Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thế nhưng hôm nay người phụ nữ xấu xa này làm thịt thỏ ăn còn ngon hơn lần trước!
Thiết Trụ nhịn không được ngẩng đầu lên nhìn cô một cái, vừa đúng lúc bị Trần Vân bắt được.
“Thế nào?”
Thiết Trụ lắc đầu xong lại tiếp tục cúi đầu ăn điên cuồng, sau một lát nói: “Ngày mai tôi sẽ đi bắt thỏ!”
“Con dám!” Trần Vân trừng mắt: “Trên núi là nơi để trẻ con như con đi sao? Đã quên bài học hôm nay rồi?”
Đứa nhỏ bĩu môi không nói lời nào, hiển nhiên là có chút không phục.
“Muốn ăn thịt thì sau này chúng ta có thể đi mua, lần trước cha gửi phiếu thịt về vẫn chưa có sử dụng, muốn ăn mẹ sẽ đi mua ngay, nhưng con tuyệt đối không được một mình đi lên núi!”
Trần Vân nhìn cậu không lên tiếng, hỏi lại một lần: “Có nghe không? Nếu con lên núi một mình, cho dù có bắt được con gì mẹ cũng sẽ không làm.”
Thiết Trụ bĩu môi một cái, bất đắc dĩ nói: “Đã biết.”
Cậu phốc một cái nhả xương ra, không cần dạy cũng biết dùng canh chan cơm, ăn đến miệng bóng nhẫy.
“Lần sau chờ cha về sẽ đi bắt thỏ.”
Cậu cũng muốn cho cha ăn thịt thỏ ngon như vậy.
Trần Vân cho Thiết Đản ăn trước rồi cô mới bắt đầu ăn.
Vừa cắn xong hai miếng, liền có người gõ cửa.
Hai đứa trẻ dừng một chút, ăn càng nhanh hơn, Thiết Trụ một hơi liền nhét hai miếng thịt vào trong miệng.
Trần Vân đặt Thiết Đản xuống, lau tay rồi đứng dậy ra mở cửa.
Cửa vừa mở ra, còn chưa kịp nhìn người bên ngoài, cô đã nghe thấy một giọng nói âm dương quái khí: "Đóng cửa lại thì làm sao có thể ăn ngon?”
Trần Vân nghe vậy lập tức không vui, nói: "Tìm tôi có chuyện gì sao?”
Ngoài cửa là một cô gái khoảng hai mươi tuổi, cao hơn cô một chút, mặt dài, mắt nhỏ, môi mỏng, khi nói thì miệng hơi nhếch lên, trông có vẻ xấu tính.
Trần Vân lục lại trí nhớ và nhận ra rằng đây là bạn thân nhất của chủ nhân ban đầu, Trương Phân Phân.
Nói họ là bạn thân của nhau thì cũng không đúng lắm, hai người chỉ là bạn cùng lớp được hai năm. Trương Phân Phân đi theo nguyên thân chỉ biết ăn và uống, còn nguyên thân lại thích lợi dụng sự tầm thường của Trương Phân Phân để tôn lên vẻ đẹp của cô ta.
Khi nghe nói rằng cô sẽ kết hôn lần thứ hai, Trương Phân Phân ban đêm ngủ đều có thể cười phá lên, kết quả là người chồng thứ hai kia của Trần Vân hóa ra lại là một người đàn ông có thể kiếm tiền!
Biết được Trịnh Vệ Hoa mỗi tháng sẽ gửi về cho cô mấy chục đồng tiền, Trương Phân Phân liền ghen tị đến phát điên. Cô ta mong muốn rằng Trần Vân sẽ bị đuổi ra khỏi nhà ngay lập tức.
Cô ta nghĩ cách xúi giục nguyên thân hành hạ con riêng của mình, nói rằng có ba người con riêng này, con cái sau này của Trần Vân nhất định sẽ phải chịu thiệt thòi.
Hai người họ có thể làm bạn thân plastic lâu như vậy, kì thực bản chất mỗi người đều không sai biệt lắm. Nguyên thân vốn đã có ý tưởng này từ trước, nghe cô ta nói hai ba câu như vậy đã cảm động, liền hành động thực tế.
Sau khi nghĩ thông suốt về mối quan hệ giữa hai người, Trần Vân không muốn để ý đến Trương Phân Phân nữa nên giữ chặt cửa không cho cô ta vào.
“Tôi không có việc gì liền không thể tìm cậu?” Trương Phân Phân ngửi thấy mùi thơm từ trong nhà, có chút tham lam, nhưng Trần Vân lại đứng giữ chặt cửa như vậy, cô ta cũng không chen vào được.
"Sao cậu ăn sớm vậy?"
"Buổi trưa có chút việc bị trì hoãn.”
“Nghe nói buổi trưa cậu lên núi?” Trương Phân Phân bày ra một tư thế nói nhỏ: “Trịnh Chí Cường kêu cậu đi lên?”
Trần Vân cau mày: "Cậu đang nói lung tung cái gì đấy?”
“Giữa chúng ta là quan hệ gì, cậu còn muốn giấu tôi sao?” Trương Phân Phân nháy mắt với cô: “Ai mà không biết Trịnh Chí Cường quan tâm đến cậu cơ chứ, người cũng rất tốt, dù sao chồng của cậu cũng không có ở nhà, có thêm một người chăm sóc cho cậu cũng không tồi nha.”
Trịnh Chí Cường là con trai út của người chú thứ hai của Trịnh Vệ Hoa.
Trịnh Vệ Hoa mồ côi cha từ năm 10 tuổi, hai năm sau mẹ anh cũng ra đi, sau đó anh sống với gia đình người chú thứ hai.
Trịnh Chí Cường nhỏ hơn Trịnh Vệ Hoa 10 tuổi, cùng tuổi với Trần Vân, hiện tại anh ta đang học nghề mộc tại thị trấn.
Anh ta gặp Trần Vân tại đám cưới của cô và Trịnh Vệ Hoa, đối với cô là nhất kiến chung tình, bất chấp việc cô là chị dâu của anh ta mà dây dưa nhập nhằng.
Nguyên thân khinh thường anh ta, không đồng ý cũng không cự tuyệt sự dây dưa của anh ta, thái độ cực kỳ ám muội.
Trần Vân trong lòng mắng nguyên thân, mặt lạnh nói: "Không biết cậu nghe được tin tức vớ vẩn này ở đâu, tôi và Trịnh Chí Cường không có quan hệ gì hết, tôi lên núi để tìm Thiết Trụ. Cậu tin cũng được, không tin cũng được, tóm lại sự thật chính là như thế. Được rồi, cũng không còn sớm nữa, cậu trở về nấu cơm đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






