Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Mẹ Kế Hào Môn: Mỹ Nhân Bệnh Tật Thích Gây Chuyện Chương 16

Cài Đặt

Chương 16

"Thịnh Hạ, bà lại muốn giở trò gì thế? Mời bà đi ăn một bữa cơm mà cũng khó khăn vậy sao?"

Vừa đến nhà ăn, Phong Cảnh Húc đã ngồi sẵn ở đó từ bao giờ. Cậu nở nụ cười mỉa mai: "Đừng nói với tôi là chứng kén ăn của bà lại tái phát nên không định ăn cơm nhé?"

"Ở bệnh viện tôi có thấy bà ăn ít đâu. Sao nào, bây giờ mới nhớ ra mình phải giữ đúng thiết lập nhân vật “chán ăn” à?"

Nghĩ đến việc một người có thể ăn hết hai phần cơm bệnh viện nhạt nhẽo mà vẫn mặt dày nói mình kén ăn, Phong Cảnh Húc lại thấy ngứa răng. Cậu vẫn còn nhớ như in ngày đầu nằm viện, Thịnh Hạ đã đường hoàng tuyên bố mình không ăn no để cướp mất phần cơm trưa của cậu, khiến tất cả mọi người được một phen sững sờ.

Cứ cái đà này, người ngoài nhìn vào lại tưởng nhà họ Phong ngược đãi cô. Ở nhà thì héo úa tuyệt thực, vào bệnh viện lại ăn cơm dinh dưỡng ngon lành như thế, người phụ nữ này đúng là tài thật!

"Tiểu Húc, cháu bớt lời đi. Chị dâu vừa rồi là đi xem Sâm Sâm và Nhiễm Nhiễm đấy."

Phong Thiệu Vũ vẫn còn đang thấy áy náy vì hiểu lầm lúc nãy. Nghe thấy lời trào phúng không nể nang của cháu trai, cậu ấy đẩy Thịnh Hạ vào chỗ ngồi rồi ôn tồn giải thích: "Là do chúng ta không tìm thấy chị ấy thôi, không liên quan đến chị dâu đâu."

"Bà ta? Đi xem tụi nhỏ?"

Phong Cảnh Húc không tin vào tai mình, cứ ngỡ mình bị ảo giác: "Đừng đùa nữa chú, bọn chúng không bị dọa cho khóc thét lên mới là lạ đấy."

Một người đã ở mạt thế quá lâu như Thịnh Hạ, đối với đồ ăn tự nhiên có một sự thành kính đặc biệt, huống chi đây lại là đại tiệc chuẩn Michelin. Nhà họ Phong đúng là đỉnh cấp hào môn, đầu bếp làm món nào cũng tuyệt hảo. Dù là những món thanh đạm trông cũng cực kỳ hấp dẫn. Thịnh Hạ tập trung tận hưởng bữa tối, ngon đến mức tưởng như đầu lưỡi sắp tan chảy.

Nghe Phong Cảnh Húc chất vấn, cô nuốt miếng thịt thăn bò mềm thơm xuống, khó khăn lắm mới ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy lộ vẻ vô tội: "Có vấn đề gì sao? Đến đây chẳng phải là để ăn cơm à?"

"Chị dâu nói đúng đấy, đến nhà ăn thì phải ăn cơm chứ."

Phong Thiệu Vũ dù hơi bất ngờ nhưng nghĩ rằng chắc Thịnh Hạ đang dỗi vì bị cháu trai mỉa mai, nên liền cười dỗ dành: "Bác sĩ chẳng phải đã nói thân thể chị dâu quá suy nhược sao, đúng là nên bổ sung dinh dưỡng, không thể để bị đói được."

Cái gì mà không thể để bị đói, bà ta rõ ràng là đang cố ý chọc tức cậu thì có! Phong Cảnh Húc nghiến răng, trợn mắt coi thường: "Cũng tại bà ta tự chuốc lấy thôi, suốt ngày không chịu ăn uống thì người không yếu mới lạ."

Phong Thiệu Vũ không tán thành nhìn cậu: "Tiểu Húc, đừng mãi giữ thành kiến với chị dâu như vậy. Thể trạng chị ấy vốn đã yếu, lúc mệt mỏi ăn không ngon cũng là thường tình. Chú thấy bây giờ chị ấy ăn rất ngon miệng đấy chứ?"

Phong Cảnh Húc: "?"

Cậu nhướn mày, cảm thấy chú út có gì đó rất lạ. Rõ ràng trước đây cứ nhắc đến Thịnh Hạ là chú lại cười khổ, sao bây giờ lại quay ra nói đỡ cho bà ta suốt thế? Nghĩ đến đây, cậu hồ nghi nhìn người chú vốn nổi tiếng đào hoa của mình... Không lẽ chú ấy phát điên đến mức định "thả thính" cả chị dâu mình đấy chứ?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc