Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ba đứa trẻ nhà họ Phong hiện tại đều không phải con ruột của Phong Yến. Cặp song sinh là con của anh trai Phong Yến, còn Phong Cảnh Húc là cháu ngoại duy nhất của người chị dâu quá cố. Bốn năm trước, vợ chồng người anh trai không may qua đời trong một vụ tai nạn máy bay, để lại cặp song sinh mới vài tháng tuổi. Lúc đó Phong Cảnh Húc mới 13 tuổi, mồ côi cha mẹ sớm, sau khi trải qua vài lần đổi người giám hộ thì luôn được chị dâu Phong Yến chăm sóc.
Theo đề nghị của quản gia, Phong Yến đã nhận nuôi cả ba đứa trẻ. Tuy nhiên, vì phải tiếp quản đống hỗn độn của tập đoàn Phong Thị nên anh thường xuyên công tác nước ngoài, khiến mối quan hệ với lũ trẻ khá xa cách. Đặc biệt là Phong Cảnh Húc, sau khi vào tuổi dậy thì càng trở nên nhạy cảm và nóng nảy. Cậu tuyên bố không cần Phong Yến quản lý rồi dấn thân vào showbiz, sau bao vấp váp mới leo lên được vị trí ngôi sao hạng A như hiện tại.
So với một Phong Cảnh Húc ít khi về nhà, nguyên chủ ghét cặp song sinh này hơn. Ngày thường chúng sợ hãi tránh mặt cô thì không sao, nhưng mỗi khi vô tình chạm mặt là lại lén gọi cô là "mẹ kế xấu xa", điều này khiến nguyên chủ càng thêm chán ghét chúng.
"Chị ơi, là mẹ kế xấu xa kìa."
Dường như rốt cuộc đã nhận ra người trước mặt là ai, Phong Húc Sâm núp sau lưng chị gái, lo lắng kéo áo chị rồi nói nhỏ. Thấy chị không phản ứng, cậu bé tưởng chị đang sợ nên dù rất run, vẫn lấy hết can đảm dùng ngón tay mập mạp chỉ vào Thịnh Hạ, giả vờ hung dữ nói: "Bà không được lại gần đây, đây là phòng chơi của tôi và chị, không hoan nghênh bà..."
"Suỵt, đừng nói bậy." Cô chị Phong Húc Nhiễm lập tức bịt miệng em trai, càng thêm cảnh giác nhìn Thịnh Hạ, như thể sợ cô sẽ lao tới làm gì bọn chúng.
Cô bé biết người phụ nữ này ghét chúng đến mức nào, đặc biệt là ghét bị gọi là "mẹ kế xấu xa". Nhưng em trai cô bé vốn chẳng nhớ được lâu, dù cô bé đã dặn dò thế nào thì cứ thấy Thịnh Hạ là cậu bé lại thốt ra theo bản năng. Điều này khiến Phong Húc Nhiễm bé nhỏ rất đau đầu, không hiểu tại sao sinh ra cùng lúc mà em trai mình lại ngốc nghếch hơn mình nhiều đến thế.
Tuy nhiên, khác với mọi lần, hễ nghe thấy ba chữ "mẹ kế xấu xa" là người phụ nữ kia sẽ giận dữ trừng mắt nhìn chúng. Lần này bà ta lại không có phản ứng gì đặc biệt. Ngược lại, bà ta ngồi trên chiếc xe lăn màu hồng kỳ quái, chống cằm nhìn chúng bằng một ánh mắt khiến cô bé cảm thấy có chút hoảng loạn khó hiểu.
[Ký chủ, cô nên…]
Hai đứa nhỏ: "..."
Tận mắt chứng kiến thành quả lao động của mình tan tành, Phong Húc Sâm vừa phản ứng lại là đôi mắt to tròn như quả nho lập tức ngấn nước: "Mẹ kế xấu xa! Oa oa mẹ kế xấu xa làm đổ lâu đài rồi! Bà là mẹ kế xấu xa! Dì Diệp ơi! Dì Diệp cứu cháu với!!"
Cậu bé khóc nức nở, phần đuôi tóc đen xoăn nhẹ cũng rung lên theo từng nhịp nấc, trông lại càng đáng yêu hơn.
Vui thật đấy, "em bé" loài người thực sự biết khóc này.
Thịnh Hạ đầy vẻ kinh ngạc, không kìm được mà đưa tay véo thử đôi má phúng phính mềm mại của cậu bé, rồi lại quay sang nhìn cô chị đầy thắc mắc: "Sao con không khóc?"
Phong Húc Nhiễm vốn đang định khóc: "..."
Gương mặt cô bé lập tức đỏ bừng, chẳng buồn dỗ em trai nữa mà như một con báo nhỏ giận dữ trừng mắt nhìn Thịnh Hạ, lớn tiếng tuyên bố: "Tôi... tôi mới không thèm khóc! Bà không được bắt nạt em tôi!"
Còn Phong Húc Sâm bị Thịnh Hạ véo một cái thì sợ quá mà quên cả khóc. Cậu bé nấc cụt, ngước nhìn cô đầy ngơ ngác, nước mắt vẫn còn vương trên hàng mi dài, ánh mắt trong veo như vừa được rửa qua nước.
Ơ, không đau à?
Thịnh Hạ càng thấy ngứa tay, tiếc nuối hỏi: "Nín rồi à? Thật sự không khóc nữa sao?"
... Bà ta rõ ràng là muốn véo mặt chúng thì có!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










