Lâm Khinh Khinh đưa bọn họ đến cửa thì quay vào, thì thấy Lục Hải Từ thở một hơi thật dài.
Lâm Khinh Khinh thấy thế, buồn cười nói: “Có phải luyến tiếc đồng bọn nhỏ đi rồi không?”
Lục Hải Từ tỉnh như ruồi nói: “Mới không phải đâu, con sợ Quý Dương ăn sạch cơm chiên trứng của nhà chúng ta, Quý Dương ăn nhiều lắm.”
Lâm Khinh Khinh: “…” Đây là tình bạn plastic trong truyền thuyết à? Sau giờ cơm chiều, Lâm Khinh Khinh lấy nước ấm ngâm chén một lúc, sau đó mới rửa chén.
Cô không biết thập niên 60 có chất tẩy rửa như thời hiện đại hay không nhưng lúc không có chất tẩy rửa, dùng nước ấm có thể rửa sạch dầu mỡ trên chén đũa.
Rửa chén xong, Lâm Khinh Khinh lấy ra một cái chậu lớn hình tròn, cái chậu lớn làm từ gỗ đường kính khoảng sáu bảy chục centimet dùng để tắm rửa cho trẻ con hoặc ngâm giặt quần áo là tiện nhất.
“Tiểu Hải Từ, đến đây tắm rửa nào.” Bé con chưa tắm rửa nửa tháng nay, từ đầu tới chân không có chỗ nào là sạch sẽ.
“Dạ.” Lục Hải Từ đứng trong sân, hai ba cái đã cởi sạch quần áo, biến chính mình trở thành không mảnh vải che thân, không hề ngại ngùng hay thẹn thùng một chút nào hết.
Không có lớp quần áo bên ngoài, cậu bé gầy đến mức lộ cả xương sườn trên người.
Lâm Khinh Khinh không nói gì thêm, để cậu ngồi trong chậu lớn dùng xà phòng tắm từ đầu tới chân cho cậu bé, ngược lại bạn nhỏ Lục Hải Từ thấy ghét được kỳ ra trên người mình, khuôn mặt nhỏ xấu hổ đến đỏ bừng.
Khi đang tắm rửa, Quý Dương ở trong sân nhà nhóc hô to: “Lục Hải Từ, mình tới trả chén nè.” Thật ra cậu nhóc muốn trèo qua tường vây cao một mét, đáng tiếc nhóc không có bản lĩnh này, đành phải đi vòng từ ngoài sân vào.
Quý Dương trả chén, nhìn Lâm Khinh Khinh tắm rửa cho Lục Hải Từ, cậu nhóc đang muốn tán gẫu, thì nghe Hứa Tuệ Quyên đang gọi nhóc: “Quý Dương về tắm rửa, hôm nay cho con mặc quần có gà vàng nhỏ nha.” Quý Dương vừa nghe, không thèm tán gẫu với đồng bọn nhỏ nữa, vội vàng chạy về nhà, cậu nhóc thích quần có gà vàng nhỏ nhất.
Lục Hải Từ biết quần có gà vàng nhỏ của Quý Dương, cậu bé lén nói: “Mẹ ơi, mẹ Quý Dương thêu một con gà vàng nhỏ lên quần lót Quý Dương, con cảm thấy gà vàng nhỏ không oai phong bằng cún con, con một lần cũng có thể ăn được hai con gà vàng nhỏ.”
Phụt…… Lâm Khinh Khinh cười mém ngất, bé con này còn muốn một lần ăn hết hai con gà vàng nhỏ, cũng là tiết tấu muốn leo lên trời.
Lục Hải Từ nghe thấy tiếng mẹ cười, cậu bé siêu vui vẻ nha, tiếp tục nói: “Lúc bà cô dẫn con về nông thôn, con thấy cún lớn chạy đuổi theo gà lớn cho nên chắc chắn cún con lợi hại hơn gà con.”
Lâm Khinh Khinh nghe, không khỏi tò mò: “Bà cô dẫn con về nông thôn làm gì?”
Nhà dì Lục Thừa ở huyện thành…… Nhưng nói đến cũng lạ, tại sao Lục Thừa lại được dì nuôi lớn? Việc này, Lục Thừa chưa từng nói với nguyên chủ, mà nguyên chủ thì cái biết cái không. Đầu tiên là bạn học từng nhắc qua với cô ta, trước khi bọn họ kết hôn Lục Thừa từng nhắc tới nhưng cụ thể thì anh không có nói.
Thật ra Lâm Khinh Khinh hiểu nguyên nhân mà Lục Thừa không kể cụ thể nếu hai người là đối tượng yêu đương bình thường, tất nhiên sẽ nhắc tới chuyện trong nhà anh nhưng Lục Thừa lại bị nguyên chủ uy hiếp cho nên đương nhiên sẽ không nhắc đến chuyện trong nhà.
Chỉ là dù Lục Thừa bị nguyên chủ uy hiếp, anh cũng không giận cá chém thớt nguyên chủ.
Bất kể trên đường tùy quân hay sau khi đến khu người nhà, anh đều chăm sóc nguyên chủ chu đáo và cho cô ta đủ thể diện.
“Quê của ông cô ở nông thôn nha.” Lục Hải Từ nói, “Nhưng con không thích xuống quê của ông cô.”
Lâm Khinh Khinh gội đầu cho cậu bé, cũng tắm sạch thân thể, sau đó lau khô người cậu bé, lại thay quần áo sạch sẽ: “Vì sao không thích xuống quê của ông cô?” Cũng may quần áo của Lục Hải Từ cũng không tệ lắm.
“Bởi vì các bạn nhỏ nơi đó đều nói con không cha không mẹ.” Giọng điệu Lục Hải Từ hơi mất mát trong nháy mắt, ngay sau đó lại kiêu ngạo nói, “Nhưng bây giờ con có cha cũng có mẹ, chờ con về quê, con sẽ nói cho bọn họ biết.” Các bạn nhỏ trong miệng cậu bé, ý chỉ các bạn nhỏ là con cháu của họ hàng nhà ông cô.
Lâm Khinh Khinh nghe mà lòng đau xót, cô cảm nhận được tâm trạng lúc đó của Lục Hải Từ bởi cô cũng đã từng trải qua nó.
Nghĩ đến đây, Lâm Khinh Khinh dịu dàng nói: “Được, chờ chúng ta về quê, sẽ nói cho bọn họ biết, bé con Lục Hải Từ nhà chúng ta cũng là bạn nhỏ có ba mẹ.”
Nếu nói ngay từ đầu, Lâm Khinh Khinh xem cậu bé trở thành bạn nhỏ ở nhà trẻ, lấy lập trường là giáo viên mầm non để ở chung với bé vậy thì hiện tại, đã nhiều thêm một ít đồng cảm bởi sự tương đồng về hoàn cảnh giữa hai người.
Lục Hải Từ lập tức mặt mày hớn hở: “Dạ.”
Lâm Khinh Khinh lấy ra một cây quạt ba tiêu từ trong phòng, khi cô sửa sang lại phòng đã tìm thấy: “Tiểu Hải Từ, con tự dùng quạt làm khô tóc đi, mẹ đi tắm.” Tóc cậu bé khá ngắn, lau bằng khăn lông đã khô một nửa, lại dùng cây quạt thổi một lúc sẽ khô tương đối nhanh.
“Dạ mẹ.” Lục Hải Từ rất thích lớn tiếng trả lời, mười phần tinh thần phấn chấn.
Lâm Khinh Khinh xoa nhẹ mái tóc cậu bé, xách nước đi tắm rửa.
Cô tắm rất nhanh, tuy rằng nguyên chủ lười biếng nhưng vẫn rất yêu bản thân yêu sạch sẽ, tắm rửa gội đầu cũng rất cần mẫn.
Cho nên Lâm Khinh Khinh tắm rửa gội đầu chỉ mất 30 phút là kết thúc, nếu ở hiện đại có thể dùng vòi sen tắm thì cô tắm không đến mười phút là xong.
Tắm xong hai mẹ con cùng dùng quạt thổi khô tóc trong sân, cuối cùng bạn nhỏ Lục Hải Từ ngồi không yên, đứng ở sau lưng Lâm Khinh Khinh, chủ động quạt khô tóc cho Lâm Khinh Khinh.
Hứa Tuệ Quyên nhà bên cạnh ra ngoài đổ nước, đánh mắt qua nhà họ Lục bên này, thấy một màn này nhịn không được nghĩ thầm, Lâm Khinh Khinh này ngay cả ngụy trang cũng không được, nhân lúc không ai chú ý là khi dễ Lục Hải Từ quạt cho cô.
Hứa Tuệ Quyên lắc đầu, đời này quyết chí phải làm một quân tẩu chuẩn mực, một người vợ đảm đang, một người mẹ hiền dịu, cô ấy sẽ không qua lại thân thiết với Lâm Khinh Khinh.
Chỉ là, dù sao Lục Hải Từ cũng là một đứa bé đáng thương, phải biết rằng đời trước cho dù sau khi Lục Thừa và Lâm Khinh Khinh ly hôn bởi vì bóng ma thời thơ ấu mà tính cách cậu bé vô cùng quái gở.
Nghĩ đến đây, Hứa Tuệ Quyên quyết định chờ Lục Thừa trở về phải nhắc khéo Lục Thừa dù sao Lục Hải Từ cũng là một đứa trẻ vô tội, cô ấy giúp được phần nào thì giúp phần đó đi.
Lâm Khinh Khinh chờ tóc khô khoảng bảy tám phần thì dắt Lục Hải Từ về phòng.
Chẳng qua cô không ngủ ngay, ngày mai phải đến nhà thợ mộc đặt một ít đồ dùng trong nhà, cho nên Lâm Khinh Khinh chuẩn bị vẽ ra.
Nguyên chủ thân là học tra đương nhiên sẽ không có giấy bút, cũng may Lục Hải Từ có.
Tuy rằng cậu bé chỉ mới đi nhà trẻ nhưng vẫn có đầy đủ đồ dùng học tập cần thiết.
Vì thế, Lục Hải Từ nằm ghé vào nhìn Lâm Khinh Khinh vẽ tranh.
Lâm Khinh Khinh vẽ không nhiều lắm, chỉ có ba thứ.
Một là tủ năm ngăn, tủ năm ngăn có thể dùng để đựng quần áo, ngoại trừ áo khoác mùa đông và áo bông, áo len, chăn nệm, đều có thể bỏ vào đó.
Cô chuẩn bị đặt làm ba cái tủ năm ngăn cho cô, Lục Hải Từ, Lục Thừa mỗi người một cái, đồ người nào thì để trong tủ năm ngăn của người đó, như vậy không những dễ tìm hơn nữa còn sạch sẽ.
Hai là tủ giày, tủ giày đặt ở cửa phòng khách, trên đó đặt vài đôi dép lê, giảm bớt tình trạng mang giày bên ngoài ra ra vào vào trên mặt đất sẽ bị dơ.
Ba là tủ quần áo hai cửa đơn giản, phía dưới tủ quần áo để chăn, phía trên để áo khoác, áo bông và các loại quần áo mặc hàng ngày.
Ngày hôm sau
Đối với một người thức khuya quanh năm mà nói, ngày hôm qua đi ngủ lúc chín mười giờ là rất sớm.
Hơn nữa cô đã ngủ cả một ngày trước đó, cho nên hôm nay cô thức dậy rất sớm.
Nhìn bé con ngủ cuộn thành một cục bên cạnh, Lâm Khinh Khinh không khỏi muốn cười, tư thế ngủ của bạn nhỏ này cũng quá đáng yêu đi? Lâm Khinh Khinh tay chân nhẹ nhàng rời giường, từ trong trí nhớ của nguyên chủ biết được, gần đây đứa nhỏ này đều ngủ không ngon.
Mỗi ngày ngủ muộn hơn nguyên chủ, dậy lại sớm hơn nguyên chủ, tối hôm trước càng lo lắng cô ta xảy ra chuyện bất ngờ, trông coi ở mép giường suốt một đêm, xem chiếc khăn lông vẫn còn ướt trên trán khi cô tỉnh lại là biết.
Cho nên lúc này, Lâm Khinh Khinh không muốn đánh thức cậu bé.
Việc đầu tiên Lâm Khinh Khinh làm khi vào phòng bếp là dùng chảo sắt đun nước ấm, đồng thời tận dụng sự bay hơi nước và để một cái chén đựng hai quả khoai tây và hai quả trứng gà lên xửng, bữa sáng cô định nấu khoai tây nghiền.
Mà sở dĩ khoai tây và trứng gà không đặt trực tiếp vào chảo sắt, là bởi vì nước trong nồi sẽ sôi trào ra, nếu đụng tới vỏ khoai tây thì nước sẽ bị bẩn, phần nước này cô định để nguội uống từ từ.
Tiếp theo, cô đi rửa mặt đánh răng.
Bởi vì nguyên chủ lớn lên trong sự nuông chiều cho nên đồ dùng cũng không ít, cô rửa mặt xong còn dùng kem bảo vệ da của nguyên chủ, cô chỉ bôi một lớp mỏng chứ không bôi nhiều.
Nguyên liệu nấu khoai tây nghiền không nhiều lắm nếu ở hiện đại, Lâm Khinh Khinh thích dùng khoai tây, trứng gà, dưa leo, cà rốt, thịt xông khói hoặc chân giò hun khói, rồi trộn tất cả thành salad.
Nhưng thời đại này không có salad, thật ra cô có thể tự làm, chỉ là hơi phiền phức. Ngoài ra lúc này cũng không có thịt xông khói và chân giò hun khói cho nên Lâm Khinh Khinh chỉ có khoai tây, trứng gà và dưa leo.
Chẳng qua có nhiêu đó cũng đủ rồi, khoai tây là tinh bột, trứng gà là đạm kiêm chất béo, dưa leo là vitamin.
Cô cắt dưa leo thành lát mỏng trước.
Chỉ là kỹ thuật dùng dao của cô bình thường cho nên đành phải chậm rãi cắt.
Hết cách rồi, phòng bếp ở hiện đại có quá nhiều dụng cụ thông minh tiện ích, lúc cô phát sóng trực tiếp nấu ăn, đều là dùng các món dụng cụ nhà bếp thông minh hoặc nhờ bà nội cô giúp, bà nội cô dùng không quen dụng cụ nhà bếp hiện đại, kỹ thuật dùng dao của bà khá lợi hại.
Sau khi cắt dưa leo thành lát thì dùng muối ướp, bởi vì không có gia vị nên cô bỏ muối nhiều hơn so với ngày thường nếu ở hiện đại có gia vị salad thì không thể cho quá nhiều muối.
Chờ nước sôi, khoai tây và trứng gà cũng chín.
Hai củ khoai tây, hai quả trứng gà vừa vặn chia đều cho hai người.
Cô lột vỏ khoai tây rồi cắt thành vài khối, sau đó để lên mâm, dùng muỗng nghiền khoai tây cho nhuyễn, sau đó cắt lát trứng luộc, trộn đều với phần khoai tây nhuyễn.
Sau khi trộn xong, dùng tay bóp chặt phần dưa leo ướp muối vừa nãy đến khi chúng hơi khô lại, những lát dưa leo được sơ chế đến đây trông có vẻ hơi héo héo, sau đó trộn cùng với khoai tây nghiền như vậy vị mặn của dưa leo sẽ hòa quyện với khoai tây nghiền.
Lâm Khinh Khinh vừa làm xong một phần khoai tây nghiền, thì nghe thấy trong phòng khách truyền đến tiếng kêu to của Lục Hải Từ: “Mẹ ơi…… Mẹ ơi……”
Lâm Khinh Khinh: “Trong phòng bếp.” Tiếp theo, cô nhìn thấy Lục Hải Từ chạy chân trần tới.
Bởi vì ngày hôm qua mới tắm rửa sạch sẽ thơm tho, cho nên mấy cọng tóc ngốc vểnh lên, nhìn vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu.
Nhìn thấy mẹ, Lục Hải Từ thở phào nhẹ nhõm, ngủ một giấc tỉnh dậy, mẹ bình thường bị bệnh chờ cậu bé đến nhà ăn múc cơm bỗng biến mất khiến cậu hoảng sợ không thôi, trong đầu cậu bé trống rỗng, lập tức xuống giường chạy đi tìm.
Hiện tại thấy mẹ đang nấu bữa sáng, cậu bé mặc kệ việc đi mang giày, để chân trần đứng như trời trồng ở cửa phòng bếp.
Lâm Khinh Khinh thấy thế, không khỏi nói: “Đi mang giày vào, sau đó đi rửa mặt là có thể ăn sáng, ăn sáng xong con còn phải đi nhà trẻ nữa.” Đứa bé này đã nửa tháng không đi nhà trẻ.
Bởi vì “mẹ bị bệnh”.
“Dạ.” Lục Hải Từ nói, nhưng nghĩ nghĩ lại ấp a ấp úng hỏi, “Mẹ ơi, con không đi nhà trẻ được không ạ?”
Lâm Khinh Khinh: “Vì sao không đi nhà trẻ?” Chẳng lẽ bé con bị người khác bắt nạt ở nhà trẻ? Nghĩ đến những bài viết về nhà trẻ mà cô từng xem trên mạng xã hội, Lâm Khinh Khinh hơi lo lắng.
Mẹ đẻ Lục Hải Từ mất sớm, không tránh được có vài người lớn không kín miệng nhắc đến trước mặt con nhỏ, sau đó một vài đứa trẻ nghịch ngợm nhớ kỹ, vô tình lấy chuyện này làm tổn thương Lục Hải Từ.
Dù sao, cô cũng từng là người bị hại của chuyện này.
Lục Hải Từ lắc đầu, vừa hiểu chuyện vừa lưu luyến nói: “Mẹ vẫn chưa hết bệnh, con muốn ở nhà chăm sóc mẹ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


