Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Viết xong một chữ rồng bay phượng múa, Thiết Trụ ném bút qua một bên, có chút giận dỗi nói: “Tôi muốn đi ra ngoài!”
Trần Vân cầm bài tập của cậu kiểm tra, hồi lâu không lên tiếng.
Thiết Trụ quan sát sắc mặt cô, có chút chột dạ: “Bài tập tôi đã làm xong!”
“Ừ.” Trần Vân xem bài tập xong, để quyển vở xuống, chưa nói là tốt hay là không tốt.
“Mẹ muốn làm đồ ăn sáng, giúp mẹ nhóm lửa.”
“Hừ!” Thiết Trụ không tình nguyện lặp lại: “Tôi muốn ra ngoài!”
“Con ra ruộng!” Cậu không quay đầu lại nói: “Ngày hôm qua mấy người Vương Triều Dương đều đã đi gặt lúa!”
“Được, đi đi.” Trần Vân cũng không muốn nhốt cậu ở nhà cả ngày, ở tuổi này các bé trai đều thích chơi với bạn bè cùng tuổi. “Không được xuống suối, không được lên núi, còn có lần sau muốn ra ngoài nhớ nói một tiếng.”
Sau khi trả lời cô, Thiết Trụ bước nhanh chân, trong gió truyền tới tiếng của cậu: “Đã biết!”
Thiết Trụ ra ngoài, Trần Vân cũng không ở nhà ngẩn ngơ, dọn dẹp bàn xong, cô mang theo một cái sọt chuẩn bị ra cửa.
Nhị Nữu nhìn hành động của cô, yên lặng đi theo sau lưng cô không nói lời nào.
“Mẹ lên núi một chuyến, buổi trưa sẽ quay về, Nhị Nữu, con có thể chăm sóc em trai chứ?”
Cô gái nhỏ gật đầu một cái, giương mắt nhìn cô.
Từ sau khi Thiết Đản kêu mẹ, cô bé cũng không còn nói chuyện nhiều, lúc ban đầu Trần Vân cho là cô bé có khúc mắc với cô, sau mới phát hiện có khả năng là cô bé cảm thấy có lỗi với cô.
Bởi vì trong lòng áy náy, cho nên không dám đến gần.
“Được rồi, cô gái nhỏ, không nói tạm biệt với mẹ sao?”
Nhị Nữu cắn cắn môi, nhỏ giọng nói: “Tạm biệt…”
“Ngoan, đợi mẹ quay lại sẽ làm đồ ăn ngon cho con.”
Cô ra khỏi sân nhỏ, để cho Nhị Nữu khóa trái cửa. Nhị Nữu nhìn cô gật gật đầu, không nhúc nhích, dõi mắt nhìn cô đi xa.
Qua khỏi đoạn đường, bóng Trần Vân biến mất ở khúc quẹo sau một căn nhà, Nhị Nữu thu hồi tầm mắt, đóng cánh cửa, tâm trạng cô đơn đi vào nhà.
Trong gian nhà chính, Thiết Đản giương tay muốn đi ra ngoài nhưng ngạch cửa quá cao cậu nhóc không đi qua được.
Đứa trẻ một tuổi nhìn chằm chằm ngạch cửa suy nghĩ một chút, hai tay ôm ngạch cửa gặm.
Một màn này vừa vặn bị Nhị Nữu nhìn thấy, cô bé hét lên vội chạy tới, dùng sức kéo em trai ra: “Thiết Đản, sao cái gì em cũng ăn vậy?!”
Thiết Đản không sợ chị, bị kéo dậy còn cười khúc khích, vừa mới gặm ngạch cửa, cằm cậu dính đầy nước miếng và bùn, đen tuyền một mảnh.
Cô gái nhỏ được Trần Vân dạy dỗ hơn một tháng đã biết sạch sẽ, nhìn thấy em trai như vậy có chút không tiếp thu được.
“Em thật là dơ!”
Thiết Đản cười ngây ngô, giương bàn tay nhỏ bé bẩn thỉu chờ chị ôm: “Chị.”
Nhị Nữu ghét bỏ lùi về sau một bước, từ phía sau ôm lấy em trai, giống như kéo bao bố kéo em trai trở về, ấn ngồi lên băng ghế, múc một gáo nước, rửa sạch sẽ tay và miệng của em trai.
Đối với việc này Thiết Đản cực kì không hợp tác, rửa tay thì bị cậu nhóc hắt nước lung tung, quần áo hai đứa trẻ còn có trên đất đều là nước.
Chuyện này chọc cho Nhị Nữu bực bội, cô bé tức giận chống nạnh, nhìn chằm chằm em trai.
Thiết Đản dường như cũng biết bản thân đã chọc giận chị, từ từ dừng lại, giơ hai tay lên, ngửa đầu nhìn chị.
“Chị!”
“….”
“Chị!”
“…”
“Chị chị!”
“Ai…”
Trước giờ Nhị Nữu tính tình mềm lòng, coi như là tức giận cũng sẽ không nói ra lời độc ác, bị em trai kêu hai tiếng thì lặng im.
Nhị Nữu đổ đi nước còn dư trong gáo, rửa sạch sẽ bầu nước, trở lại gian nhà chính ngồi đối diện với em trai, có chút buồn rầu hỏi: “Em làm sao ngốc như vậy?”
Nhìn sắc mặt chị, Thiết Đản cười rộ lên, để chị chơi cùng cậu.
Cậu nhóc sức lực lớn, Nhị Nữu thiếu chút nữa bị cậu kéo xuống, tay chân luống cuống đẩy cậu ra.
“Em thật là phiền!” Cô bé tức giận: “Phiền chết đi được!”
“Chơi!”
“Không chơi, em phiền quá!”
“Ô ô, chị.”
Thiết Đản tiếp tục lôi kéo quần áo Nhị Nữu, lại bị kéo ra.
Chị gái năm tuổi nhìn em trai hai tuổi, nhìn chằm chằm đến khi cậu nhóc ngồi im, mới nhăn cái mũi nhỏ hừ một tiếng.
“Qủy Thiết Đản đáng ghét!”
Em trai kêu theo: “Thiết Đản!”
“Em không nghe lời, một chút cũng không đáng yêu.” Chị gái nói với em trai, nói xong ngồi lại ghế, tay chống cằm, buồn bã thở dài: “Nếu như chị không gọi mẹ, có phải cũng không đáng yêu hay không?”
“Đáng yêu!” Em trai nhe hai hàm răng nhỏ bé, khóe miệng chảy nước miếng: “Thiết Đản!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






