Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau khi ăn uống no nê, Thịnh Hạ đánh một giấc ngon lành trên chiếc giường lớn mềm mại trong phòng. Vừa mở mắt ra, cô đã đối diện với hai cặp mắt tròn xoe đang nhìn mình chằm chằm.
"Oa, mẹ kế xấu xa tỉnh rồi!"
Phát hiện cô tỉnh dậy, hai đứa nhỏ đang ghé sát mép giường giật mình như bị điện giật, theo bản năng định chui tọt xuống gầm giường trốn. Kết quả, cả hai bị Thịnh Hạ trực tiếp tóm lấy cổ áo sau, khẽ dùng lực một chút là nhấc bổng lên đặt trên giường.
Chúng còn chưa kịp phản ứng, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đen sáng ngời đang mỉm cười của Thịnh Hạ: "Sao nào, dám chạy vào phòng nhìn lén mẹ ngủ, mà lại không dám để mẹ phát hiện à?"
Thực ra khi hai "cục bột nếp" lẻn vào, Thịnh Hạ đã cảm nhận được, nhưng thấy không có nguy hiểm nên cô lại ngủ thiếp đi. Không ngờ hai đứa trẻ này vì không dám đánh thức cô mà thật sự cứ nằm bò bên mép giường, lặng lẽ nhìn cô ngủ suốt bấy lâu, đúng là ngoan quá mức tưởng tượng.
Bị cô khích một câu, Phong Húc Nhiễm lập tức quên bẵng nỗi sợ, trợn tròn mắt tức giận bĩu môi: "Tụi tôi không có nhìn lén bà ngủ đâu! Rõ ràng là bà ngủ lâu thật là lâu, gọi thế nào cũng không tỉnh!"
Phong Húc Sâm cũng gật đầu lia lịa, mái tóc đen xoăn nhẹ rung rinh: "Mẹ kế cứ ngủ mãi, mà trẻ con thì không được quấy rầy người lớn ngủ."
Đối mặt với lời buộc tội của lũ trẻ, Thịnh Hạ chỉ thờ ơ ngáp một cái, đôi mắt đẹp vẫn còn vương chút lười biếng: "Thế các con tìm mẹ có việc gì không?"
Vất vả lắm mới từ mạt thế trở về, được ăn được ngủ chính là lý tưởng của đời cô, đương nhiên cô phải ngủ cho đã rồi.
Cô vừa hỏi xong, mặt Phong Húc Nhiễm lập tức đỏ bừng, môi mấp máy không biết nói sao. Ngược lại, Phong Húc Sâm chớp đôi mắt to như quả nho, nghiêm túc đáp: "Sâm Sâm và chị không ngủ được, tụi tôi muốn biết mọi người có chạy thoát khỏi lâu đài không, có bị quái vật ăn thịt không ạ."
Thịnh Hạ bật cười, cố ý kéo dài giọng: "À. Hóa ra là vì muốn biết kết cục nên mới trằn trọc không ngủ được hả?"
"Còn không phải tại bà cố ý sao!"
Phong Húc Nhiễm nghẹn lời, thấy cô nói cũng có lý nhưng lại cảm giác có gì đó sai sai, cô bé nhăn mày suy nghĩ đầy rối rắm.
"Không phải mẹ kế xấu xa, là mẹ kế không làm chuyện xấu cơ."
Phong Húc Sâm cuống quýt lắc đầu, chủ động nắm lấy tay Thịnh Hạ đặt lên đầu mình: "Bà sờ đầu Sâm Sâm đi, rồi kể chuyện tiếp nhé."
Nhớ lại cảm giác nhẹ nhàng khi cô xoa đầu mình lúc trưa, đôi mắt cậu bé sáng lấp lánh đầy mong đợi.
Thịnh Hạ cố tình làm khó: "Nhưng bây giờ mẹ không muốn sờ đầu Sâm Sâm, lúc trưa chúng ta đã trao đổi xong rồi mà?"
Phong Húc Sâm ngẩn ra, lẩm bẩm nhắc lại: "Không muốn sờ đầu Sâm Sâm sao? Tại sao ạ?"
Rõ ràng lúc trưa cô cười tươi lắm mà. Cậu bé mím môi, đôi mắt đẫm vẻ ủy khuất, cả người toát ra vẻ thất vọng nhưng tay vẫn nắm chặt ngón tay Thịnh Hạ không buông.
Phong Húc Nhiễm nhìn em trai mà thấy xót, cô bé chợt nhớ ra điều gì liền ngẩng đầu hỏi: "Vậy bây giờ bà muốn làm gì?"
"Ừm..."
Thịnh Hạ giả vờ suy nghĩ: "Bây giờ mẹ muốn ra vườn hoa, các con có muốn đi cùng không?"
Ngay từ lúc mới vào Phong gia, cô đã nhắm tới cánh đồng hoa hồng đang kỳ nở rộ kia. Giờ vừa tỉnh giấc, nắng đẹp chan hòa, chính là lúc tuyệt nhất để thưởng thức trà chiều.
Phong Húc Nhiễm nhanh tay ấn cái đầu định gật lia lịa của em trai xuống, nghiêm túc ra điều kiện: "Tụi tôi sẽ đi cùng bà, nhưng bà phải kể nốt kết cục cho tụi tôi nghe."
"Được thôi."
Thịnh Hạ lần này đáp ứng rất sảng khoái, rồi khi thấy mắt hai đứa sáng lên, cô lại cười tủm tỉm: "Nhưng mẹ cũng có điều kiện. Nhiễm Nhiễm giúp mẹ thay quần áo, còn Sâm Sâm đẩy mẹ xuống lầu, thế nào?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


