Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Mẹ Kế Hào Môn: Mỹ Nhân Bệnh Tật Thích Gây Chuyện Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

"Cậu chủ Cảnh Húc, cậu bình tĩnh, hết sức bình tĩnh! Đừng quên trên đầu cậu vẫn còn chấn thương, bác sĩ dặn cậu không được để cảm xúc dao động quá mức mà…"

Thấy Phong Cảnh Húc nổi trận lôi đình, quản gia vội vàng sốt sắng ngăn cản, khuyên nhủ hết lời. Ông ấy quay đầu lại định nói gì đó, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt nhợt nhạt, vô tội của phu nhân, ông ấy lại khựng lại, nuốt ngược những lời trách cứ vào trong rồi ngượng ngùng nói: "Cái đó... phu nhân cũng vừa mới tỉnh lại, vạn nhất bị kích động quá cũng không tốt, cậu chủ nhường nhịn một chút được không...?"

Thế nhưng Thịnh Hạ dường như vẫn thấy chưa đủ rắc rối, cô ôm ngực đau khổ, tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa: "Ôi, không ngờ tôi đã gả vào đây mấy tháng rồi mà con trai đến một tiếng “mẹ” cũng không chịu gọi. Thôi, là do tôi làm chưa đủ tốt, sau này…"

Phong Cảnh Húc cao giọng: "Bà còn nghĩ đến chuyện sau này à?"

"Nếu không gọi mẹ cũng được, nhưng con cũng nên quan tâm mẹ một chút chứ?"

Thịnh Hạ khẽ chớp mắt, bộ dạng đầy vẻ nhẫn nhục: "Mẹ chỉ muốn được an ủi một chút thôi, chẳng lẽ điều đó cũng không được sao?"

"Cậu chủ, hay là cậu cứ an ủi phu nhân vài câu đi."

Quản gia thật sự đau đầu. Thấy Thịnh Hạ đã nhượng bộ, ông ấy vội vàng nháy mắt với Phong Cảnh Húc, nhỏ giọng khuyên bảo đầy chân thành: "Thân thể phu nhân vốn đã yếu, lại vừa mới bị tai nạn, phát hiện chân không cử động được chắc chắn là đang rất đau lòng và yếu đuối. Bây giờ trong nhà chỉ có cậu chủ ở đây, cậu chính là chỗ dựa duy nhất của phu nhân mà!"

Phong Cảnh Húc bị làm cho ghê tởm đến mức đứng hình: "..."

Mặt mày cậu thiếu niên ngông cuồng lúc này đã tối sầm, nghiến răng nghiến lợi nhắc nhở từng chữ: "Ông Triệu, cháu cũng vừa mới bị tai nạn xong đấy."

Chẳng lẽ vết thương trên đầu cậu bé chưa đủ rõ ràng sao?

Quản gia khựng lại một chút, rồi thở dài thườn thượt: "Chẳng phải vì cậu vẫn còn đứng vững được đó sao? Phu nhân đã ngã xuống rồi, cậu phải trở thành trụ cột của nhà họ Phong lúc này chứ. Cậu hãy hy sinh bản thân một chút, nhường nhịn phu nhân đi."

Trên giường bệnh, Thịnh Hạ đang tận hưởng sự phục vụ dịu dàng của cô hầu gái khi được bón từng ngụm nước, nghe đến đây không nhịn được mà ho khẽ hai tiếng.

Không ngờ vị quản gia này cũng là một nhân tài đấy chứ.

Cô hầu gái cuống quýt vỗ nhẹ lưng cho cô: "Phu nhân bị sặc ạ?"

"Không sao, tôi chỉ chợt nghĩ đến chuyện đau lòng nên thấy buồn thôi." Đôi mắt đen láy của Thịnh Hạ ngân ngấn nước, đượm vẻ ưu sầu khiến người ta thương xót.

Cô không ngừng liếc nhìn về phía Phong Cảnh Húc: "Sau này tôi không bao giờ đứng lên được nữa, chắc chắn sẽ bị mọi người ghét bỏ đúng không?"

Quản gia cũng thở dài đầy nặng nề.

Phong Cảnh Húc: "..."

"Thịnh Hạ, bà đừng có quá đáng…"

Dưới ánh nhìn mong đợi của mọi người, mặt cậu bé đen lại, cố kìm nén nửa ngày mới rặn ra được mấy chữ từ kẽ răng: "Không sao đâu, dù sau này bà không đứng lên được... không phải, ý tôi là... chẳng phải vẫn còn có... tôi sao?"

Cậu bé trợn mắt lên như chuông đồng, nắm chặt nắm đấm, cười mà như không cười. Những lời quan tâm thốt ra từ miệng cậu bé nghe chẳng khác nào một lời nguyền rủa đầy châm chọc.

Thật là đáng sợ quá đi.

Hệ thống cũng cảm thấy vô cùng phức tạp, bụng đầy lời muốn mắng mà không biết bắt đầu từ đâu. Rõ ràng độ chán ghét của đứa con riêng đang tăng vọt, thiết lập nhân vật của ký chủ cũng không bị sai sót, nhiệm vụ hiển thị đã hoàn thành, nhưng sao... cứ thấy sai sai thế nào ấy nhỉ?

Rốt cuộc là vấn đề nằm ở đâu?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc