Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Mẹ Kế Hào Môn: Mỹ Nhân Bệnh Tật Thích Gây Chuyện Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

Như hiểu ra điều gì, Phong Húc Nhiễm nhìn cô đầy bất mãn, lại che chở cho em trai: "Bà không được véo em ấy, Sâm Sâm sợ đau lắm. Với lại bà không biết véo nhiều trẻ con sẽ bị chảy nước miếng sao?"

"Thật sao?" Thịnh Hạ cũng trợn tròn mắt, vội vàng rụt tay lại. "Em bé" biết khóc thì đáng yêu, chứ chảy nước miếng thì thôi xin kiếu.

"Em không có chảy nước miếng đâu." Cảm nhận rõ sự ghét bỏ từ phía "mẹ kế", đứa trẻ dù rất sợ nhưng vẫn không phục mà thò đầu ra, nghiêm túc giải thích: "Sâm Sâm không chảy nước miếng đâu, là chị nói dối đấy."

Phong Húc Nhiễm: "..." Cô bé quay lại nhìn đứa em trai ngốc nghếch chuyên đi làm hỏng việc của mình, càu nhàu: "Em còn muốn bị bà ta véo nữa à?"

"Bà tìm tụi tôi có việc gì không?" Phong Húc Nhiễm mím môi, tuy trong lòng vẫn bất mãn nhưng vẫn cố gắng hỏi một cách lịch sự.

Cô bé không hiểu nổi, trước đây người phụ nữ này vốn chẳng bao giờ muốn nhìn mặt chúng, sao giờ lại đột nhiên chạy đến phòng chơi? Rõ ràng đây là nơi chúng thường xuyên ở, bà ta hẳn phải biết chứ, ngày thường bà ta chẳng phải đều tránh nơi này thật xa sao?

"Mẹ chán nên đến xem các con làm gì thôi." Thịnh Hạ nói một cách đầy lý lẽ, chớp đôi mắt đẹp đầy vẻ vô tội: "Sao thế, các con không chơi nữa à?"

Chỉ có vậy thôi sao? Phong Húc Nhiễm hồ nghi nhìn cô, thấy cô thực sự không có ý định động tay động chân nữa thì mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng vì không yên tâm, cô bé vẫn cảnh giác kéo em trai chạy sang phía bên kia sa bàn để chơi tiếp. Cô chị dõng dạc tuyên bố: "Sâm Sâm không sợ, lần này chúng ta sẽ xây lâu đài thật vững chắc, bà ta có chạm vào cũng không đổ được."

Cậu em gật đầu lia lịa: "Vâng ạ!"

Thế nhưng khi hai cái đầu nhỏ đang chụm vào nhau, hì hục xây lại lâu đài, một bóng đen đột ngột phủ xuống từ trên đầu, và giọng nói quen thuộc như ác ma lại vang lên: "Nhưng các con xếp như thế này thì vẫn đẩy một cái là đổ thôi."

Hai đứa nhỏ lại giật bắn mình: "..."

"Các con có muốn biết cách xây lâu đài thật vững chắc không?" Thịnh Hạ cười híp mắt: "Mẹ dạy cho nhé."

Mẹ kế xấu xa mà lại tốt bụng thế sao? Phong Húc Nhiễm hừ lạnh một tiếng, khí khái khước từ: "Không cần, chúng tôi tự làm được, chỉ cần bà đừng có phá đám là được rồi." Phong Húc Sâm cũng dùng sức gật đầu.

"Ôi trời, mẹ rõ ràng là muốn tốt cho các con mà. Nếu không, lâu đài này đến một người ở cũng không nổi đâu, tiếc thật đấy."

Thịnh Hạ không biết lấy từ đâu ra một mô hình người tí hon, chỉ nhẹ nhàng đặt lên đỉnh lâu đài, khiến tòa lâu đài lung lay dữ dội. Nhìn cảnh đó, cặp song sinh sợ đến mức tim đập thình thịch theo nhịp rung của khối gỗ.

Đã thế, "ác ma" kia vẫn còn cười mỉm hỏi đầy vẻ ngây thơ: "Thế nào, có muốn mẹ dạy không?"

Bị ép vào thế bí, hai chị em nhìn nhau, chỉ đành ngậm ngùi đồng ý.

Ôi xin lỗi Sâm Sâm, xem ra chúng ta chỉ có thể thỏa hiệp thôi. Ôi mẹ kế xấu xa, vì sự an toàn của tòa lâu đài, chúng ta đành đồng ý vậy chị ạ.

Thấy hai "cục bột nếp" ôm nhau cam chịu, Thịnh Hạ nghiêm túc đặt mô hình người tí hon ngồi lên tay vịn xe lăn, lại thở dài đầy thỏa mãn. A, quả nhiên là chơi với lũ trẻ này vui hơn nhiều. Chết tiệt, sao trong khu giải trí của mình lại không có cái sa bàn nào hay như thế này nhỉ?

Hệ thống suýt thì sụp đổ: [...] Bảo cô gia nhập trò chơi của chúng chỉ là để mỉa mai thôi, ai ngờ cô lại chơi thật luôn thế hả?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc