Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Mẹ Kế Của Nam Phụ Trong Niên Đại Văn Chương 8:

Cài Đặt

Chương 8:

Lâm Khinh Khinh nghe cuộc đối thoại của bọn họ, không khỏi muốn cười. “Đương nhiên là được.”

Cô nói, “Hải Từ là chủ nhân nhỏ của nhà mình, con nói được thì được.”

Nghe mẹ nói mình là chủ nhân nhỏ, Lục Hải Từ vui vẻ nắm chặt nắm tay: “Vậy...... Vậy cho Quý Dương nhiều thêm một chút.”

Cậu bé thật sự rất vui vẻ sẵn lòng cho Quý Dương nhiều thêm một chút.

Lâm Khinh Khinh thấy cơm chiên trứng đã chín, cuối cùng rau xanh được thả vào cũng chín mềm, cô lấy ra một cái dĩa, hai cái chén nhỏ dùng dĩa múc cơm cho mình, còn múc cho Lục Hải Từ và Quý Dương thì dùng chén nhỏ.

Lúc múc cơm, Lâm Khinh Khinh nói: “Tiểu Hải Từ, bạn tốt của con ăn cơm ở nhà chúng ta phải đi báo một tiếng cho người nhà bạn con, miễn cho người nhà thằng bé lo lắng.”

Lục Hải Từ nói: “Dạ, nhà Quý Dương ở ngay bên cạnh.”

“Con đi nói con đi nói.” Quý Dương xoay người chạy ra ngoài, một lát sau nghe được tiếng của Quý Dương vang lên từ ngoài sân, “Mẹ ơi, con ăn cơm ở nhà Lục Hải Từ, mẹ Lục Hải Từ nấu cơm chiên trứng siêu thơm luôn.”

Cậu nhóc hô to một tiếng, cũng mặc kệ người nhà có nghe thấy hay không, lập tức chạy về phòng bếp.

Lâm Khinh Khinh cạn lời lắc đầu: “Tiểu Hải Từ, vậy con dẫn bạn tốt của con ra phòng khách ngồi trước đi, mẹ bưng cơm ra liền.”

Lục Hải Từ: “Dạ.” Cậu bé dẫn Quý Dương ra ngồi trên chiếc bàn bốn góc trong phòng khách, dáng ngồi quy củ đứng đắn, hai cẳng chân còn đung đưa tới lui.

Lâm Khinh Khinh bưng cơm chiên trứng lên bàn: “Chúc các con dùng cơm vui vẻ, các bạn nhỏ.”

Lượng cơm trong chén của hai đứa nhỏ bằng nhau, đều đầy hai phần ba chén nhỏ.

Cũng may tuy rằng không nhiều gạo lắm, nhưng có thêm rau xanh và dưa leo vẫn rất đầy đủ, nếu không nhiều thêm một nhóc con Quý Dương, chắc hẳn đã không đủ chia.

Chẳng qua, Lâm Khinh Khinh múc cho mình không nhiều lắm, trong nồi vẫn còn một ít, miễn cho tụi nhỏ ăn hết mà vẫn đói bụng, đến lúc đó trong nồi lại hết cơm.

Trẻ con trời sinh đã có niềm yêu thích đặc biệt đối với thứ có màu sắc rực rỡ, vừa nhìn thấy cơm chiên trứng, hai đứa bé nhịn không được dùng muỗng ăn một miếng, kết quả......

Quý Dương mở to hai mắt: “Lục Hải Từ, cái màu vàng vàng này chính là cơm nha.”

Cơm được trộn đều với lòng đỏ trứng sau khi chiên lên hạt cơm tơi mềm, còn mang sắc vàng đẹp đẽ, nhóc Quý Dương vẫn chưa biết đây là cơm, đến tận khi ăn vào mới phát hiện, “Lục Hải Từ, mẹ cậu thật lợi hại, cơm thế nhưng không phải màu trắng.” Cậu nhóc chỉ từng ăn qua cơm màu trắng.

Lục Hải Từ đương nhiên nói: “Mẹ mình là mẹ lợi hại nhất.”

Lời này Quý Dương cũng thừa nhận nhưng mà: “Mẹ mình cũng rất lợi hại.”

Ở trong lòng mỗi đứa trẻ, mẹ của mình mới là người lợi hại nhất.

Lục Hải Từ lập tức cãi cọ: “Mẹ mình lợi hại hơn mẹ cậu, mẹ mình lợi hại nhất.”

Quý Dương không phục: “Mới không phải đâu, mẹ mình lợi hại nhất.”

Lục Hải Từ một muỗng ăn hết cơm chiên trứng: “Vậy mẹ cậu có biết nấu món cơm chiên trứng này không? Có biết biến cơm trắng trắng thành cơm vàng không?”

Quý Dương: “...... Nhưng mẹ mình biết nấu thịt kho tàu, biết làm bánh bao thịt.”

Lục Hải Từ ngừng một lúc, cậu bé không biết mẹ có biết nấu thịt kho tàu với bánh bao thịt không nhưng thua người không thua trận cho nên cậu lớn tiếng nói: “Mẹ mình cũng biết nấu thịt kho tàu cũng biết làm bánh bao thịt.”

Sau khi nói lời mạnh miệng, cổ cậu bé đỏ chót, giờ mới cảm thấy xấu hổ. Không những thế cậu còn cẩn thận nhìn Lâm Khinh Khinh thấy cô không tức giận, cậu bé thầm thở phào nhẹ nhõm.

Quý Dương vừa nghe, lại nói: “Mẹ mình là mẹ xinh đẹp nhất.”

Lục Hải Từ: “Mới không phải đâu, mẹ mình mới là mẹ xinh đẹp nhất.”

Quý Dương không phục: “Cậu nói bậy, đêm qua khi ngủ, mình nghe cha mình nói, đồng chí Hứa Tuệ Quyên, em là nữ đồng chí xinh đẹp nhất trên thế giới. Ba mình là quân nhân, ba mình từng nói, quân nhân sẽ không nói dối.”

Lâm Khinh Khinh yên lặng ăn cơm ở bên cạnh, hình như nghe được chuyện không nên nghe.

Lục Hải Từ lanh lợi nói: “Bởi vì cha cậu chưa từng thấy mẹ mình, nếu cha cậu thấy mẹ mình rồi, nhất định sẽ nói mẹ mình là nữ đồng chí xinh đẹp nhất trên thế giới, là nữ đồng chí xinh đẹp gấp đôi luôn, chú họ mình nói gấp đôi ý là tốt nhất.”

Lâm Khinh Khinh thở dài...... Bé con Lục Hải Từ, phàm là có bằng tốt nghiệp nhà trẻ thì sẽ không nói ra những câu đậm mùi vị đội nón xanh cho cha con như này.

Quý Dương nghĩ nghĩ: “Vậy tối nay mình về hỏi cha mình thử xem.”

Tiếp đó, chỉ thấy một nữ đồng chí vẻ ngoài thanh tú xách một cái giỏ rau tiến vào.

Lâm Khinh Khinh: “Có đây.” Cô lập tức đứng dậy, “Chào đồng chí, hoan nghênh hoan nghênh.”

Mẹ Quý Dương tên là Hứa Tuệ Quyên, Hứa Tuệ Quyên là người trọng sinh.

Đời trước, Hứa Tuệ Quyên cũng gả cho cha Quý Dương là Quý Trường Phong, còn sinh một trai một gái cho anh ta, đối với đứa con riêng Quý Dương này tuy rằng cô ấy không thể làm đến mức mọi thứ đều công bằng nhưng cũng coi thứ không thiếu thốn gì.

Nhưng vào năm cô ấy 40 tuổi, Quý Trường Phong qua đời vì một nhiệm vụ, mà cô ấy lại bị bệnh nặng, bác sĩ nói căn bệnh này của cô ấy dù tiêu nhiều tiền cũng chưa chắc sẽ trị khỏi, phải xem hên xui may rủi.

Kết quả, hai đứa con mà cô ấy yêu thương đều không chịu bỏ tiền chữa bệnh cho cô ấy, chỉ có cậu con riêng Quý Dương là bôn ba khắp nơi vì bệnh của cô ấy.

Khoảnh khắc cuối đời nằm trên bàn phẫu thuật, những giọt nước mắt hối hận chảy dài trên khuôn mặt của Hứa Tuệ Quyên. Không ngờ chờ cô ấy mở mắt ra, lại quay về 20 năm trước.

Giờ khắc này, Hứa Tuệ Quyên thề đời này cô ấy chỉ có một đứa con trai là Quý Dương, một đôi sói mắt trắng mà cô ấy yêu thương đến tận xương cốt ở đời trước đều bỏ hết.

Vốn dĩ Hứa Tuệ Quyên không muốn có liên quan với Lâm Khinh Khinh bởi vì sống lại một đời nên cô ấy biết Lâm Khinh Khinh sẽ có kết quả gì.

Lâm Khinh Khinh quen thói lười biếng, không đánh thì mắng Lục Hải Từ càng là người đàn bà phá của tiêu tiền như nước.

Sau khi cô ta gả cho Lục Thừa năm năm, Lục Thừa sẽ ly hôn với cô ta nhưng trong năm năm này, hình tượng của Lâm Khinh Khinh trong khu người nhà rất không tốt.

Đời trước, bởi vì Hứa Tuệ Quyên và Lâm Khinh Khinh đều là mẹ kế, mối quan hệ của hai người cũng không tệ lắm.

Khi Lâm Khinh Khinh đối xử tệ với Lục Hải Từ, cô ấy cũng từng khuyên cô ta, mặc dù không thể xem thằng bé như con trai ruột nhưng cũng không cần làm những việc trái với lương tâm như này, chỉ là Lâm Khinh Khinh nhất quyết không nghe.

Sau đó vì chuyện Lâm Khinh Khinh ngược đãi Lục Hải Từ bị truyền ra, cô ta bị mọi người trong khu người nhà ghét bỏ thế nên hình tượng của Hứa Tuệ Quyên cũng bị ảnh hưởng.

Đời này, Hứa Tuệ Quyên muốn làm một người vợ tốt có thể khiến chồng tự hào, một người mẹ tốt có thể khiến con trai tự hào cho nên không muốn dính dáng gì đến Lâm Khinh Khinh, không muốn bản thân bị cô ta liên lụy.

Thế nên vợ đoàn trưởng nhà bên cạnh tới đã nửa tháng, cô ấy cũng không qua nhà chào hỏi. Chính là không muốn bị người nào đó bắt được cơ hội, nói cô ấy và Lâm Khinh Khinh có quan hệ thân thiết.

Nào ngờ được, hôm nay con trai chạy qua nhà họ Lục ăn cơm chiều.

Việc này khiến Hứa Tuệ Quyên bắt buộc phải sang nhà Lâm Khinh Khinh, chẳng qua lúc cô ấy qua đây có xách theo ít rau dưa, như vậy nếu truyền ra cũng chỉ nói cô ấy là người hào phóng rộng rãi.

Hứa Tuệ Quyên hiểu rõ nếu làm tốt thân phận quân tẩu, cũng sẽ trợ giúp chồng cô ấy, cô ấy quyết tâm phải trở thành quân tẩu tốt nhất khu người nhà.

Hứa Tuệ Quyên đưa giỏ rau cho Lâm Khinh Khinh: “Chào đồng chí, tôi là mẹ Quý Dương, tôi tên Hứa Tuệ Quyên, thật ngại quá, trẻ con không hiểu chuyện, quấy rầy các người ăn cơm, đây là chút rau củ nhà tôi trồng, một chút tấm lòng”.

Cô ấy vừa nói vừa đánh giá Lâm Khinh Khinh.

Lâm Khinh Khinh trẻ tuổi thật sự rất xinh đẹp, làn da vừa trắng vừa mịn, đôi mắt vừa to vừa sáng.

Nhưng ai biết, dưới túi da đẹp đẽ này là một trái tim đen xì cơ chứ.

Lâm Khinh Khinh rất mẫn cảm đối với ánh mắt của người khác chủ yếu đến từ những việc chính bản thân cô từng trải qua.

Cô là trẻ mồ côi, mặc dù bà nội rất tốt với cô nhưng vẫn luôn có người nói ra nói vào trước mặt cô.

Huống chi khi cô sinh ra vào đầu thập niên 20, lúc ấy rất nhiều tư tưởng ở nông thôn vẫn hơi cổ hủ đối với những đứa trẻ mồ côi như cô, người hơi có ý xấu sẽ nói cô không cha không mẹ.

Cho nên từ nhỏ, Lâm Khinh Khinh đã khá mẫn cảm đối với ánh mắt người khác.

Chỉ là may mà tính cách của Lâm Khinh Khinh cũng không trở nên hướng nội và cực đoan bởi vì bà nội rất yêu thương cô.

Hơn nữa tuy rằng ba mẹ để cô ở lại nông thôn nhưng đến dịp tết mỗi năm họ cũng sẽ về quê cũng sẽ mua quần áo mới và đồ ăn ngon cho cô.

Lâm Khinh Khinh hơi kinh ngạc khi Hứa Tuệ Quyên dùng ánh mắt đánh giá mình.

Chẳng qua cô cũng không nghĩ nhiều bởi suy cho cùng, đánh giá một người xa lạ mới gặp lần đầu vài lần cũng là điều bình thường.

Cô không nhận giỏ rau của Hứa Tuệ Quyên: “Không cần đâu, đồng chí Hứa khách sáo rồi.”

Lâm Khinh Khinh trêu ghẹo nói:“Trước kia lúc tôi vẫn chưa tới đây, chắc hẳn đồng chí Hứa cũng chăm sóc Hải Từ nhà chúng tôi không ít, cô khách sáo như vậy, chẳng lẽ tôi cũng phải xách một rổ rau sang nhà cô?”

Hứa Tuệ Quyên nhướng mày, hơi ngoài ý muốn Lâm Khinh Khinh vốn luôn không có não có thể nói ra những lời này nhưng suy nghĩ một lát, đời trước Lâm Khinh Khinh rất biết ngụy trang trước mặt Lục Thừa, lúc này cô ta mới đến khu người nhà đương nhiên cũng phải ngụy trang một thời gian.

Vì thế cười nói: “Nếu cô đã nói vậy, tôi sẽ không khách sáo nữa.”

Dù sao cô ấy cũng không định lui tới với Lâm Khinh Khinh, tặng rổ rau này đi cô ấy cũng tiếc lắm.

“Cơm trong nhà vẫn chưa nấu xong, tôi về trước.”

Nói xong, Hứa Tuệ Quyên quay qua nói với Quý Dương, “Quý Dương, hôm nay mẹ nấu thịt kho tàu nếu con còn không về ăn, sẽ bị cha ăn hết đó.”

Hứa Tuệ Quyên biết Quý Dương thích ăn thịt, cũng không tin cô ấy nói vậy, cậu nhóc còn ngồi yên ở đây được.

Quả nhiên, Quý Dương nghe xong, theo bản năng nhìn về phía Hứa Tuệ Quyên, trên mặt cậu nhóc lộ ra vẻ mặt rối rắm, cơm chiên trứng trong chén nhóc thích ăn nhưng thịt kho tàu trong nhà nhóc cũng muốn ăn.

Lâm vào thế khó xử, làm sao bây giờ?

Đột nhiên, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu Quý Dương, cậu nhóc nói với Lục Hải Từ: “Lục Hải Từ, mình mang cơm chiên trứng về nhà ăn được không? Chờ mình ăn hết sẽ cầm chén qua trả.” Nếu vậy vừa ăn được cơm chiên trứng, mà thịt kho tàu cũng có thể ăn được, nhóc đúng là một bé con lanh lợi.

Lục Hải Từ vừa định nói, giọng điệu Hứa Tuệ Quyên bất đắc dĩ lại yêu thương nói: “Nhóc nghịch ngợm, ăn còn muốn mang về à?"

“Không sao không sao.” Lâm Khinh Khinh nói, “Một cái chén mà thôi, lúc nào cũng lấy về được.”

Cô chỉ xem qua tóm tắt quyển sách này, tóm tắt hình dung mẹ kế nam chính Hứa Tuệ Quyên như thế này: Mẹ kế nam chính nuôi nam chính chẳng khác gì con ruột, nguyên chủ nuôi con riêng như thứ chai dầu kéo.

Mẹ kế nam chính cho nam chính ăn thịt, nguyên chủ giành ăn thịt của con riêng.

Lại xem thái độ của Hứa Tuệ Quyên đối với Quý Dương, không phải dối trá, trong mắt cô ấy tràn ngập tình yêu thương.

Chỉ riêng điều này, ấn tượng của Lâm Khinh Khinh đối với Hứa Tuệ Quyên đã khá tốt.

“Cảm ơn thím.” Quý Dương vừa nghe, bò xuống từ trên ghế, sau đó bưng bát cơm lên, “Mẹ ơi, chúng ta quay về ăn thịt đi.”

Xem dáng vẻ vội vội vàng vàng kia của cậu nhóc như thể chỉ sợ đi chậm một chút, sẽ bị cha nhóc ăn hết.

Hứa Tuệ Quyên dắt tay nhóc: “Vậy chúng ta về thôi nào, quấy rầy hai người rồi.”

“Tôi tiễn hai người.” Lâm Khinh Khinh nói.

“Không cần đâu, ở ngay bên cạnh thôi, có mấy bước chân ấy mà.” Hứa Tuệ Quyên khách sáo nói.

Chỉ là cuối cùng Lâm Khinh Khinh vẫn tiễn bọn họ đến cửa. Dù sao hiện tại Quý Dương và Lục Hải Từ là bạn tốt, đối với mẹ Quý Dương, đương nhiên cô cũng muốn trở nên thân thiết.

Lui một bước mà nói, mặc dù bọn họ không phải bạn tốt, có người ghé nhà chơi, đương nhiên cô phải lễ độ khách sáo.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc