Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Qua một hồi lâu, đứa trẻ mở miệng nói: “Vậy tôi sẽ đi học.”
Nhưng vẫn không yên tâm mà xác nhận lại một lần nữa: “Bà sẽ cho tôi ăn cơm chứ?”
“Nhất định cho.”
“Em trai, em gái cũng được ăn cơm chứ.”
Trần Vân đảm bảo: “Chỉ cần mẹ một ngày vẫn ở đây, mẹ có thịt ăn, thì nhất định các con sẽ có canh uống.”
“Tôi cũng muốn ăn thịt.”
Trần Vân: “… Trở về mẹ sẽ đem nấu con thỏ này.”
Hai người vừa đi vừa nghỉ ngơi, mất rất nhiều thời gian mới xuống đến chân núi.
Về đến nhà, việc đầu tiên bọn họ làm là thả con thỏ xuống đất.
Hai đứa nhỏ nhìn thấy dáng vẻ thê thảm của anh trai thì bị dọa sợ, Nhị Nữu khóc trước, kế tiếp Thiết Đản cũng khóc theo.
“Khóc cái gì mà khóc?” Thiết Trụ bị Nhị Nữu đụng vào miệng vết thương trên đùi, cơn đau làm cậu nhếch miệng: “Anh không có việc gì!”
Cầm con thỏ vừa bắt được lên, kiêu ngạo nói: “Buổi tối chúng ta sẽ có thịt ăn!”
Vào lúc mấy đứa trẻ nhìn con thỏ đã chết chảy nước miếng, Trần Vân đã vào phòng lấy tiền.
Mỗi tháng Trịnh Vệ Hoa sẽ gửi về năm mươi đồng tiền, chủ nhân cơ thể này đã ăn xài tiêu tiền phung phí, chỉ mới qua nửa tháng mà trong nhà chỉ còn lại có mười đồng.
Trần Vân cũng không biết khám bệnh phải tốn bao nhiêu tiền, nghĩ nghĩ xong thì quyết định đem tất cả tiền theo.
Thời điểm cô ra ngoài, nhìn thấy ba đứa trẻ tụm lại một chỗ, Thiết Đản ôm con thỏ đã chết mà gặm.
Nhị Nữu có chút sợ: “Anh…”
“Anh không sao, hai ngày sau sẽ khỏe.”
Thầy lang dưới chân dưới núi xanh có y thuật không tồi, nên rất được mọi người tôn kính.
Thầy thuốc hơn sáu mươi tuổi, khuôn mặt hòa ái, nắm chân bị thương của Thiết Trụ khen: “Vết thương nhiều như vậy cũng không khóc, đồng chí nhỏ thật dũng cảm.”
Thiết Trụ kiêu ngạo ưỡn ngực.
Thầy thuốc nói xong bắt đầu dùng sức, đau đến mức Thiết Trụ kêu thảm một tiếng, sau khi kêu xong mới nhớ bản thân vừa được khen dũng cảm, vì vậy nén nước mắt gắt gao cắn răng, không nói tiếng nào.
Dáng vẻ đó của đứa trẻ quả thực thê thảm, nhưng hai người lớn không những không đồng tình mà còn muốn cười.
Thầy thuốc vừa nén cười vừa dùng lực, xoa một hồi nói: “Tốt lắm, thử một chút xem có còn đau hay không?”
Thiết Trụ giật giật chân, vui vẻ nói: “Không đau nữa!”
Trong lúc nói chuyện nước mắt trên lông mi lăn xuống, cậu đưa tay lau một cái, nước mắt trên mặt như keo dán, cùng bụi bặm, làm mặt cậu lấm lem như con mèo.
Thầy thuốc vừa khen Thiết Trụ vừa đứng dậy nói với Trần Vân: “Tạm thời chân này không được dùng sức, về nhà tĩnh dưỡng hai ngày.”
Trần Vân gật đầu nói được, tiếp tục hỏi: “Trên người cháu có mấy vết trầy có cần dùng thuốc không ạ?”
Thầy thuốc kinh ngạc nhìn cô một cái.
Danh tiếng trong thôn của chủ nhân cơ thể này không được tốt lắm, mọi người đều nói cô ngược đãi con riêng, thầy thuốc nghe được nên ấn tượng đối với cô không quá tốt.
Nhưng hôm nay nhìn lại, tựa hồ lời đồn không đáng tin?
Ông thầy thuốc suy nghĩ, từ đằng sau tủ lấy ra một hộp cao.
“Đây là thuốc tôi làm, về nhà rửa sạch vết thương xong thoa thuốc vào là được, hai ngày sau sẽ lành.”
Trần Vân nhận lấy: “Được, cháu cảm ơn.”
Một hộp thuốc lớn tốn hết năm mao tiền, còn lại ông ấy không lấy tiền.
Vào lúc trả tiền, ánh mắt Thiết Trụ trông mong nhìn qua, sau này có những lúc cậu nhớ lại thời điểm được cõng vẫn luôn không được tự nhiên.
Về đến nhà, Trần Vân rửa sạch sẽ vết thương cho Thiết Trụ.
Miệng vết thương ở trên núi bị cọ xát hở ra, bên trên còn có bùn đất dính vào, rất dễ gây ra nhiễm trùng.
Thời này vẫn chưa có thuốc chích uốn ván, vết thương này tốt nhất vẫn nên dùng cồn để khử độc. Thầy thuốc không có dặn, vậy chắc là không có cồn có độ tinh khiết cao, chỉ có thể dùng những thứ khác thay thế. Trần Vân tìm kiếm khắp nhà một lượt, cuối cùng tìm được nửa bình rượu trắng.
Bình rượu này là năm trước chủ nhân cơ thể này và Trịnh Vệ Hoa kết hôn còn dư lại, vẫn luôn không có ai uống.
Trần Vân mở nút bình ra ngửi ngửi, mùi rượu thật nồng, độ cồn vậy chắc là đủ.
Miễn cưỡng dùng đỡ đi.
Cô tìm một miếng vải sạch sẽ, thấm rượu trắng, lau lên miệng vết thương trên người Thiết Trụ.
Những vết trầy da ở tay chân Thiết Trụ vốn dĩ đã kết vảy, lại bị lau đi, đau đến cậu gào khóc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






