Nếu như trước ngày hôm qua, cậu bé khẩn trương lại chờ mong Lâm Khinh Khinh (nguyên chủ).
Vậy thì sau ngày hôm qua, Lâm Khinh Khinh nấu cơm cho cậu bé, tắm rửa rồi ôm cậu ngủ, cậu bé trở nên ỷ lại và quấn quýt Lâm Khinh Khinh.
Mẹ trong lòng cậu bé giống hệt vậy, sẽ nấu cơm cho bạn nhỏ, sẽ tắm rửa cho bạn nhỏ, sẽ ôm bạn nhỏ ngủ.
Lâm Khinh Khinh cười cười: “Hôm qua ngủ một giấc, bệnh của mẹ đã khỏi rồi nên không cần bé con nhà chúng ta chăm sóc đâu. Hôm nay con ngoan ngoãn đi nhà trẻ, mẹ với thím Tần của con đi mua vài thứ, nếu mua được thịt thì sẽ làm bánh bao thịt cho con ăn, nếu không mua được cũng nấu món ngon khác cho con, được không?”
Lục Hải Từ vừa nghe, đôi mắt sáng bừng: “Được ạ.”Hương vị của khoai tây nghiền và trứng luộc cắt lát trộn đều rất đặc biệt, chủ yếu là hương vị của lòng đỏ trứng cực kỳ tinh tế.
Trẻ con ăn qua rất nhiều món ngon món lạ ở hiện đại cũng đặc biệt thích hương vị này, huống chi là trẻ con chưa từng ăn qua món ăn hiếm lạ ở thời đại này? Cho nên Lục Hải Từ ăn miếng đầu tiên, đôi mắt sáng bừng cả lên.
“Mẹ ơi, cái này ăn ngon.” Cậu bé dùng muỗng múc từng miếng khoai tây nghiền ăn, ngẫu nhiên cắn trúng dưa leo, còn phát ra âm thanh thúy.
Lâm Khinh Khinh nói: “Thích thì ngày mai lại làm cho con." Dù sao làm món này rất dễ, cô cũng không ghét lắm việc ăn liên tục hai ngày.
Nếu hôm nay ra ngoài mà mua được thịt hoặc cà rốt, vậy ngày mai làm khoai tây nghiền sẽ càng ngon hơn.
“Dạ thích.” Lục Hải Từ lớn tiếng nói.
Lâm Khinh Khinh mỉm cười.
Ăn xong bữa sáng, hai người cùng hợp tác làm việc, Lâm Khinh Khinh rửa chén, Lục Hải Từ cầm giẻ lau lau bàn.
Tuy là trẻ con nhưng Lục Hải Từ lau bàn vẫn rất sạch sẽ.
Làm xong những việc đó, Lâm Khinh Khinh nói: “Tới giờ con đi nhà trẻ rồi.”
“Dạ.” Lục Hải Từ đáp một tiếng hơi yếu ớt, mặc dù đã đáp ứng mẹ sẽ đi nhà trẻ nhưng trong thâm tâm cậu bé vẫn không muốn đi nhà trẻ, bé càng thích ở bên cạnh mẹ hơn là phải đi nhà trẻ.
Nhưng mà, cậu bé là nam tử hán nhỏ, cậu đáp ứng mẹ sẽ đi nhà trẻ, không thể nói chuyện không giữ lời.
Lục Hải Từ quay về phòng, tự đeo cặp sách nhỏ của mình lên lưng, cặp sách nhỏ của cậu bé là cặp giải phóng, thật ra chính là cặp đeo vai làm từ vải bố ở hiện đại.
Chỉ là cặp sách nhỏ do nhà làm, dùng vải bố màu xanh quân đội, cặp giải phóng mua ở Cung Tiêu Xã hoặc lầu bách hóa hơi lớn so với trẻ con tầm tuổi cậu bé nên khi Lục Hải Từ đi nhà trẻ, bà cô đã làm cho cậu một cái.
Cặp sách nhỏ giống cặp giải phóng như đúc, ở ngay chính giữa có một ngôi sao năm cánh màu đỏ.
Cặp sách nhỏ đựng một cuốn tập, một hộp văn phòng phẩm sắt hơi cũ, giữa hộp văn phòng phẩm có hình vẽ màu sắc rực rỡ, đó là ba bé gấu trúc chơi đùa trong rừng trúc.
Cõng cặp sách nhỏ xong, Lục Hải Từ lưu luyến không rời nói: “Mẹ ơi, con đi nhà trẻ đây.” Tuy nói như vậy nhưng hai mắt lại nhìn Lâm Khinh Khinh chằm chằm, đầy mặt viết con không muốn đi.
Lâm Khinh Khinh vươn tay về phía cậu bé: “Nào, mẹ đưa con đi."
Đứa nhỏ này đã không đi học nửa tháng, cô nên tới đó nói một tiếng với giáo viên mầm non.
Ngoài ra, Lục Hải Từ từng nhắc đến chuyện các bạn nhỏ ở quê cười nhạo cậu bé không cha không mẹ, Lâm Khinh Khinh có thể hiểu tâm trạng bị tổn thương ấy.
Ngay cả các bạn nhỏ nhà họ hàng còn cười nhạo cậu bé đến vậy, vậy bạn bè đồng trang lứa ở nhà trẻ thì sao? Mặc kệ có hay không, Lâm Khinh Khinh vẫn muốn bảo vệ tâm hồn bé nhỏ non nớt của cậu bé, ít nhất là trước khi cô và Lục Thừa tách ra, cô muốn chăm sóc đứa nhỏ này thật tốt.
“Đưa…… Đưa con đi học?” Lục Hải Từ sững sờ đứng đó, miệng nhỏ hơi mở ra, ngay cả giọng nói cũng lắp ba lắp bắp.
“Ừm, đưa Tiểu Hải Từ nhà chúng ta đi học.” Lâm Khinh Khinh nắm tay cậu bé.
“Dạ.” Lục Hải Từ gật đầu thật mạnh, nhưng giọng cậu bé lại khàn khàn.
Cảm thấy mình đang chảy nước mắt, cậu bé dùng một tay khác nhanh chóng lau đi, sau đó khóe miệng cong lên, lộ ra hàm răng trắng tinh, cười rạng rỡ đến mức giống một bé ngốc.
Mà hiện tại…… Chuyện đã xảy ra trong quá khứ vĩnh viễn không thể đền bù, nhưng cô có thể đền bù cho một đứa bé khác.
Lâm Khinh Khinh cảm thấy như thế này khá tốt.
Ra sân, lập tức nghe thấy tiếng kêu của Quý Dương truyền đến từ bên cạnh: “Lục Hải Từ, hôm nay cậu cũng đi học à?”
Lâm Khinh Khinh nhìn về phía nhà bên cạnh, chỉ thấy Hứa Tuệ Quyên cũng vừa dắt Quý Dương ra cửa.
Lục Hải Từ kiêu ngạo nói: “Ừm, hôm nay mẹ mình đưa mình đi học.” Giọng điệu kia, kiêu ngạo không chịu nổi.
Quý Dương đã quen được mẹ đưa đi học nên cậu ấy không hiểu được niềm vui vẻ của đồng bọn nhỏ. Chẳng qua: “Lục Hải Từ, cậu cũng có mẹ rồi.” Cậu ấy cũng vui thay đồng bọn nhỏ.
Bọn họ từng đều không có mẹ, bọn họ cùng nhau hâm mộ người khác, cùng nhau tự liếm vết thương.
Sau đó, cậu ấy có mẹ nhưng cậu ấy còn bé không biết ở sau lưng cậu ấy, đồng bọn nhỏ vừa hâm mộ cậu ấy, vừa tự liếm vết thương một mình.
Nhưng cậu ấy vẫn biết một chút, đó chính là đồng bọn nhỏ của cậu ấy muốn có một người mẹ, hiện tại đồng bọn nhỏ có mẹ, đương nhiên là cậu ấy thấy vui vẻ thay bạn tốt.
Lục Hải Từ nắm tay mẹ, vô thức lắc lắc, thân thể nhỏ ưỡn ngực thẳng lưng, giống hệt bé gà vàng hùng dũng oai vệ, “Hôm nay mẹ làm khoai tây nghiền cho mình, ăn rất ngon.” Ý khoe khoang trong giọng nói vô cùng rõ ràng, như thể muốn cho mọi người biết, cậu bé là một bạn nhỏ có mẹ yêu thương.
“Khoai tây nghiền là cái gì?” Quý Dương tò mò hỏi, “Là khoai tây với bùn hả? Bùn cũng ăn được à?”
Lục Hải Từ cho cậu ấy một ánh mắt cậu ngốc thế: “Đương nhiên không phải, bạn nhỏ ba tuổi cũng biết bùn không ăn được.”
Quý Dương: “Vậy khoai tây nghiền là loại bùn gì?”
Lục Hải Từ: “……”Cậu bé cũng không biết khoai tây nghiền là loại bùn gì nhưng mà, “Khoai tây nghiền chính là khoai tây nghiền ăn được, có khoai tây, trứng gà, dưa leo, và bùn khác bùn không ăn được.”
Nghe cuộc đối thoại của bọn họ, Lâm Khinh Khinh lắc đầu, cô chào hỏi Hứa Tuệ Quyên: “Chào buổi sáng mẹ Quý Dương.”
“Chào buổi sáng.”
Từ nãy đến giờ Hứa Tuệ Quyên vẫn luôn đánh giá Lâm Khinh Khinh.
Ngày hôm qua, cô ấy cứ tưởng Lâm Khinh Khinh ngụy trang nhưng lúc này thấy Lâm Khinh Khinh, cô ấy lại lật đổ suy nghĩ ngày hôm qua.
Lâm Khinh Khinh bây giờ rất khác Lâm Khinh Khinh đời trước.
Đời trước, cô ấy và Lâm Khinh Khinh qua lại thân thiết nhiều năm, cho đến khi Lâm Khinh Khinh và Lục Thừa ly hôn nên đối với tính cách của Lâm Khinh Khinh, cô ấy vẫn hiểu biết.
Cô ta hoàn toàn không phải như thế này.
Cái gì khoai tây nghiền……Đúng rồi, còn có món cơm đêm qua, đời trước Lâm Khinh Khinh chính là mười ngón tay không dính nước xuân, căn bản sẽ không biết nấu cơm.
Đột nhiên, Hứa Tuệ Quyên có một ý nghĩ, chẳng lẽ, Lâm Khinh Khinh cũng trọng sinh giống cô ấy? Nghĩ như vậy, cô ấy cảm thấy hoàn toàn có khả năng.
Cô ấy có thể trọng sinh, vì sao người khác không thể? Cho nên hiện tại sở dĩ Lâm Khinh Khinh biết nấu cơm, nhất định là sau khi ly hôn với Lục Thừa, cuộc sống cô không như ý nên mới học được.
Hiện tại nhìn có vẻ cô đối xử với Lục Hải Từ khá tốt, chắc chắn cũng là đời trước sau khi ly hôn với Lục Thừa, trải qua cuộc sống không như ý rồi hối hận nên đời này cô không muốn ly hôn với Lục Thừa, mới đối tốt với Lục Hải Từ.
Nếu là thế, vậy cô ấy phải cẩn thận trước mặt Lâm Khinh Khinh, miễn cho cô phát hiện cô ấy cũng trọng sinh.
Còn có một việc, vốn dĩ cô ấy định chờ Lục Thừa sau khi quay về, nhắc nhở Lục Thừa một chút về chuyện Lâm Khinh Khinh bắt nạt Lục Hải Từ cũng coi như giải cứu Lục Hải Từ.
Nhưng hiện tại, nếu Lâm Khinh Khinh vì hôn nhân của cô và Lục Thừa không còn bắt nạt Lục Hải Từ nữa, vậy thì cô ấy nhắc nhở cũng không tốt.
Tóm lại, trước mắt cứ nhìn xem đã.
Nhưng có một việc, cô ấy nhất định phải chú ý, đó chính là không thể bại lộ trước mặt Lâm Khinh Khinh.
Muốn không bại lộ trước mặt Lâm Khinh Khinh thì phải giữ khoảng cách với Lâm Khinh Khinh.
Nhưng hai nhà bọn họ là hàng xóm, phải giữ khoảng cách thế nào đây?Chờ lão Quý trở về, cô ấy phải thuyết phục Lão Quý đổi mỗi chỗ ở khác.
Chỉ là thuyết phục lão Quý cần lý do, cô ấy phải cẩn thận ngẫm lại lý do mới được.
Lâm Khinh Khinh hoàn toàn không biết Hứa Tuệ Quyên trong đầu đang suy nghĩ điều gì, chẳng qua bởi vì Hứa Tuệ Quyên im lặng, sau khi cô chào hỏi với Hứa Tuệ Quyên lúc đầu, cũng không mở miệng nói chuyện tiếp.
Vốn dĩ nhà trẻ ở trong khu người nhà quân nhân, cho nên chỉ đi vài phút là đến.
“Mẹ ơi, con vào đây.” Sau khi Lục Hải Từ tạm biệt Lâm Khinh Khinh, gấp không chờ nổi chạy vào trong cùng với Quý Dương.
Cậu bé muốn vào đó nói với các bạn khác, bé cũng có mẹ, hôm nay là mẹ đưa cậu bé đi học.
Lâm Khinh Khinh thấy bạn nhỏ chạy nhanh thì lo lắng cậu bé té ngã: “Đừng chạy nhanh quá, coi chừng té ngã."
Hồi còn bé cô cũng thích chạy, sau đó thường xuyên té ngã, đặc biệt là đầu gối, sau khi lớn lên vẫn còn một vết sẹo nhàn nhạt.
“Dạ”
Lục Hải Từ chạy siêu nhanh nghe được lời cô nói, ngoan ngoãn chạy chậm lại.
Lâm Khinh Khinh cũng không rời đi, cô xoay người đi tìm giáo viên ở nhà trẻ, giải thích với đối phương chuyện mình bị bệnh nửa tháng trước cho nên Lục Hải Từ nghỉ học ở nhà chăm sóc cô.
Giáo viên kia là một nữ đồng chí khoảng 27-28 tuổi, nhìn qua cực kỳ ôn hòa rất dễ nói chuyện.
Bởi vì tiếp theo Lâm Khinh Khinh phải đi mua đồ với Vu Tú Dao cho nên không có nói nhiều với giáo viên, chẳng qua cô quyết định chờ có thời gian cũng muốn hỏi thăm giáo viên về tình huống ở nhà trẻ của Lục Hải Từ.
Vừa ra ngoài nhà trẻ, Lâm Khinh Khinh đến nhà Vu Tú Dao, Vu Tú Dao đang đẩy xe đạp chuẩn bị bước ra.
Rời khỏi khu người nhà, hai người đi đến nhà thợ mộc Vu Tú Dao làm quen trước, Lâm Khinh Khinh lấy ra bản vẽ, lấy giá mỗi cái năm đồng, đặt ba cái tủ năm ngăn, sau đó lấy giá hai đồng, đặt một cái tủ giày, lại lấy giá mười đồng, đặt một cái tủ quần áo.
Đương nhiên, cái giá này chỉ bao gồm nguyên liệu.
Tiếp theo, Vu Tú Dao đưa Lâm Khinh Khinh đi làm quen huyện thành, từ Cung Tiêu Xã đến lầu bách hóa, lại đến chợ thức ăn cũng chỉ đi ba nơi đã trôi qua cả một buổi sáng.
Lúc trở về, Lâm Khinh Khinh mua mười cân gạo, hai cân bột Phú Cường, mười cân khoai tây, mười cân khoai lang, còn mua kẹo sữa và bánh quy.
Trước khi Lục Thừa ra ngoài làm nhiệm vụ đã cho nguyên chủ rất nhiều phiếu cho nên mặc dù mua mấy thứ này cần phiếu gạo, phiếu đường và phiếu bánh ngọt nhưng Lâm Khinh Khinh vẫn còn không ít.
Đây là chỗ tốt của phiếu trong bộ đội, không có thời hạn cho nên sẽ không lo quá hạn, nếu là phiếu bên ngoài thì đều là phiếu sử dụng ngay trong tháng đó.
Điều khiến Lâm Khinh Khinh vui vẻ chính là chợ thức ăn ở huyện thành khá đa dạng, các loại gia vị cô muốn mua như đại hồi đều có đủ, thế mà cũng có cả cà rốt.
Thật ra, người mua gia vị nấu ăn ở thời đại này rất ít, đồ ăn kèm như cà rốt còn ít người mua hơn.
Chỉ là bởi vì đi chậm, không còn thịt, cá, ngay cả trứng gà cũng hết, ngược lại vẫn còn đậu hủ, ngoài ra cô mua thêm bắp cải trắng, đậu hủ chiên, rong biển.
Lâm Khinh Khinh mua không nhiều lắm, cô thích mua đồ tươi hơn.
Về đến khu người nhà, đã là mười giờ rưỡi, Lâm Khinh Khinh đang chuẩn bị làm cơm trưa, thì nghe thấy giọng Hứa Tuệ Quyên truyền đến từ bên cạnh: “Đồng chí Lâm……”
Lâm Khinh Khinh bước ra từ phòng bếp: “Chào mẹ Quý Dương.”
Hứa Tuệ Quyên nhíu mày nói: “Đồng chí Lâm, buổi sáng Lục Hải Từ đánh lộn với các bạn nhỏ ở nhà trẻ, vừa rồi giáo viên kêu phụ huynh đến, cô không có ở nhà.”
Lâm Khinh Khinh vừa nghe, mặc dù hơi lo lắng, nhưng cũng không khẩn trương lắm.
Đám nhóc ở nhà trẻ đánh lộn là chuyện hết sức bình thường, đối với cô thì đầu tiên phải biết rõ ràng hai chuyện, thứ nhất là Lục Hải Từ đánh nhau với người khác có bị thương hay không, thứ hai là vì sao bọn nhỏ đánh nhau.
Vì thế cô hỏi: “Mẹ Quý Dương, xin hỏi Hải Từ và các đứa nhỏ khác có bị thương không? Vì sao bọn nhỏ lại đánh lộn?” Đối với xưng hô mẹ Quý Dương mà Lâm Khinh Khinh gọi mình, Hứa Tuệ Quyên có phần kinh ngạc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







