Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Mẹ Kế Niên Đại Văn Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

"Chí Cường, Chí Cường là đàn ông chắc là không để ý đâu." Vương Chiêu Đệ thực sự chột dạ, ánh mắt né tránh: "Hay là bỏ qua đi em dâu, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện."

"Ai nói đàn ông thì không cần để ý? Trịnh Chí Cường còn chưa thành hôn, lại có tin đồn thế này, về sau chú ấy làm sao mà cưới được vợ?"

Trần Vân một bước cũng không nhường Vương Chiêu Đệ, xem ra có chút hùng hổ dọa người: "Chị dâu nếu không quan tâm thì em sẽ nói với thím hai, chị nói xem thím hai có để ý không."

Mẹ chồng Vương Chiêu Đệ tính tình đanh đá, trong mắt bà ta chỉ có con trai út, nếu động đến bà ta, lấy tính cách của người đàn bà hay đi gây chuyện, nếu biết được sự thật là do cô ta làm thế thì coi như xong!

Không được, tuyệt đối không thể!

Chân Vương Chiêu Đệ có chút nhũn ra, bám lấy thân cây, gượng gạo nói: "Những gì mà em dâu Hồng Lâm làm quả thật không có đạo nghĩa, nhưng như vậy đi, dù sao chuyện này cũng không vinh quang gì, làm lớn chuyện sẽ đối với em không tốt."

Trần Vân cười lạnh: "Như thế nào là đối với em không tốt? Em làm hết sức mình không hổ thẹn, không vinh quang thì chính lòng dạ đen tối, không phải sợ trong lòng có quỷ, cho nên hãy nhìn xem ai mới giống kẻ vụng trộm hơn."

Vương Chiêu Đệ hét lên: "Em đang nói bậy gì đó?"

Trần Vân vẻ mặt vô tội nhìn qua: "Chị dâu làm sao vậy? Em chưa nói chị, nói chính là kẻ tung tin đồn, loại người này lòng dạ lang sói hiểm độc.”

Vẻ mặt Vương Chiêu Đệ cực kỳ khó xem, cô ta lại không thể nói người cô mắng chính là tôi, nghẹn đến mức mặt đỏ lên: "Nếu bản thân không có, thì sao người khác sẽ truyền chuyện này đi?"

"Chị dâu có ý gì?" Vẻ mặt Trần Vân trầm xuống: "Lời này chị dâu dám cùng em đến trước mặt thím hai lặp lại lần nữa chứ?"

"Chị không có ý gì cả!" Vương Chiêu Đệ rốt cuộc không muốn ở lại thêm phút giây nào nữa, bưng chậu quần áo chạy đi, lưu lại một câu: "Trong nhà còn có việc, chị không rảnh ở lại nói chuyện cùng em nữa."

Trần Vân nhìn cô ta chạy đi, cười lạnh một tiếng, xoay người lại liền nhìn thấy người ngồi bên phiến đá ở bên phải đang ngạc nhiên nhìn cô.

Người này là người có tiếng trong thôn, chuyện gì đến lỗ tai bà ta, không đến một ngày toàn cả thôn đều đã biết.

Trần Vân nhìn bà ta cười cười, có chút ngượng ngùng: "Khiến thím Hồng chê cười rồi."

"Không có việc gì, không có việc gì." Thím Hồng xua xua tay, trong mắt lộ vẻ bát quái: "Cô và vợ của Đại Cường nói chuyện gì vậy?"

"Chính là ngày hôm qua Thiết Trụ chạy lên núi, cháu giữa trưa đi tìm nó, lúc lên núi thì gặp chị dâu và chị Hồng Lâm, lúc trở về thì nghe mọi người nói cháu lên núi là đi vụng trộm." Trần Vân hai má đỏ ửng, mang theo nét ngượng ngùng của cô gái tuổi trẻ: "Thím nói xem, sao bọn họ có thể như vậy? Nếu đây là xã hội cũ, không phải là muốn hại chết người sao?"

***

Người chú thứ hai của Trịnh Vệ Hoa, Trịnh Đức Tài, cũng nợ một khoảng lớn khó đòi.

Trịnh Đức Tài cùng vợ là Đinh Hồng Hà sinh được tổng tám người con, nhưng chỉ sống được bốn đứa, trong đó có hai người con trai.

Con trưởng Trịnh Đại Cường là chồng của Vương Chiêu Đệ, và con út là Trịnh Chí Cường.

Hai anh em kém nhau hơn mười tuổi, Trịnh Chí Cường vừa sinh ra, Trịnh Đại Cường đã kết hôn.

Đinh Hồng Hà hơn bốn mươi tuổi mới sinh con, lòng dạ thiên về tổ ấm, có cái gì tốt đều để phần cho con trai út, ngay cả nhà ở của con trai trưởng, bà ta cũng muốn đưa cho con trai út dùng khi thành hôn.

Chuyện này đương nhiên Vương Chiêu Đệ không đồng ý, bọn họ còn có con nữa mà.

Từ khi bà ta ra quyết định này, nhà chú hai Trịnh mỗi ngày ba lần, náo nhiệt đến không có nổi một ngày yên ổn.

Nhưng Vương Chiêu Đệ đã mềm yếu mấy chục năm, một khi trở nên đanh đá ngay cả thứ hai cũng không phải là đối thủ, mắt thấy nhà ở khó lòng giữ được, Vương Chiêu Đệ lòng nóng như lửa đốt, trùng hợp giữa trưa ngày hôm qua trong lúc xuống núi vô tình gặp phải Trần Vân.

Nhớ đến Trịnh Chí Cường vô cùng si mê Trần Vân, Vương Chiêu Đệ nảy ra chủ ý về nhà tung tin đồn thất thiệt.

Cô ta nghĩ, nếu tin Trịnh Chí Cường mơ tưởng đến chị dâu truyền ra ngoài, nhất định sẽ không có cô gái nào nguyện ý gả cho anh ta, như vậy thì nhà ở của cô ta không phải đã được bảo vệ rồi sao?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc