Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Mẹ Kế Niên Đại Văn Chương 21

Cài Đặt

Chương 21

Trần Vân tùy ý triển khai nội dung thư, quả nhiên Thiết Trụ rất vui thích.

"Nhưng cha cũng nói rằng việc con tự mình lên núi là sai. Điều đó khiến cha rất lo lắng. Khi nghe tin con bị thương cha không thể tập trung tập luyện được."

Thiết Trụ đang lơ lửng trên không trung, lại bị những lời này kéo xuống mặt đất, cậu bĩu môi than thở: "Tại sao bà lại tố cáo?"

Trần Vân quay đầu lại, kinh ngạc nói: "Không phải nói mẹ viết sao?"

Thiết Trụ khịt mũi.

Cậu bảo mẹ kế viết rằng cậu bắt được thỏ, nhưng không bảo mẹ viết là cậu lên núi bắt thỏ rồi bị thương!

Không chú ý bạn học Thiết Trụ có chút vui lại có chút không vui, Trần Vân nói tiếp: "Bức thư cũng nhắc đến Nhị Nữu. Cha hỏi con ăn uống có tốt không, cao lớn chưa. Chắc hẳn con đã trở nên xinh đẹp hơn rồi."

Nhị Nữu đỏ mặt, ôm lấy cánh tay Trần Vân xoa xoa, làm nũng .

"Còn Thiết Đản."

Thằng nhỏ định trèo lên chân Trần Vân thì bị véo vào mặt.

"Cha đã bảo không được làm ướt giường nữa, con phải nghe lời mẹ biết chưa?"

Thiết Đản nằm trên hai chân của Trần Vân như một con rùa, cố gắng đứng dậy bằng cả hai chân.

Cậu nhóc không hiểu rõ lắm những lời này, chỉ biết bật cười, sau đó mở miệng gọi: "Mẹ!”

Trần Vân nhất thời ngây ngẩn cả người.

“Thiết Đản, con nói cái gì?”

Cuối cùng đứa trẻ cũng đứng lên được, đạp trên đùi cô lắc lư lảo đảo.

Trần Vân đỡ đứa bé, đứa bé còn muốn ở trên đùi cô nhảy, sau khi bị ngăn lại, đứa bé phun một chữ rõ ràng: “Mẹ!”

Mối quan hệ của chủ nhân cơ thể này và mấy đứa con riêng rất ác liệt, nên chúng chưa bao giờ gọi cô ta là mẹ.

Sau khi Trần Vân xuyên qua, quan hệ hai bên mới được cải thiện hơn một chút, nhưng ngày thường cách xưng hô vẫn luôn bị xem nhẹ như cũ.

Cô luôn nghĩ muốn để bọn nhỏ kêu cô bằng mẹ sẽ tốn rất nhiều thời gian, phải chờ đến khi giải tỏa hết vướng mắc của bọn nhỏ mới được, có khi phải chờ mấy năm thậm chí là mười mấy năm.

Chỉ qua một tháng, cô đã được thừa nhận?

Cảm giác có người kêu bằng mẹ vừa có chút mới lạ vừa có cảm giác trách nhiệm đang hình thành trong suy nghĩ của cô.

Sau một hồi sửng sốt, Trần Vân phục hồi lại tinh thần nhìn đến khuôn mặt bụ bẫm của Thiết Đản đang lại gần.

“Bảo bối ngoan!” Trần Vân hôn đứa nhỏ một cái, chọc đứa nhỏ cười khúc khích.

Được kêu một tiếng mẹ, trong lòng Trần Vân dâng lên một chút chờ mong, sau khi ôm Thiết Đản để xuống, tầm mắt chuyển qua khuôn mặt hai đứa nhỏ kế bên người.

Nhị Nữu đứng kề sát bên người cô, nhận thấy ánh mắt của Trần Vân, cô gái nhỏ há miệng ra nhưng hồi lâu vẫn không phát ra âm thanh nào, cuối cùng dời tầm mắt ra chỗ khác.

Đến lượt Thiết Trụ thì phản ứng kịch liệt hơn một chút, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc nhìn cô hừ một tiếng: “Bà không phải…”

Những lời còn lại vẫn chưa phát ra tiếng, trẻ con tức giận, dừng một chút tiếp tục dọa nói: “Tôi sẽ không kêu bà là mẹ.”

Sau đó trừng mắt nhìn em trai nhỏ tuổi nhất: “Tên phản bội!”

Hai đứa lớn không nói gì, chỉ có đứa nhỏ nhất nói hăng say: “Thịt, thịt!”

“Nhà chúng ta không có thịt, bảo bối nhỏ à.” Trần Vân nhéo nhẹ khuôn mặt đứa trẻ, bất đắc dĩ nói: “Chỉ còn cải thìa, mẹ làm canh cho con ăn được không?”

Thiết Đản ôm chân cô: “Mẹ!”

“Kêu mẹ cũng không có thịt ăn.”

“Hừ!” Hai người bọn họ ông nói gà bà nói vịt, Thiết Trụ ở kế bên hừ một tiếng: “Dối trá!”

Cũng không biết là đang nói người nào.

***

Chớp mắt một cái, cây lúa nước đã đến giai đoạn thu hoạch, thôn Tiền Sơn huy động tổ chức một đại hội thu hoạch lúa vụ thu, toàn bộ mọi người nhanh chóng tiến vào hoạt động thu hoạch bận rộn.

Thôn nhỏ chỉ cần mười ngày là tập hợp đủ người. Trần Vân không có trong đội ngũ thu hoạch, bạn học Thiết Trụ được nghỉ ở nhà, bị mẹ kế cưỡng chế tiến hành học bù một kèm một.

Sáng sớm, trong sân nhỏ nhà họ Trịnh đặt một cái tủ sách, một đứa bé trai ngồi sau bàn học, đang từng nét từng nét tập viết chữ.

Hai bên sân trái phải hiện tại đã được sửa thành vườn rau, Trần Vân thừa dịp ánh nắng mặt trời không gay gắt tranh thủ gieo mầm.

Gieo xong những hạt mầm, cô hoạt động eo đã tê dại, rót nước tưới những hạt mầm, xong đi tới chỗ Thiết Trụ đang làm bài tập.

Đứa trẻ bị bắt ở nhà học ba bốn ngày, mắt thấy bạn bè ra đồng kiếm điểm công việc, tâm tình có chút nóng vội, chỉ cần nhìn qua chữ viết càng viết càng qua loa là nhận ra ngay.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc