Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Mẹ Kế Niên Đại Văn Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

Nhị Nữu bị dọa cực kỳ, ôm chân cô khóc: “Đừng đánh anh hai, đừng đánh anh hai!”

Trần Vân tranh thủ an ủi cô bé: “Mẹ không đánh anh hai, vết thương của anh bẩn phải rửa sạch sẽ, nếu không sẽ bị bệnh.”

Nhị Nữu cái hiểu cái không, ngửa đầu nhìn cô một hồi, tay nhỏ bé sờ một vết thương trên đùi Thiết Trụ, nhẹ nhàng thổi khí: “Anh hai không đau nữa.”

Quần áo trên người Thiết Trụ đều bị rách, Trần Vân tắm cho cậu, rửa sạch sẽ vết thương xong cởi quần áo, thoa cao thuốc lên, để cho đứa trẻ để mông trần nằm trên giường.

Thiết Trụ thẹn thùng, nằm rút lại thành một đoàn quay tìm quần áo.

“Quần áo này làm sao mặc được?”

Trần Vân nhìn quần áo của cậu đầy vết rách mà than thở, cậu thành thật đến ngây thơ: “Bà cho tôi thêm một bộ quần áo.”

Chủ nhân cơ thể này không cho mấy đứa trẻ ăn no, chớ nói gì là quần áo mới.

Thiết Trụ chỉ có một bộ quần áo vừa người, lâu rồi vẫn chưa giặt, bẩn đến mức không nhìn ra màu sắc vốn có, cầm vào rất cứng.

Trần Vân ghét bỏ, nắm lỗ mũi đem quần áo đi ngâm nước, lục tung tủ tìm quần áo vừa với cậu.

Thiết Trụ nằm trên giường co người lại như con tôm, vừa che chở em trai nhỏ, vừa đề phòng Thiết Đản đụng vào miệng vết thương.

Thiết Đản không hiểu chuyện, nhìn trên người anh hai chỗ hồng chỗ xanh cảm thấy thích thú, ghé sát vào trên người Thiết Trụ cười khanh khách không ngừng.

Thiết Trụ che háng đẩy Thiết Đản ra, thấy Trần Vân đi ra như nhìn thấy cứu tinh: “Bà mau đưa nó ra chỗ khác!”

Trần Vân nhìn cậu cười, cười một hồi mới đưa quần áo cho cậu, một tay bồng cậu bé quậy phá lên.

Thiết Trụ thở phào nhẹ nhõm, cầm quần áo lên mở ra, cảm thấy không đúng: “Đây không phải quần áo của tôi!”

“Đúng, là của mẹ, mẹ thật sự không tìm được quần áo cho con, trước tiên mặc đỡ đi.”

Chủ nhân cơ thể ở thời đại này có thể xem là một người rất theo trào lưu, quần áo rất nhiều, áo tay dài, áo sơ mi có tới ba cái. Trần Vân lấy cái này là cái mới nhất, mấy ngày trước vừa làm xong, còn chưa mặc qua.

Cô không tính mặc, vậy để cho người ta sửa một chút, làm thành quần áo cho Thiết Trụ.

Được thương yêu Thiết Trụ cũng không cảm kích.

Cậu cầm quần áo ném qua một bên, mặt đầy ghét bỏ nói: “Tôi không mặc!”

Thiết Trụ trề môi, cầm lấy áo sơ mi màu trắng, dáng vẻ có chút ủy khuất, rất giống đang làm nũng.

Đứa trẻ chỉ có làm nũng với người mà chúng thích, hành động hôm nay của Trần Vân khiến Thiết Trụ trong vô thức muốn thân cận.

Trần Vân không quá hi vọng bọn trẻ cùng cô có quan hệ tốt, cô không dám bảo đảm bản thân có thể ở chỗ này bao lâu, ngộ nhỡ sau hai ngày lại quay về, mấy đứa trẻ rơi vào tay chủ nhân cũ của cơ thể này, hi vọng quá cao xong lại thay đổi quá lớn sợ bọn nhỏ sẽ không chịu nổi đả kích phải làm sao?

Cho nên Trần Vân cố gắng hết sức không để ý đến ánh mắt của Thiết Trụ, ôm Thiết Đản đi vào bếp.

Sau khi cô tỉnh lại chỉ uống có một chén sữa mạch nha, bây giờ bụng đã đói cồn cào.

Gọi Nhị Nữu tới nhóm lửa, Trần Vân nấu một nồi nước, lột bỏ đi lông và da thỏ, cắt thành miếng nhỏ.

Cô chuẩn bị dùng thịt thỏ làm thịt kho tàu, trong nhà không có đủ gia vị, chỉ có thể làm đơn giản, một nồi thịt thỏ dùng hết nửa hủ mỡ cũng có sắc hương đầy đủ, hương thơm làm mọi người chảy nước miếng điên cuồng.

Làm thỏ xong, Trần Vân bắt đầu nấu cơm, chờ cơm rút bớt nước tiếp tục để thịt thỏ kho tàu vào nấu cùng nhau.

“Tới ăn cơm.”

Trần Vân lấy thịt thỏ mang lên, kêu Nhị Nữu lấy chén đũa, bản thân thì vào phòng ôm Thiết Đản ra ngoài, xong thì mang chậu nước đến cho bọn nhỏ rửa tay.

Một con thỏ nặng bốn cân, Trần Vân làm một nửa, nấu ra một nồi lớn.

Màu thịt thỏ mê người, mùi thơm nồng nặc.

Thiết Trụ rửa tay xong không thèm lau, không kịp chờ đợi bóc một miếng thịt thỏ ném vào trong miệng.

Thịt thỏ mới nấu xong, bỏ vào miệng vẫn còn rất nóng.

Đầu lưỡi Thiết Trụ bị nóng đau cũng không nỡ nhả miếng thịt trong miệng ra, nhanh chóng cắn mấy cái rồi nuốt xuống.

“Ăn chậm thôi, không có ai giành với con.” Trần Vân đưa cho cậu một đôi đũa, để cậu và Nhị Nữu ăn chung một cái chén, bản thân thì ôm Thiết Đản bắt đầu ăn.

Ở thời đại này, không người nào có mỡ bụng, lần gần nhất Thiết Trụ được ăn thịt là ngày kết hôn của Trịnh Vệ Hoa và chủ nhân cơ thể này, lúc đó ăn xong cậu còn cầm chén liếm rất nhiều lần, đó là lần cậu được ăn ngon nhất.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc