Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Mẹ Kế Niên Đại Văn Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

Nguyên thân vốn là người lười biếng, chiếc chiếu này từ khi lấy ra dùng đều chưa bao giờ giặt qua, sau khi nhúng qua nước sôi một lần, nước từ chiếc chiếu chảy ra liền trở thành màu vàng cam.

Thiết Trụ và Nhị Nữu sau khi thấy biến đổi này đều rất kinh ngạc.

"Tránh ra, nếu không các con sẽ bị bỏng đấy." Trần Vân đuổi hai đứa trẻ đi, đổ hết nước trong nồi rồi nói: "Nhìn bẩn thế này, nếu tiếp tục ngủ thì da thịt chắc chắn sẽ thối rữa mất."

Hai đứa trẻ bị dọa đến trợn tròn mắt, Thiết Trụ gãi gãi sau lưng, đột nhiên nói: "Tôi muốn đi tắm!"

"Tắm cái gì?" Trần Vân vỗ cậu một cái: "Chờ lát rồi tắm."

"Tôi không muốn, tôi muốn tắm bây giờ!"

"Hiện tại không thể tắm được, vết thương khi gặp nước sẽ bị nhiễm trùng."

Thiết Trụ không biết cái gì là nhiễm trùng.

"Sau khi bị nhiễm trùng, trên người con sẽ có một cái hố to, bên trong còn có rất nhiều sâu sẽ ăn thịt con."

Thiết Trụ bị cô hình dung một cách ghê tởm, vẻ mặt cự tuyệt đầy hoài nghi: "Bà nói dối!"

Trần Vân nói: "Không tin thì thử xem?"

Đứa trẻ vẫn không tin, nhưng không dám đòi tắm nữa.

Chiếc chiếu được nhúng qua nước sôi một lần, Trần Vân dự định mang đến bờ sông để giặt.

Trước khi cô đi còn lấy cái bánh trứng còn sót: "Sữa mạch nha để ở trong tủ bát, mỗi người chỉ có thể uống một chén, nếu không sau này sẽ không còn đâu."

Thiết Trụ cố ý làm trái ý cô: "Tôi sẽ uống hết!"

Trần Vân liếc xéo cậu một cái: "Con thử xem? Uống quá nhiều bụng sẽ vỡ ra đấy!"

Đứa trẻ phồng má lên.

Hệ thống nước trước thôn núi rất phát triển, con sông trải từ phía đông sang phía tây.

Năm trước Trịnh Vệ Hoa nghỉ phép về nhà, dùng nửa tháng thời gian để tu sửa lại bậc thang làm từ phiến đá trước cửa nhà.

Nhìn thấy cô xuống, hai người kia chào hỏi.

"Giặt chiếu à."

Trần Vân gật gật đầu, đi đến giữa hai người, trải chiếc chiếu trên mặt nước, dùng xơ mướp bắt đầu chà rửa trên mặt chiếu.

Chiếc chiếu trúc để trên mặt nước sẽ rất khó chìm xuống, lúc cọ rửa cũng không quá phiền phức. Tuy nhiên, chiếc chiếu có kích thước lớn, chiếm khá nhiều chỗ, khiến cho hai người bên kia di chuyển không được thuận tiện.

"Hôm nay Tiểu Trần đến rất sớm." Người bên trái nói, chính là chị dâu Vương Chiêu Đệ: "Hôm nay vẫn lên núi chứ?"

Trần Vân chà rửa xong một mặt, đem chiếc chiếu lật lại, tiếp tục chà rửa.

Vương Chiêu Đệ đợi mãi không thấy cô lên tiếng, lại hỏi: "Tiểu Trần, hôm nay em vẫn lên núi chứ?"

"Chị dâu quan tâm em có lên núi hay không để làm gì?" Trần Vân bỏ chút thời gian nhìn cô ta một cái: "Có phải em nói hôm nay vẫn lên núi, chị sẽ quay đầu nói với mọi người là em đi vụng trộm cùng ai đó đúng không?"

Vương Chiêu Đệ không ngờ Trần Vân sẽ nói trắng ra như vậy: "Em đang nói bậy cái gì vậy?"

Trần Vân nghi hoặc nói: "Hóa ra là không phải chị dâu và mọi người truyền tin đồn thất thiệt đó sao?"

"Đương nhiên không phải." Vương Chiêu Đệ chém đinh chặt sắt: "Chị nói dối em làm gì?"

Trần Vân gật gật đầu: "Cũng đúng."

Cô tiếp tục chà rửa chiếu, cũng không ngẩng đầu lên, nói: "Rốt cuộc em nói với chị dâu sẽ lên núi tìm Thiết Trụ, chị dâu lại không phải loại người không có đạo đức đi đồn tin nhảm đó đâu."

Nói xong cô quay đầu cười cười với Vương Chiêu Đệ: "Chị dâu nói xem có đúng không?"

Vẻ mặt Vương Chiêu Đệ có chút không được tự nhiên, miễn cưỡng nặn ra nụ cười, nói: "Phải, không sai."

Cô ta không muốn lại đây một chút nào nữa, xoay người vắt khô quần áo muốn rời đi.

Vừa đứng dậy, lại nghe Trần Vân ở kia nói: "Đúng rồi, hôm qua em lên núi có gặp chị dâu và chị Hồng Lâm, nếu không phải là chị dâu nói, vậy chính là chị Hồng Lâm nói nhỉ?"

Cô ném cái xơ mướp sang một bên chiếu, chống eo tức giận nói: "Chị Hồng Lâm sao có thể lại là loại người như vậy, truyền tin đồn nhảm nói không thành có! Không được, em nuốt không trôi cục tức này, chị dâu đợi một chút, lát nữa chúng ta cùng nhau đi tìm cô ta tính sổ!"

"Không… Không cần đâu." Vương Chiêu Đệ nói: "Cũng không phải là chuyện gì lớn, vì vài câu nói mà làm tổn thương hòa khi hai bên, như vậy sẽ không tốt."

"Như thế nào là không phải chuyện gì lớn?" Trần Vân cao giọng: "Truyền tin em vụng trộm với người khác mà không phải truyện lớn sao? Nếu chị dâu không quan tâm đến thanh danh của em thì cũng phải nghĩ đến Trịnh Chí Cường chứ, đó chính là em chồng của chị!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc