Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hoàn toàn không chú ý đến ánh mắt của hai chú cháu, Thịnh Hạ lại hạnh phúc cắn một miếng đậu hũ nấm bụng dê và nấm truffle đen. Cảm giác mềm mịn tan ngay trong miệng, ôi, sao mà nó ngon thế không biết! Đôi mắt đen đẫm nước của cô sáng bừng lên. Dáng vẻ hưởng thụ món ăn của cô khiến hai người vốn không thấy đói cũng bị thu hút, liên tục liếc nhìn theo.
Sao trông cô ăn ngon thế nhỉ, dù là đang dỗi thì cũng diễn quá đạt rồi...
Phong Thiệu Vũ không nhịn được cũng gắp một miếng. Đậu hũ đúng là được hầm rất khéo, vị thanh của nấm hòa quyện cực kỳ tinh tế, hèn gì chị dâu lại thích như vậy.
Thấy cả hai người đều bắt đầu nghiêm túc ăn cơm, Phong Cảnh Húc: "..."
Cậu cố nén ham muốn cũng muốn cầm đũa lên, mặt hầm hầm quay sang hỏi người hầu: "Phong Húc Nhiễm và Phong Húc Sâm đâu? Sao chúng nó chưa qua đây? Không lẽ bị dọa cho trốn đi khóc thật rồi đấy chứ?"
Cô hầu gái hơi khựng lại, theo bản năng liếc nhìn Thịnh Hạ rồi nhỏ giọng đáp: "Thưa cậu, tiểu thiếu gia và tiểu tiểu thư thường dùng bữa ở nhà ăn nhỏ, không ăn cùng phu nhân ạ."
Thế nhưng cô ta vừa dứt lời, ngoài cửa nhà ăn đã vang lên tiếng bước chân và tiếng tranh luận nho nhỏ của cặp song sinh.
"... Hừ, sao chị biết được!"
Cô hầu gái đối diện với ánh mắt nghi ngờ của Phong Cảnh Húc: "..."
Không phải đâu cậu Cảnh Húc, tin tôi đi, tôi làm việc chuyên nghiệp lắm mà.
Chỉ một lát sau, cửa nhà ăn bị đẩy ra một khe nhỏ, một cái đầu nhỏ tóc xoăn đen nhánh ló vào thám thính. Cậu bé rõ ràng đang tìm kiếm gì đó, vừa thấy mục tiêu là mắt sáng rực lên, giọng sữa hớn hở: "Chị ơi, em thấy mẹ kế xấu xa rồi!"
"Bà ta đang làm gì?"
"Đang ăn thịt, trông thơm lắm..."
Phong Húc Sâm đã quên sạch mục đích ban đầu, cậu bé mút ngón tay, nhìn đĩa thăn bò tiêu đen của Thịnh Hạ mà nuốt nước miếng ực một cái: "Chị ơi, em đói rồi."
Miếng thịt kia chắc chắn ngon lắm, nếu không thì bà mẹ kế vốn ghét ăn cơm sao lại ăn ngon lành thế kia? Cậu bé ngây ngô suy luận.
Phong Húc Nhiễm bĩu môi: "Thật không có tiền đồ, để chị xem nào." Thế là lại thêm một cái đầu nhỏ nữa chen vào.
Đám người hầu cúi đầu giả vờ không thấy: A a a, đáng yêu quá đi mất!
"Được rồi, trốn trốn tránh tránh cái gì, vào ăn cơm mau."
Phong Cảnh Húc không có cảm xúc lãng mạn như họ, cậu chỉ mất kiên nhẫn vẫy tay gọi lũ trẻ vào: "Chờ hai đứa cả buổi rồi, lề mề quá."
Cặp song sinh như bây giờ mới nhận ra sự tồn tại của cậu, đồng thanh: "A, là anh trai kìa!"
Phong Cảnh Húc: "..."
Sự tồn tại của cậu thấp đến mức hai đứa này chỉ nhìn thấy mỗi Thịnh Hạ thôi sao?
Ngôi sao hạng A kiêu ngạo bắt đầu nghi ngờ nhân sinh. Cậu cảm thấy lần này về nhà cái gì cũng sai sai. Không chỉ chú út bênh bà ta, mà đến cả hai đứa em cũng chỉ nhăm nhăm tìm bà ta, chuyện này không đúng!
Vì không mấy thân thiết với Phong Cảnh Húc và Phong Thiệu Vũ, cặp song sinh hóa ra lại thấy Thịnh Hạ... bớt đáng sợ hơn một chút. Sau khi lân la lại gần, chúng vô thức đứng sát về phía cô.
Phong Húc Sâm kiễng chân nhìn vào đĩa của Thịnh Hạ: "Mẹ kế xấu xa, bà đang ăn gì đấy?"
Cậu bé chống tay lên bàn, đôi mắt to tròn đen láy như hai quả nho nhìn chằm chằm vào cô, trông giống hệt một chú cún con đang vẫy đuôi, cực kỳ đáng yêu. Thịnh Hạ vừa lúc ăn hơi no, đang định ngồi nghỉ một lát, thấy bộ dạng này của cậu bé lại không kìm được sự "ngứa tay".
Cô chớp mắt, giọng đầy cám dỗ: "Muốn ăn không?"
Phong Húc Sâm thành thật gật đầu: "Sâm Sâm muốn."
"Vậy cho mẹ sờ đầu một cái, mẹ sẽ đút cho con một miếng."
Thịnh Hạ mỉm cười chống cằm: "Hời lắm nhé? Đây là món thịt mẹ thích nhất đấy, cực kỳ ngon luôn, chần chừ là hết sạch đấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


