Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Mẹ Kế Hào Môn: Mỹ Nhân Bệnh Tật Thích Gây Chuyện Chương 10

Cài Đặt

Chương 10

Ngay khi hệ thống vừa định thở phào nhẹ nhõm, thì thấy cô chớp mắt đầy vẻ khó hiểu, giọng điệu vô cùng ngây thơ: "Thế nên tôi chẳng phải đang hoàn thành rất tốt sao? Thống Thống có được một ký chủ hợp tác thế này, chẳng lẽ không thấy vinh dự à?"

[... Ha ha.] Hệ thống tức đến mức suýt thì rối loạn chương trình. Cô cũng nên biết tự trọng một chút đi chứ!

"Phu nhân, cậu Ba, cậu Cảnh Húc."

Trong tiếng chào đồng loạt của đám người hầu, Thịnh Hạ được đẩy vào thang máy. Để thuận tiện cho việc đi lại của cô, biệt thự đã được khẩn cấp lắp đặt thang máy riêng. Toàn bộ tầng bốn này là không gian cá nhân thuộc về cô.

Phong Thiệu Vũ và Phong Cảnh Húc cần về phòng nghỉ ngơi và chỉnh đốn lại, Thịnh Hạ liền cho những người hầu định đi theo lui ra. Cô tự mình điều khiển xe lăn, hào hứng đi tham quan "địa bàn" của mình.

Đi qua hành lang dài là phòng sách, phòng đọc truyện, phòng massage, khu xem phim, khu giải trí… Thậm chí có mấy căn phòng được thông nhau để làm phòng để đồ cực kỳ xa hoa. Phong cách nội thất Âu châu hiện đại đồng bộ với kiến trúc bên ngoài, toát lên sự sang trọng tột bậc.

Suốt mấy tháng qua Phong Yến chưa từng về nhà, nguyên chủ sống ở đây chỉ thấy xung quanh trống trải, cô tịch nên càng thêm sầu muộn. Bởi vậy, những khu vực hưởng lạc này cô ấy chưa từng đụng tới. Nếu không phải có người hầu quét dọn mỗi ngày thì có lẽ chúng đã phủ đầy bụi bặm.

Nghĩ đến đây, Thịnh Hạ không khỏi ôm ngực đau lòng: Nguyên chủ không yêu những thứ này, vậy thì để cô! Để cô tới vậy!

Ôi, hãy cứ để tôi tận hưởng cuộc sống phu nhân cô đơn, trống vắng nhưng nồng nặc mùi tiền này đi!! Cái kiểu nhân sinh thần tiên thế này, ai mà thèm quay về mạt thế làm Nữ hoàng zombie gì nữa chứ, có chó mới về!

Hệ thống: [...] Lúc trước cô uy hiếp tôi không phải nói như vậy đâu nhé. Đúng là phụ nữ.

Dù thầm mỉa mai như vậy, nhưng thấy Thịnh Hạ đang nôn nóng lao vào khu giải trí để hưởng thụ, hệ thống vội ngăn cản: [ Ký chủ, không phải bây giờ cô nên đi quan sát lũ trẻ trước để thuận tiện cho kế hoạch sau này sao?]

Thịnh Hạ vẻ mặt đau khổ thấu tận tâm can: "Nhưng lâu lắm rồi tôi chưa được chơi game." Ở mạt thế chỉ có trò "đuổi bắt với zombie", sơ sẩy một cái là mất mạng như chơi.

Hệ thống không hề lay chuyển: [Bọn trẻ đang chơi xếp gỗ trên sa bàn ở tầng một, nếu cô thấy hứng thú thì cũng có thể tham gia.]

Nghe thấy tiếng động, chúng đột ngột ngẩng đầu lên.

Hai đứa trẻ trông không quá giống nhau nhưng ngũ quan đều rất tinh xảo, đáng yêu với mái tóc xoăn tự nhiên. Đôi má phúng phính khiến người ta chỉ muốn véo thử một cái. Đôi mắt chúng tròn xoe, nhưng cô chị Phong Húc Nhiễm trông giống một con báo nhỏ quật cường, còn cậu em Phong Húc Sâm lại như chú cừu non ngoan ngoãn. Đặc biệt là bộ dạng đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên trông cực kỳ thú vị.

Vừa thấy là Thịnh Hạ, cậu em còn chưa kịp phản ứng thì cô chị đã biến sắc, luống cuống bò dậy từ đống cát, che chắn cho em trai ở phía sau. Cô bé mím môi không nói lời nào, đôi mắt to tròn tràn đầy cảnh giác, dáng vẻ như một chú báo con khiến Thịnh Hạ cảm thấy ngứa ngáy chân tay.

Đây chính là "em bé" loài người sao?

Ở mạt thế đã lâu không có đứa trẻ nào chào đời, những đứa trẻ còn sống sót đều trưởng thành sớm đến mức đáng thương. Vì thiếu ăn nên đứa nào cũng gầy gò, khô héo. Vì sợ thu hút sự chú ý của zombie nên chúng luôn im lặng, ít nói. So với chúng, những sinh vật nhỏ bé trắng trẻo, ngây thơ thế này trông thật sự rất "vui mắt".

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc