Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Mẹ Kế Hào Môn: Mỹ Nhân Bệnh Tật Thích Gây Chuyện Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

"Khụ khụ, tôi đã bảo là cắn vào lưỡi rồi mà mọi người không tin." Thịnh Hạ ho khan vài tiếng, gương mặt nhợt nhạt thoáng hiện chút ửng hồng. Cô ôm ngực đầy vẻ u sầu: "Đúng thế, tôi chỉ là bị thương ở chân thôi, sau này có để lại di chứng thành người tàn tật thì cũng đâu có nghiêm trọng bằng Cảnh Húc chứ."

Phong Cảnh Húc: "?" Bà ta đang nói cái quái gì thế?

Cậu bé tức đến bật cười: "Thịnh Hạ, tôi nhắc lại lần nữa, đừng tưởng giả vờ đáng thương là tôi sẽ bỏ qua! Chuyện bà muốn chết còn kéo tôi theo, chúng ta vẫn chưa xong đâu!"

Hệ thống vội vàng chỉ đạo: [Ký chủ, cô phải làm cho Phong Cảnh Húc biết cô không cố ý, hôm qua cô thực sự thấy khó chịu, làm vậy là để cậu ấy quan tâm cô.]

Thịnh Hạ phớt lờ, chỉ đắm chìm vào vở diễn của mình: "Ai mà ngờ được tai nạn lại xảy ra chứ? Mọi người trách tôi cũng phải, dù sao tôi ở trong cái nhà này vốn đã không có tiếng nói. Làm mẹ chỉ muốn quan tâm đến cuộc sống của con một chút, vậy mà con lại bảo mẹ câm miệng đừng quản... Giờ mẹ không đứng lên được nữa, còn con vẫn có thể đứng trước mặt mẹ mà mắng mỏ."

Cô tựa nhẹ vào lưng xe lăn, quay đầu đi không nhìn cậu bé, đôi môi mỏng khẽ mím lại như đang hờn dỗi: "Thôi, đều là lỗi của tôi, sau này có què cũng là do tôi tự chuốc lấy."

Phong Cảnh Húc không thể tin nổi: "... Thế nên giờ lại là lỗi của tôi à?"

Chưa kịp chất vấn thêm, cậu bé đã thấy Thịnh Hạ đột nhiên ôm ngực, thở dốc như sắp ngất đến nơi. Cả người cậu bé cứng đờ.

Quản gia lần này thực sự cuống cuồng: "Mau! Gọi bác sĩ! Phu nhân bị tái phát bệnh tim rồi, mau lấy thuốc!"

Phong Cảnh Húc đứng đơ ra đó, nhìn phòng bệnh hỗn loạn, bác sĩ thì kiểm tra, y tá thì truyền dịch, thuốc men. Trông Thịnh Hạ có vẻ thực sự rất nghiêm trọng.

Cậu bé nhíu mày, sực nhớ ra Thịnh Hạ đúng là có bệnh tim nhẹ. Chẳng lẽ vừa rồi bị cậu bé dọa cho phát bệnh thật rồi?

...

Đến khi phòng bệnh yên tĩnh trở lại, Thịnh Hạ mới lén mở một mắt. Thấy "con trai ngoan" vẫn đang đứng chôn chân giữa phòng với vẻ mặt phức tạp, cô khẽ hắng giọng.

May quá, chắc là qua mặt được rồi.

Tai Phong Cảnh Húc dựng đứng lên như chó săn, cậu bé lập tức quay đầu lại.

"Ơ, vừa rồi tôi bị làm sao thế?" Thịnh Hạ giả vờ ngơ ngác như mới tỉnh, để hộ lý cẩn thận đỡ ngồi dậy, rồi hỏi với vẻ yếu ớt: "Sao tôi cảm giác như bị ai đó làm cho tức đến ngất đi vậy, không lẽ là nằm mơ sao?"

Đám người hầu: "..." Phong Cảnh Húc: "..."

"Thôi, dù sao mẹ cũng chỉ là mất đi đôi chân, không bao giờ đứng lên được nữa thôi." Không đợi Phong Cảnh Húc kịp mở miệng, Thịnh Hạ đã u buồn nói tiếp: "Nhưng cái Cảnh Húc mất đi lại là thời gian làm việc quý báu cơ mà. Con không thể đi làm được, thực sự là lỗi của mẹ, tất cả là tại mẹ."

"... Đủ rồi đừng nói nữa, bà im miệng cho tôi!"

Phong Cảnh Húc sắp phát điên, cậu bé nghiến răng nghiến lợi thốt ra từng chữ: "Rốt cuộc bà muốn cái gì?"

Thịnh Hạ ngước mắt nhìn cậu bé, đột nhiên nở nụ cười mong chờ đầy vô tội: "Làm một đứa con ngoan hiếu thảo, thấy mẹ bị thương thì cũng nên quan tâm vài câu chứ? Hay là gọi một tiếng “mẹ” cho mẹ nghe thử xem nào?"

Phong Cảnh Húc: "?"

Sắc mặt Phong Cảnh Húc thay đổi xoành xoạch như đèn giao thông, sau đó dần trở nên vặn vẹo. Cuối cùng cậu không nhịn được nữa mà gào lên: "Thịnh Hạ, bà đừng có quá đáng!"

Thà cậu bé nhảy lầu còn hơn là gọi người đàn bà này một tiếng mẹ!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc