

Hai đứa nhỏ không biết đã bao lâu chưa tắm, trên người có mấy lớp mồ hôi, sau lần tắm lần đầu tiên nước đã chuyển thành màu đen.

Sau khi rửa tổng cộng ba lần, hai đứa trẻ cuối cùng cũng đã sạch sẽ.

Trần Vân lưng vừa đau vừa mỏi, lau người cho hai đứa nhỏ rồi đi đổ nước.

Khi cô trở lại, thì hai đứa trẻ đã nằm sẵn trên giường.

Ngôi nhà này được xây khi Trịnh Vệ Hoa kết hôn lần đầu tiên, nền bằng gạch, qua nhiều năm rồi nhưng vẫn rất vững chắc.

Khi bắt đầu xây thì có hai phòng, một phòng ngủ và một phòng chính, phía sau phòng chính còn xây thêm một cái bếp nhỏ.

Trước kia bọn trẻ ngủ với người lớn, nhưng nguyên thân lúc lấy chồng không ưa mấy đứa trẻ này nên đã tách ra một dãy phòng chính kê thêm một cái giường, để buổi tối ba đứa nhỏ ngủ ở đây.

Giường phụ trong phòng chính chỉ 1,2m, mấy đứa trẻ còn nhỏ, nằm vắt vẻo cũng có thể ngủ ngon.

Nhưng Trần Vân cảm thấy, Nhị Nữu đã năm tuổi rồi, không thích hợp để ngủ với anh trai.

Cô đi nấu một nồi nước khác, cho củi vào bếp, quay lại nói với ba đứa trẻ: “Đêm nay Thiết Trụ có thể ngủ một mình, Nhị Nữu và Thiết Đản sẽ ngủ với mẹ.”

Hôm nay mẹ kế không đánh ai, thậm chí còn cho bọn chúng uống sữa mạch nha và ăn thịt thỏ, Nhị Nữu cảm thấy vô cùng vui vẻ.

Nhưng kí ức về việc bị đối xử thô bạo trước kia vẫn đang còn đó, Nhị Nữu vẫn còn sợ cô. Nghe thấy lời này cũng không dám phản ứng, sợ hãi hét lên với Thiết Trụ: "Anh trai."

Thiết Trụ đứng trước mặt cô che chở cho hai đứa nhỏ còn lại: "Hai đứa sẽ ngủ với tôi."

Thiết Trụ nghe cô nói vậy, suy nghĩ một hồi, bỗng dưng cảm thấy đầu gối đau nhói.

Cậu nhe răng, ánh mắt giận dữ.

Trần Vân bật cười: "Mẹ không đá con, con nhìn mẹ làm gì?”

“Người phụ nữ xấu xa!” Thiết Trụ nhỏ giọng lẩm bẩm, sau đó lớn tiếng nói: “Bà không được phép đánh Nữu Nữu!”

“Đừng lo lắng.” Trần Vân nói: “Trước kia đều là quá khứ. Bây giờ mẹ sẽ không đánh các con nữa.”

Thiết Trụ nghi ngờ nhìn cô, Trần Vân để mặc cậu nhìn chằm chằm, nói thêm: "Tương lai không biết chuyện gì sẽ xảy ra, thế nhưng hiện tại chắc chắn sẽ không đánh nữa.”

Cậu suy nghĩ một chút, mới miễn cưỡng tiếp nhận câu nói này, lại nói: "Vậy bà cũng không được đánh Thiết Đản.”

Thiết Đản đang ngồi nghịch một bên nghe thấy tên mình, liền quay đầu lại nhìn anh trai cười ngây ngô.

Thiết Trụ chán ghét liếc nhìn Thiết Đản một cái, đẩy cậu nhóc ra, nhìn chằm chằm Trần Vân rồi cố ý nói: "Nhị Nữu, đi với bà ta, nếu bà ta đánh em thì chạy đến gọi anh, anh sẽ cứu em.”

Tuy Nhị Nữu trong lòng vẫn còn hơi miễn cưỡng, nhưng anh trai đã nói như vậy rồi.

Cô bé nấp sau lưng anh trai, lén lút liếc nhìn Trần Vân.

Trần Vân mỉm cười, ánh mắt đầy dịu dàng.

Mẹ kế hôm nay không đáng sợ chút nào, Nhị Nữu nghĩ. Từ sau lưng Thiết Trụ đi đến, gật đầu với Trần Vân.

Trần Vân sờ sờ đầu của Nhị Nữu, tóc của cô bé nhỏ buổi tối gội đầu còn chưa khô.

"Nhị Nữu đi trước đi, chờ mẹ tắm xong sẽ đưa em trai qua.”

Đứa nhỏ đã ngủ rất nhiều, Trần Vân từ trong buồng tắm đi ra, thấy Thiết Đản đã nằm ở trên giường ngủ thiếp đi, lúc bị bế lên cũng không có phản ứng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc