Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vương Chiêu Đệ thấy chủ ý không tồi, ai mà biết ngày hôm sau đã bị Trần Vân chạy đến trước mặt truy hỏi rồi.
Lúc cô ta về nhà thì tim đã sớm nhảy đến cổ họng.
Trịnh Đại Cường đang ăn bữa sáng thì thấy: "Em sao lại giống như lửa đang thiêu tới mông vậy?"
Vương Chiêu Đệ nhìn thấy anh ta liền giận sôi máu, rồi bắt đầu khóc lóc: "Mệnh tôi sao lại khổ như vậy hả, gả cho một kẻ vô dụng như anh, một ngày tốt đẹp cũng không có, tuổi đã lớn như vậy rồi lại bị người ta đuổi khỏi nhà! Anh sao lại vô dụng như vậy hả!"
Cô ta một bên khóc, một bên đánh về phía Trịnh Đại Cường, ban đầu Trịnh Đại Cường còn có chút chột dạ, náo loạn đến như vậy anh ta cũng cảm thấy phiền: "Khóc cái rắm, nếu không muốn thì cút trở về đi!"
Anh ta đây là lần đầu tiên nói ra những lời tàn nhẫn như vậy, Vương Chiêu Đệ sửng sốt đến quên luôn cách khóc.
Trịnh Đại Cường lại nói: "Mẹ đã rất cực khổ nuôi mấy anh em bọn tôi khôn lớn, là bọn họ cùng nhau góp tiền lại xây lên căn nhà này, đưa cho em trai khi kết hôn thì đã làm sao? Cũng không phải là bọn họ sẽ không trả lại!"
Vương Chiêu Đệ trừng to mắt, đôi mắt đỏ bừng, vỗ vỗ ngực như sắp tắt thở, sau nửa ngày cô ta gào lên: "Ôi mẹ tôi ơi!"
Tiếng gào của Vương Chiêu Đệ làm cho Trịnh Đại Cường hoảng sợ, hàng xóm hai bên trái phải cũng ghé vào nhìn xem.
Cô ta khóc mãi không ngừng, giống như đang trút mọi ủy khuất trong suốt hai mươi năm qua, khóc đến mức người khác cũng cảm thấy có chút khó chịu.
Hàng xóm liền có người khuyên: "Đại Cường à, có chuyện gì thì hai người từ từ nói."
Trịnh Đại Cường cả giận: "Tôi sao lại không từ từ nói chứ, cô ta mỗi ngày đều gây chuyện với tôi như vậy!"
Trò hề của gia đình Trịnh Đại Cường rốt cuộc cũng đã khiến Đinh Hồng Hà hoảng hốt.
Bà ta vội vàng chạy đến, không hỏi chuyện gì liền giáo huấn con dâu một bài học, còn dọa sẽ đuổi cô ta về nhà cha mẹ đẻ.
Đinh Hồng Hà đang dạy dỗ con dâu, Trịnh Đại Cường liền đứng bên cạnh phụ hoạ theo, con trai cả muốn nói thay mẹ.
Tất cả mọi người nhìn thấy chuyện này trong lòng đều lắc đầu, cho rằng Trịnh Đại Cường không phải là người nữa rồi.
Con hiếu thảo với cha mẹ thì không sao, nhưng con hiếu thảo mà lại không coi vợ con như con người thì thật quá đáng!
Vương Chiêu Đệ bị bà ta đánh như vậy, cảm thấy xấu hổ nên suốt ngày hôm đó không dám ra ngoài.
Cô ta có ra ngoài hay không cũng không khác nhau là mấy.
Sau sự nhanh miệng của Đinh Hồng Hà, chỉ trong vòng nửa ngày, cả thôn Tiền Sơn đều biết rằng Vương Chiêu Đệ đã đổ nước bẩn lên người chú và anh em họ của mình để cứu ngôi nhà.
Vốn dĩ tin đồn ngày hôm qua còn có rất nhiều sơ hở, bởi vì Trịnh Chí Cường, người hẹn gặp riêng với Trần Vân trên núi, ngày hôm qua vẫn còn ở trên thị trấn học nghề, mọi người đều nhìn thấy.
Đinh Hồng Hà cũng đã nghe tin đồn này, bà ta cho rằng sự bất cẩn của Trần Vân đã liên lụy đến con trai bà ta, đang định tìm cơ hội giáo huấn cô một bài học. Nào biết được lời đồn này là do các cụ già trong thôn tung ra!
Bà ta vốn dĩ có ý kiến với Vương Chiêu Đệ vì cô ta gây phiền phức không thôi, cho nên khi nghe xong lời này lập tức bùng nổ, xắn tay áo lao về phía trước, hùng hổ túm lấy Vương Chiêu Đệ lôi ra ngoài.
Đinh Hồng Hà có cánh tay to và vòng eo tròn trịa cùng sức mạnh tuyệt vời, Vương Chiêu Đệ căn bản không phải là đối thủ của bà ta.
Cô ta bám vào khung cửa không chịu đi: “Đây là nhà của con, mẹ dựa vào cái gì mà đuổi con đi?”
"Nếu bây giờ cô không chịu đi, đợi khi thằng cả trở về cũng sẽ đuổi cô đi. Nhà họ Trịnh chúng tôi không muốn giữ cô để làm tang gia!" Đinh Hồng Hà “hừ” một tiếng nói: “Cô là đồ xấu xa độc ác, Chí Cường là em trai cô, vậy mà cô lại đối xử với em trai như vậy hả?”
Đinh Hồng Hà tuy rất khoẻ nhưng cũng không thể làm gì được khi Vương Chiêu Đệ níu chặt khung cửa không buông. Không kéo được người ra, bà ta tức tối đánh vào mông cô ta, vừa đánh vừa nói: “Tôi vất vả mới nuôi được con trai đến năm 20 tuổi. Thế mà lại gặp phải một đứa chị dâu như cô. Bây giờ đã như vậy rồi, đợi đến khi tôi chết đi, Chí Cường sao sống nổi?!”
Đúng lúc này có người nào đó đã đi gọi người đến, Trịnh Đại Cường và con trai anh ta là Trịnh Viện Triều cũng đã trở lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


