Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khi Thịnh Hạ tỉnh lại, cô đang nằm trong một phòng bệnh sang trọng. Căn phòng sạch sẽ ngăn nắp, còn thoang thoảng hương thơm thanh nhã. Chiếc giường dưới thân mềm mại, thoải mái đến lạ kỳ, như muốn khẳng định rằng cô không còn ở thời Mạt Thế nữa.
[Xin chào Ký chủ, tôi là hệ thống đã liên kết với cô. Hiện tại yêu cầu ký chủ xác nhận cốt truyện của thế giới này.]
Một giọng nói máy móc đầy lễ phép vang lên trong đầu. Thịnh Hạ chưa kịp đáp lại thì một luồng ký ức về cuốn tiểu thuyết mang tên "Mẹ kế hào môn ngọt ngào" đã tràn vào não bộ.
Nữ chính của truyện chính là Thịnh Lam Thu: em gái cùng cha khác mẹ của thân thể này. Vì tính tình dịu dàng, hoạt bát lại khéo léo nên Thịnh Lam Thu sau khi theo mẹ vào nhà họ Thịnh đã chiếm trọn sự yêu thương của người cha.
Nguyên chủ vì thế mà sinh lòng đố kỵ, luôn muốn cướp lấy mọi thứ của em gái. Do bị ghẻ lạnh lâu ngày, tính cách cô dần trở nên vặn vẹo, thường xuyên giả bệnh để tìm kiếm sự chú ý và có những hành động làm nũng đến mức khó chịu.
Thịnh Lam Thu được cha mẹ yêu thương, cô liền giả bệnh liên tục để mong cha quan tâm, nhưng kết quả luôn ngược lại. Khi Thịnh Lam Thu dấn thân vào showbiz và trở nên nổi tiếng, cô cũng bắt chước vào nghề nhưng vì tính cách quá "diễn" nên chỉ là một diễn viên hạng 18 mờ nhạt, bị đám đông ghét bỏ.
Thịnh Lam Thu gả vào nhà họ Thời giàu có, cô liền nhắm vào người nắm quyền lực của nhà họ Phong, cũng là người từng được mẹ cô cứu mạng. Bằng đủ mọi thủ đoạn như ăn vạ, ép buộc trả ơn, cô đã thành công gả cho Phong Yến.
Thịnh Lam Thu thì được lòng cả gia đình chồng, còn cô thì ngày ngày ủ rũ khóc lóc, lợi dụng bệnh tật để mong người nhà họ Phong quan tâm nhưng chỉ khiến họ càng muốn tránh xa.
Trong sự đối lập tiêu cực đó, tư tưởng của nguyên chủ ngày càng cực đoan. Cô không chỉ khóc lóc ở nhà mà còn ngược đãi em chồng vốn nhút nhát và cặp song sinh ngây thơ. Đến khi nghe tin Thịnh Lam Thu cùng con riêng tham gia chương trình thực tế về mẹ con, nguyên chủ cũng nhất quyết đòi tham gia cho bằng được.
Sau đó, Thịnh Lam Thu trở nên nổi đình nổi đám nhờ hình tượng mẹ kế hoàn hảo. Ngược lại, nguyên chủ vì tính cách khó ưa, lại bị phát hiện hành vi ngược đãi con chồng nên bị cư dân mạng chửi bới là "mẹ kế độc ác". Cuối cùng, từ thói quen giả bệnh, cô thật sự bị tâm thần và bị người chồng hào môn đưa vào bệnh viện tâm thần, kết cục vô cùng bi thảm.
Thịnh Hạ nhanh chóng nắm bắt trọng tâm: Hiểu rồi, chỉ cần mình không tham gia chương trình đó là xong chuyện.
Ngoại trừ cô em chồng sống khép kín và cặp song sinh luôn sợ hãi không dám xuất hiện kia, người nhà họ Phong về cơ bản không thường ở nhà. Nói cách khác, trong căn biệt thự rộng lớn này, mọi người đều phải nghe theo lệnh và phục vụ cô!
Đôi mắt Thịnh Hạ rực sáng, điều này quá sung sướng rồi! Đây chính là cuộc sống nghỉ hưu lý tưởng của cô!
Nhưng ngay khi cô định nằm tận hưởng thì giọng nói lạnh lùng của hệ thống lại vang lên:
[Vì thiếu hụt nhân vật quan trọng sẽ dẫn đến thế giới sụp đổ, mục đích tôi liên kết với cô là yêu cầu cô phải duy trì thiết lập nhân vật và thúc đẩy cốt truyện.]
[Show thực tế là cột mốc quan trọng để nữ chính tỏa sáng, vì vậy cô bắt buộc phải tham gia, không có quyền từ chối.]
Sau đó, Thịnh Hạ được biết nguyên chủ đột ngột thức tỉnh ý thức, nhất quyết không chấp nhận số phận nên trên đường đón đứa con riêng Phong Cảnh Húc về nhà đã cãi nhau với cậu, dẫn đến tai nạn giao xe. Do đó, người đang sắp chết trong trận chiến với zombie ở Mạt Thế như Thịnh Hạ đã được chọn để xuyên vào đây.
Thịnh Hạ: ?
Dù rất biết ơn vì được thoát khỏi Mạt Thế, nhưng nghĩ đến kết cục thê thảm của nguyên chủ, cô thấy cũng chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu. Cô điều chỉnh tư thế, hắng giọng hỏi một cách chân thành: "Tôi không làm nhiệm vụ có được không?"
Hệ thống vẫn rất lễ phép: [Rất tiếc, không được. Nếu ký chủ từ bỏ, tôi buộc phải đưa linh hồn cô trở lại thế giới cũ, nhưng ở thời điểm đó, cô đã chết rồi.]
Thịnh Hạ: "..."
Khó khăn lắm mới thoát khỏi Mạt Thế để hưởng thụ cuộc sống, giờ lại đòi đưa cô về chỗ chết, sao có thể chứ? Nhưng nếu phải diễn vai "ác nữ" rồi vào trại tâm thần…
Cô đảo mắt, đột nhiên nằm vật xuống, hai tay đặt lên bụng với vẻ mặt thanh thản chờ chết: "Thế thôi vậy, phiền hệ thống đưa tôi về đi. Dù sao sớm muộn gì cũng chết, thà chết bây giờ cho xong."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















