Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Mẹ Kế Hào Môn: Mỹ Nhân Bệnh Tật Thích Gây Chuyện Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Thấy cô kiên quyết, hệ thống đành nhượng bộ: [Thế này đi, chỉ cần cô duy trì được thiết lập nhân vật, đảm bảo các mốc quan trọng trong cốt truyện diễn ra đúng tiến độ, tôi sẽ cho phép cô thay đổi đôi chút về kết cục.]

Nghĩ đến số dư trong thẻ của nguyên chủ và khối tài sản hàng chục tỷ của nhà họ Phong, Thịnh Hạ mở bừng mắt. Cô cố nén nụ cười, giả vờ miễn cưỡng: "Thật ra... cũng không phải là không thể."

Chẳng phải chỉ là diễn vai cũ thôi sao? Cô làm được! Cuộc sống nghỉ hưu ăn ngon mặc đẹp có người hầu hạ, ta tới đây!

Hệ thống có cảm giác chẳng lành: [...] Chắc là không có vấn đề gì đâu nhỉ?

Hệ thống nhắc nhở kịp thời: [Ký chủ, đây là con trai cả của cô, Phong Cảnh Húc. Bây giờ cô phải diễn đúng thiết lập nhân vật, cố gắng giành lấy sự quan tâm từ cậu bé.]

Thịnh Hạ giật mình, hóa ra đây là "con trai ngoan", cái cậu bé đen đủi suýt chết chùm với nguyên chủ đây mà. Cô thích thú quan sát cậu bé. Là thần tượng hàng đầu của giới giải trí, Phong Cảnh Húc thực sự có một gương mặt được trời ưu ái. Dù đầu đang quấn mấy lớp băng gạc cũng không che giấu được vẻ ngang tàng, điển trai.

Lúc này, mặt cậu bé đầy vẻ chán ghét và nóng nảy, trừng mắt nhìn cô như thể giây tiếp theo sẽ hất cô văng khỏi giường vậy.

Oa, hung dữ thật đấy.

Thịnh Hạ thầm cảm thán, rồi ngước khuôn mặt tái nhợt lên, thành thục bày ra vẻ yếu đuối. Vừa định ho vài tiếng để bắt đầu diễn thì cô đột nhiên thấy lưỡi đau nhói, cô vậy mà lỡ cắn vào đầu lưỡi mất rồi.

Hỏng rồi, bị nóng trong người sao?

Cô khẽ xuýt xoa, đưa tay lên sờ khóe miệng thì thấy đầu ngón tay dính chút máu. Vốn dĩ Thịnh Hạ đã đẹp không tì vết, gương mặt nhợt nhạt lại càng mang vẻ mỏng manh như băng mỏng, khiến người ta nhìn vào là muốn chở che.

Lúc này cô che miệng, khóe môi vương chút máu đỏ, đôi mắt đen láy ngấn lệ nhìn vô cùng động lòng người.

Quản gia hốt hoảng hét lên: "Phu nhân thổ huyết rồi! Mau gọi bác sĩ!"

Thịnh Hạ giơ tay định ngăn lại: "Không cần đâu, tôi chỉ là..."

"Xùy, bác sĩ gì chứ, chẳng phải vừa mới kiểm tra xong sao?"

Trong cảnh hỗn loạn, chỉ có Phong Cảnh Húc hừ lạnh đầy khinh bỉ: "Đâu phải đóng phim mà thổ huyết? Chắc chắn là bà định giả vờ để trốn tránh trách nhiệm!"

Quản gia lo lắng: "Biết đâu là di chứng gì đó chưa phát hiện ra..."

Phong Cảnh Húc cười khẩy: "Bệnh điên thì có?"

"Thịnh Hạ, bà đừng có diễn nữa. Lúc ở trên xe tìm chuyện cãi nhau với tôi, trông bà đâu có yếu ớt thế này!"

Cậu bé ôm cái đầu vẫn còn choáng váng, nói một cách hung tợn: "Kết quả kiểm tra rõ rành rành rồi, bà chỉ bị gãy xương thôi, ngoài ra chẳng có di chứng gì hết!"

"Bà đúng là đồ điên! Bị bệnh thần kinh thật rồi!"

Nguyên chủ vốn dĩ đã tự hành hạ thân thể bản thân đến mức suy nhược, bệnh nặng không có nhưng bệnh vặt thì đầy mình, lại còn biếng ăn dẫn đến thiếu máu và suy dinh dưỡng. Tuy nhiên, vụ tai nạn lần này thực sự chỉ khiến chân cô bị nứt xương nhẹ. So với chấn thương não của Phong Cảnh Húc thì đúng là chẳng thấm vào đâu.

Chậc, ca này khó lấp liếm đây.

Thịnh Hạ nhanh chóng thu tay, che miệng ho vài tiếng. Dưới ánh mắt phẫn nộ của Phong Cảnh Húc, cô cúi đầu đầy vẻ đáng thương: "Tôi không sao, chỉ là vô tình cắn vào lưỡi thôi. Dù sao cũng chẳng ai quan tâm, đừng làm phiền các bác sĩ vô tội nữa."

Dù nói vậy nhưng giọng cô yếu ớt, hàng mi dài run rẩy như cánh bướm, gương mặt xanh xao yếu ớt, trông càng thêm tội nghiệp.

"Cậu chủ, cậu vừa mới kiểm tra xong, bớt nói vài câu đi. Bác sĩ bảo cậu không được xúc động mạnh mà." Quản gia khổ sở khuyên can bên này rồi lại bên kia. Vừa dỗ được Phong Cảnh Húc im lặng, ông ấy lại quay sang Thịnh Hạ: "Vẫn nên để bác sĩ xem lại, phu nhân ạ. Chuyện này không đùa được đâu."

Phong Cảnh Húc đảo mắt cười lạnh: "Bà ta chắc chắn cố ý đùa giỡn mọi người đấy, chỉ gãy xương thôi mà cũng làm như chuyện lớn lắm, không biết lại định giở trò gì."

Quản gia đau đầu: "Cậu chủ, chấn thương của cậu cũng nặng, hay là cậu về phòng nghỉ ngơi đi."

"Tôi không về, tôi phải xem người đàn bà này còn diễn được đến mức nào."

Quản gia: "..."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc