Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Mẹ Kế Hào Môn: Mỹ Nhân Bệnh Tật Thích Gây Chuyện Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

Bị ép buộc phải quan tâm người phụ nữ mình ghét, Phong Cảnh Húc cảm thấy vô cùng nhục nhã và xấu hổ. Cậu bé nóng mặt, nghiến răng nói: "Giờ bà hài lòng rồi chứ? Có thể im lặng đừng giở trò nữa được không?"

"Được thôi." Thịnh Hạ đảo mắt, chống cằm thở dài, giọng điệu đầy vẻ "nuông chiều": "Dù con rất nghịch ngợm, còn trù ẻo mẹ sau này không đứng lên được, nhưng người làm mẹ như mẹ vẫn thấy rất cảm động. Tình cảm mẹ con chúng ta cuối cùng cũng tiến thêm một bước dài rồi."

Tiến đi đâu? Tiến vào ngõ cụt à?

Phong Cảnh Húc hít một hơi thật sâu, đầu óc choáng váng muốn nôn. Cậu bé không phân biệt được đây là di chứng chấn động não hay là bị Thịnh Hạ làm cho tức chết. Cậu bé chỉ cảm thấy nếu còn ở lại đây, e rằng mình cũng sẽ mắc bệnh tim mất.

Rốt cuộc cậu đến đây làm gì, đến để tìm sự hành hạ à?

Đang giữa mùa xuân, khu vườn nhỏ của bệnh viện rực rỡ sắc hoa lung linh trong gió. Ánh nắng ấm áp phủ lên người cảm giác vô cùng dễ chịu. Một không gian yên bình và tĩnh lặng.

Đây là khung cảnh mà ở thời Mạt Thế tuyệt đối không bao giờ thấy được.

[Ký chủ, nhiệm vụ không nên hoàn thành theo cách đó. Lúc nãy cô hoàn toàn đã cưỡng ép con riêng phải quan tâm mình. Tuy hiện tại chưa báo động OOC nhưng cô đang ở ngưỡng sụp đổ rồi, cô nên chú ý…]

Thịnh Hạ hoàn toàn phớt lờ lời khuyên nhủ tận tình của hệ thống mà ngồi lên xe lăn, chống cằm thưởng thức khung cảnh trước mắt, cảm giác như đang nằm mơ.

[... Ký chủ, làm ơn hãy để ý đến tôi đi.]

Thịnh Hạ đổi một tư thế thoải mái hơn để toàn bộ cơ thể được sưởi nắng, nói đầy vẻ uể oải: "Vậy tóm lại nhiệm vụ của tôi hoàn thành chưa?"

[... Hoàn thành rồi.]

"Thiết lập nhân vật có bị hỏng đến mức phải nhận hình phạt không?"

[Không có, không cần, nhưng mà…]

"Tôi đều làm theo gợi ý của cậu mà, nên nếu có sai lệch thì chẳng phải cậu nên tự kiểm điểm lại sao?" Giọng Thịnh Hạ đầy vẻ vô tội. Dưới ánh nắng, gương mặt trắng bệch không chút huyết sắc của cô toát lên vẻ mỏng manh, trong suốt.

Hệ thống: [...] Vậy hóa ra là lỗi của nó à?

"Chào chị, tôi có thể giúp gì được cho chị không?"

Cùng lúc đó, tiếng thông báo của hệ thống vang lên: [Ký chủ, đây là em trai của Phong Yến, tên là Phong Thiệu Vũ. Theo thiết lập nhân vật, bây giờ cô nên giả bệnh để tranh thủ sự quan tâm của cậu ấy, đồng thời yêu cầu cậu ấy hứa sẽ về nhà.]

Thịnh Hạ chống cằm, chậm rãi đáp một tiếng "À", hóa ra đây chính là cậu em chồng của cô.

Phong Thiệu Vũ dọn ra khỏi nhà họ Phong từ khi mới vào đại học. Sau khi tốt nghiệp, cậu ấy chỉ tiếp quản tượng trưng một công ty con của tập đoàn Phong Thị chứ rất ít khi về nhà.

Sau khi gả vào đây, vì trong nhà họ Phong chỉ có Phong Thiệu Vũ là từng thể hiện thiện ý với mình nên nguyên chủ đã coi cậu ấy như một nơi để trút bầu tâm sự. Cô thường xuyên gọi điện khóc lóc kể lể về sự lạnh nhạt của Phong Yến, rồi nhiều lần giả bệnh để ép cậu ấy về nhà. Điều này khiến một người vốn dĩ dịu dàng, mềm lòng với phụ nữ như Phong Thiệu Vũ mỗi khi nghe thấy giọng cô là lại thấy rùng mình.

Đúng là một "túi trút giận" đen đủi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc