Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Mẹ Kế Niên Đại Văn Chương 23

Cài Đặt

Chương 23

“Không phải là em!”

***

Hôm nay Trần Vân lên núi để hái trái hạnh.

Lần trước cô lên núi hái nấm đã nhìn thấy một bụi cây hạnh, trên cây mọc đầy trái, ngẫm một chút lúc này chắc đã chín.

Cây hạnh mọc trên một khu vực bằng phẳng, nhánh cây rất to, cành lá xum xuê, giữa những phiến lá xanh treo lủng lẳng mấy trái cây màu vàng.

Hôm nay Trần Vân đặc biệt mặc quần dài và áo tay dài, trước khi ra cửa đã buộc chặt ống quần và tay áo, đi đến dưới gốc cây hạnh ném cái gùi sang một bên, cô ôm thân cây leo lên trên.

Là một nữ sinh đại học thể chất đạt tiêu chuẩn thì không thể yếu đuối, Trần Vân tới nơi này hơn một tháng, không chỉ không cần ai dạy cũng học được kỹ năng leo cây, còn có năng lực leo xuống.

Đối với nữ sinh từ nhỏ đến lớn không trèo cây như cô, làm như thế nào để chân không bị trượt xuống là một chuyện rất khó khăn. Trần Vân thử rất nhiều lần đều không thể leo đến cành cây gần nhất, nếu

như không phải hôm nay mặc quần áo dài tay không chừng da trên đùi đều đã bị ma sát trầy da.

Thất bại là mẹ thành công, lời này tuyệt đối không phải nói dối.

Sau ba lần, dần dần Trần Vân đã tổng kết ra được một chút kinh nghiệm, trăm ngàn lần cay đắng, tốn sức cuối cùng đã leo lên được.

Cây hạnh rất nhiều quả, đứng trên nhánh cây nhấc tay là có thể hái được.

Về đến nhà vừa đến thời gian nấu cơm, nhà nhà khói bếp nghi ngút.

Trần Vân đi trên đường, thỉnh thoảng có người đi qua sẽ chào hỏi.

“Vợ Vệ Hoa, lên núi hả?”

“Đúng vậy, hái được một ít nấm.”

“Hái được rất nhiều.” Người nọ nhìn sọt của cô đầy ắp, trong lòng ê ẩm: “Số cô thật tốt, gả cho Vệ Hoa đúng là được hưởng phúc, không cần làm ruộng.”

Trần Vân nhìn cô ta cười một tiếng, còn gật đầu: “Chị dâu nói rất đúng.”

Một lời nói ra làm người phụ nữ tức giận chết người.

“Mẹ về rồi!” Trần Vân đứng ở cổng gõ cửa, bên trong nhanh chóng truyền đến tiếng bước chân.

Nhị Nữu mở cửa, đứng trong sân nhìn cô.

“Con gái nhỏ đáng yêu, buổi trưa vui vẻ.” Trần Vân đi vào sờ sờ bím tóc cô bé: “Buổi sáng em trai có nghe lời không?”

Nhị Nữu do dự một chút cuối cùng nói thật: “Không nghe lời lắm ạ.”

“Ai, em trai còn nhỏ, vẫn chưa hiểu chuyện, cho nên nếu không nghe lời cứ đánh.”

Phần lớn gia đình nông thôn đều trọng nam khinh nữ, có một số đứa trẻ ngủ quá nhiều, đến đêm còn đem con gái đuổi ra ngoài.

Lời này của Trần Vân lần đầu tiên Nhị Nữu nghe được xong trực tiếp ngây ngẩn.

“Khụ, ý mẹ là, ở một số thời điểm bất khả kháng thì nên dùng những biện pháp phi thường để giải quyết vấn đề.”

Nhị Nữu: “… A.”

“Được rồi, được rồi, không nói cái này.” Trần Vân chuyển chủ đề, buông sọt xuống thở dài: “Mẹ mệt chết được, con gái đáng yêu rót cho mẹ chén nước được không?”

Nhị Nữu chạy chậm rời đi, lát sau bưng theo chén nước quay lại.

Trần Vân uống một hơi hết chén nước, cảm thấy cả người thoải mái hơn rất nhiều.

Cô đem sọt đổ ra, lấy ra đồ vật trong sọt, cầm quả màu vàng hỏi: “Đoán xem đây là cái gì?”

Năm trước Nhị Nữu đã được ăn qua quả này, vẫn còn ấn tượng, suy nghĩ một chút đã nhớ ra: “Quả hạnh ạ!”

“Không sai, đoán đúng rồi, con gái thật thông minh!”

Nhị Nữu môi nhỏ cong cong vui vẻ, nhớ lại vị của quả này, chân mày nhíu lại thật chặt: “Ăn không ngon.”

“Đúng vậy, cho nên chúng ta không ăn quả hạnh.” Trần Vân lấy một quả hạnh chín muồi, hai tay dùng sức đẩy ra, ở giữa thịt quả tìm được thứ mình cần, nhặt ra nói với Nhị Nữu: “Chúng ta ăn nhân của quả hạnh.”

Hạnh nhân được chia thành hạnh nhân bắc và hạnh nhân nam, hạnh nhân nam còn được gọi là hạnh nhân ngọt, hạnh nhân bắc còn được gọi là hạnh nhân đắng.

Núi Tiểu Thanh nằm ở phía Nam, hạnh nhân ở đây là hạnh nhân ngọt.

Bên trong quả chín, vỏ hạt màu vàng nâu đã nứt ra một cái khe nhỏ, Trần Vân bóp một hạt đút vào miệng Nhị Nữu

Nhị Nữu nhai đi nhai lại, không hình dung được mùi vị. Trần Vân hỏi cô bé ăn có ngon không, cô bé ngập ngừng rồi gật đầu.

“Đến khi rang lên càng ngon hơn.” Trần Vân lau tay, cầm một nắm nấm chuẩn bị nấu ăn.

Bữa trưa họ ăn rau xào và canh nấm.

Trong rau còn bỏ một chút thịt mỡ, rán thịt mỡ một chút cho ra mỡ, rau xanh có dầu, xào lên mùi vị cực kỳ ngon.

Nhưng món ăn dù ngon đến đâu thì trong mắt Thiết Trụ đều là cỏ không có gì đặc biệt cả, cậu chỉ muốn ăn thịt. Cậu nhìn chăm chú vào đĩa, chuyên gắp thịt lợn vàng khô lẫn trong đó, được cái là sẽ không khều hết lần này đến lần khác ở trên đĩa, trước đây lúc cậu làm như vậy Trần Vân đã dạy bảo cậu một lần.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc