Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nghĩ đến ánh mắt đáng sợ của cô trước đây, Phong Húc Sâm hơi rụt lại vì sợ, nhưng nghe thấy sắp hết thịt là cậu bé cuống cuồng ngay, vội vã đưa cái đầu nhỏ về phía tay cô: "Sâm Sâm đồng ý trao đổi!"
Cậu bé nắm chặt tay, nhắm tịt mắt chuẩn bị tinh thần sẽ bị đau. Ai ngờ, trên đỉnh đầu nhẹ bẫng, chỉ thấy một bàn tay đang thong thả xoa tóc mình. Không những không đau mà lực tay còn rất nhẹ nhàng, thoải mái... giống như... tay của mẹ vậy?
Phong Húc Sâm ngẩn ra, mở mắt nhìn lên thì thấy khuôn mặt dù hơi tái nhợt nhưng đang mỉm cười rất đẹp. Thấy cậu bé ngốc đến mức không biết trốn, Thịnh Hạ hào phóng thực hiện lời hứa, dùng đũa gắp một miếng thịt đút cho cậu, cười hỏi: "Thế nào, ngon không?"
Mải ngắm nụ cười của cô, Phong Húc Sâm chưa kịp nhai đã nuốt chửng, chẳng nếm rõ vị gì nhưng vẫn gật đầu theo bản năng.
"Thịnh Hạ, bà đừng có quá đáng! Đó là em trai tôi, không phải mèo hay chó!"
Thấy Thịnh Hạ xoa đầu em mình như xoa đầu cún, Phong Cảnh Húc không chịu nổi nữa, ánh mắt đầy giận dữ: "Bỏ tay ra ngay!"
Phong Húc Nhiễm cũng vội kéo em trai về phía mình, lườm Thịnh Hạ: "Đã bảo em không được lại gần rồi mà, Sâm Sâm không ngoan."
Nhìn hai anh em trông giống hệt nhau lúc đang cáu kỉnh, Phong Thiệu Vũ lo lắng Thịnh Hạ sẽ bị tổn thương. Nhưng Thịnh Hạ chẳng mảy may bối rối, cô thong dong thu tay lại, chớp mắt vô tội: "Sao thế, Tiểu Húc và Nhiễm Nhiễm đang ghen à?"
Phong Cảnh Húc nổi da gà: "Bà nói cái gì?"
"Đừng lo, mẹ thương các con như nhau mà. Sâm Sâm có thì các con cũng phải có chứ."
Không đợi cậu nói hết câu, Thịnh Hạ nhanh như cắt đưa tay ra, xoa đầu mỗi người một cái thật mạnh. Giọng nói của cô thậm chí còn mang theo vẻ "nuông chiều" đầy giả tạo: "Nào, giờ thì vui rồi chứ?"
Phong Cảnh Húc: "...?"
Chàng thiếu niên kiêu ngạo rốt cuộc cũng phản ứng lại chuyện vừa xảy ra. Cậu chỉ tay vào cô, ngón tay run rẩy, mặt hết đỏ lại xanh, biểu cảm vặn vẹo dần: "Thịnh Hạ, bà dám... bà dám... A a a a… tôi không để yên cho bà đâu!"
Đám người hầu kinh hãi: "Cậu Cảnh Húc, bình tĩnh lại đi Cậu chủ ơi!"
Phong Thiệu Vũ: "..."
Chứng kiến cảnh tượng náo nhiệt quen thuộc này, cậu ấy đờ đẫn buông đũa, trong lòng lại có cảm giác "quả nhiên là thế". Lời chú Triệu nói không sai, tình cảm của họ đúng là "tốt" thật.
Nghĩ vậy, cậu Ba nhà họ Phong nhanh tay chụp lại khoảnh khắc này, rồi nở nụ cười y hệt quản gia, chia sẻ niềm vui này cho ông anh trai yêu quý của mình.
Phong Yến lúc này đang ở nước B. Vừa kết thúc một cuộc họp, anh thấy điện thoại rung lên. Phát hiện là tin nhắn từ Phong Thiệu Vũ, anh tưởng ở nhà có chuyện gì hệ trọng nên hơi nhíu mày, trực tiếp nhấn mở xem ngay.
[Chú Ba: (Hình ảnh) Anh chắc chắn là họ cần em chăm sóc đấy chứ?]
Anh bình tĩnh nhớ lại báo cáo trước đó của quản gia: Phong Cảnh Húc và Thịnh Hạ ghét nhau như chó với mèo, thỉnh thoảng cậu chủ về nhà cũng chẳng bao giờ giao tiếp với cô. Cặp song sinh cũng rất sợ Thịnh Hạ, luôn mồm gọi cô là "mẹ kế xấu xa", khiến Thịnh Hạ tức đến phát khóc mỗi ngày. Quản gia từng đau đầu vì chuyện này, không biết làm sao để cải thiện ấn tượng của bọn trẻ.
Nếu nhớ không lầm, trong cuộc gọi video ở bệnh viện lần trước, Tiểu Húc cũng thể hiện rõ sự chán ghét và công kích đối với Thịnh Hạ.
Phong Yến trầm ngâm, phóng to bức ảnh để quan sát kỹ hơn. Anh vẫn chỉ thấy một thiếu niên đang đầy vẻ thẹn quá hóa giận. Tuy Phong Húc Nhiễm bị che khuất không rõ biểu cảm, nhưng Phong Húc Sâm đứng rất gần Thịnh Hạ và không hề có ý kháng cự.
Người đàn ông day nhẹ giữa mày, bất giác nhớ lại vẻ linh động xen lẫn chút tinh quái ẩn sau vẻ ngoài nhu nhược của Thịnh Hạ trong cuộc gọi video lần trước, lòng thầm suy tính.
... Mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ sau vụ tai nạn xe cộ sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















