Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trần Vân hỏi Thiết Trụ: “Buổi tối ngủ một mình sẽ không sao chứ?”
“Đương nhiên là không sao.”
“Được rồi, có việc gì nhớ gọi mẹ.” Trần Vân nói xong liền cùng Thiết Đản trở về phòng.
Chiếc giường cô ngủ rộng 1,5m, đầu giường trải chiếu trúc.
Nhị Nữu đang nằm trên giường, vừa thấy cô đi vào liền nhắm mắt lại, cố hết sức giả bộ đã ngủ.
Trần Vân cũng không có vạch trần cô bé, đặt Thiết Đản vào giữa, còn mình nằm ở bên ngoài, nhẹ giọng nói với hai đứa nhỏ: "Ngủ ngon."
Cô rõ ràng đã kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần, nhưng vẫn không thể ngủ được.
Sợ đánh thức hai đứa nhỏ, cô cứ nằm một hồi lâu, đợi khi Nhị Nữu đã ngủ say, cô mới nhẹ nhàng trở mình.
Ánh trăng bên ngoài tràn vào phòng qua khung cửa sổ hẹp, hai đứa nhỏ trên giường đều đã ngủ rất ngon lành.
Những ký ức thuộc về nguyên thân lần lượt hiện ra trong đêm khuya, nói cô không cam lòng.
"Nếu cô vẫn còn sống, hãy đem tôi trở về đi.”
Cô tự mình nghĩ, rồi lại xua đuổi những suy nghĩ phức tạp, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Trần Vân thở dài, thân thể đột nhiên trở nên nặng nề, chính là Thiết Đản đang đè trên người cô.
Cậu nhóc đêm qua ngủ rất ngon và đặc biệt sung sức vào buổi sáng, nằm trên người Trần Vân giật mạnh cúc áo trên ngực cô, vừa cười vừa chảy nước miếng.
Đừng nhìn Thiết Đản nhỏ nhưng thực ra sức lực khá mạnh, cúc áo trên người Trần Vân lung lay, nhìn như sắp rơi ra.
“Nghịch ngợm!” Trần Vân bắt lấy tay cậu nhóc muốn ngồi dậy.
Thiết Đản nằm trên người cô cười khúc khích, trong miệng chảy nước dãi: "Chơi, chơi!"
Trần Vân một tay đặt lên chiếu, cảm thấy chiếu dưới tay có chút ẩm ướt nên cũng không quá coi trọng.
Cô đặt Thiết Đản lên giường và mặc quần áo cho cậu nhóc.
Là con út trong ba anh chị em, Thiết Đản có vài bộ quần áo, tất cả đều là đồ thừa của các anh chị.
Quần áo không lớn, nhiều mảnh vá, sau khi mặc xong, đứa trẻ ngoan ngoãn liền trở thành một đứa trẻ ăn xin.
Trần Vân vui vẻ nhìn cậu nhóc cười, Thiết Đản cũng cười theo, nhìn thấy trên quần áo của mình có một vết vá, liền muốn cài cúc cho mình.
Sau khi sửa soạn xong xuôi cho bản thân và Thiết Đản, Trần Vân ôm cậu nhóc đi ngoài, chuẩn bị làm bữa sáng.
Muốn vào bếp thì cô phải đi qua gian phòng nơi Thiết Trụ ngủ. Lúc Trần Vân đi ngang qua, liền thấy Thiết Trụ đang dịch từng bước chân, vết thương trên đầu gối đóng vảy lại khiến cậu đau đớn đến nhe răng trợn mắt.
“Vết thương như thế nào rồi? Để mẹ xem thử.” Trần Vân đặt Thiết Đản xuống đất, đè Thiết Trụ lại để xem vết thương trên tay chân cậu.
Sau một đêm, vết thương trên tay và chân của Thiết Trụ đã đóng vảy và chuyển sang màu đỏ đen, đây là khoảng thời gian khó khăn nhất, vì vết thương đóng vảy không đàn hồi, chỉ cần cử động nhẹ là có thể nứt ra.
Đầu gối của Thiết Trụ là như vậy, lớp vảy đỏ đen tách ra ở giữa, để lộ phần thịt đỏ bên trong, dịch mô chảy ra ngoài.
“Thật đáng thương.” Trần Vân mặt không cảm xúc nói, rửa tay rồi giúp cậu bôi thuốc mỡ, vỗ vỗ mông đứa nhỏ: “Vết thương còn chưa lành, sao lại chạy lung tung vậy? Ngoan ngoãn ở trên giường cho mẹ!”
Mắt Thiết Trụ đảo qua, hai chân vắt vào nhau rồi tách ra.
Trần Vân thấy vậy liền hỏi: "Sao vậy?"
"Tôi muốn đi tiểu."
“Ồ!” Trần Vân đột nhiên bừng tỉnh, rồi đột nhiên nghĩ tới cái gì, liền chạy trở về.
Thiết Trụ không thể hiểu nổi, một lúc sau lại thấy cô cầm chiếu đi ra, tay duỗi thẳng, vẻ mặt khó nói.
Cậu hỏi: "Bà đang làm gì vậy?"
"Thiết Đản đi tiểu trên giường!"
Hóa ra là như vậy, còn tưởng là chuyện gì lớn.
“Em ấy thường xuyên đi tiểu như vậy.” Phản ứng của Thiết Trụ cực kì bình thản.
Trần Vân cảnh giác: "Trên giường cũng nhiều nước tiểu quá đi.”
Thiết Trụ gật đầu: "Mỗi ngày đều tiểu rất nhiều.”
Một trận gà bay chó sủa.
Đối với việc em trai đái dầm, biểu hiện của Thiết Trụ bình tĩnh, bị mẹ kế đuổi xuống dưới.
Trần Vân tinh thần có chút suy sụp, cô cảm thấy trong không khí có mùi là lạ. Qua loa cuộn hai chiếc chiếu lại với nhau rồi xuống bếp nấu nước để giặt chiếu.
Hai ngày qua cô nhóm lửa rất nhiều, củi trong bếp cũng đã dùng sắp hết rồi.
Thiết Trụ rất bất mãn với chuyện này, dựa vào cửa lầm bầm: "Đều chỉ biết đốt thôi, nói không chừng lại bắt mình đi nhặt củi đưa về đốt nữa."
"Được rồi, đừng có ở đây ngáng đường nữa." Trần Vân đuổi hai đứa trẻ ra ngoài: "Phía sau có một ngọn núi, mẹ đến đó nhặt củi đem về là được rồi chứ?"
Thiết Trụ không tin, hừ một tiếng.
Trần Vân nấu một nồi nước sôi, dùng cái gáo hồ lô múc ra rồi đổ xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


