“Nhắc mới nhớ, các cô từng gặp vợ trước của phó đoàn Lục chưa?”
“Vợ trước của cậu ấy chưa từng tùy quân, sao chúng ta nhìn thấy được?”
“Vậy à? Tôi nghe nói phó đoàn Lục mới kết hôn được chín tháng, vợ trước cậu ấy bởi vì thân thể không tốt mà sinh non, cho nên đã mất sớm. Đứa trẻ cũng vì sinh non nên thân thể không tốt lắm, vẫn luôn nuôi dưỡng ở quê. Cũng nhờ năm trước thân thể tốt hơn chút, mới dẫn đến đây đi học nhà trẻ.”
“Nhìn cô vợ mới này lịch sự nho nhã, chắc là đối xử với đứa nhỏ không tệ lắm đâu.”
“Dù sao đi nữa cũng là mẹ kế.” Người vừa nói Lâm Khinh Khinh kỳ lạ lại mở miệng, “Mẹ kế có thể tốt đến đâu chứ? Lâu ngày thấy lòng người mới là sự thật.”
“Vợ doanh trưởng Quý cũng là mẹ kế, đó chính là quân tẩu có tiếng hiền huệ trong quân doanh.”Người phụ nữ kia nghĩ nghĩ, cũng muốn chỉ ra điểm không tốt ở vị quân tẩu hiền huệ kia, nhưng thật sự không nghĩ ra được điểm không tốt nào.Cuối cùng chỉ đành khẽ cắn môi nói: “Lâu ngày thấy lòng người, mới hơn nửa năm thôi, bản thân cô ta chưa có con, cho nên mới chưa lộ ra gương mặt thật.”Đương nhiên Lâm Khinh Khinh không biết những người này đang tán gẫu về cô và đề tài mẹ kế, cô và Lục Hải Từ đã đến nhà Vu Tú Dao rồi.
Lúc này Vu Tú Dao đang phơi quần áo.
Buổi sáng thím đưa cơm cho Lâm Khinh Khinh, lại đợi ở bệnh viện đến giữa trưa mới trở về, giữa trưa lại đi đưa cơm cho cô, còn chờ đến khi cô xuất viện, một ngày bận rộn đến mức chân không chạm đất cũng chỉ lúc này mới rảnh rỗi, lo liệu công việc nhà.Thấy Lâm Khinh Khinh và Lục Hải Từ nắm tay đi đến, nhanh chóng nhiệt tình nói: “Em gái Khinh Khinh, hai đứa tới đây làm gì thế?”
Lâm Khinh Khinh nói: “Chị dâu, là thế này, em muốn mua thêm ít ngăn tủ, không biết phải đi đâu mua ạ.”
Vu Tú Dao vừa nghe: “Tới mấy thôn xung quanh đây, trong thôn có thợ mộc, tìm đến nhà thợ mộc mua là được. Chờ thân thể em khỏe rồi, chị dẫn em đi.”
Bộ đội ở khá gần huyện thành, thuộc về vùng ngoại thành của huyện thành, cho nên cũng gần vùng thôn quê nông thôn.Hiện tại là năm 1963, chính sách tự do giao dịch chỉ mới mở ra, cho nên thợ mộc đều lén nhận việc làm thêm. Sắp tới khi tiến vào mười năm khó khăn, các tổ chức hồng vệ binh xuất hiện, những vụ giao dịch lén sẽ bị coi là đầu cơ trục lợi, các loại giao dịch tự do cũng phải thật cẩn thận.
Lâm Khinh Khinh cảm kích nói: “Cảm ơn chị dâu, bây giờ em cảm thấy thân thể khá hơn nhiều rồi, mai chị dâu có rảnh không? Nếu có thì có tiện dẫn em đi luôn vào ngày mai không? Em còn muốn mua thêm ít lương thực và rau củ cho nhà, có thể tự nấu cơm.”
Vu Tú Dao nghe thì nói: “Em biết nấu cơm à? Vậy tốt rồi, nhà chị có rau củ, em qua đây hái là được.”Trong sân nhà thím trồng rau cải và cà tím, còn có dưa chuột.
Tuy mảnh sân này hơi nhỏ nhưng rất đầy đủ các loại rau củ, một mảnh xanh xanh mát mắt.Lâm Khinh Khinh nhìn mảnh vườn nhỏ trong sân, cũng không khách sáo: “Vậy chị dâu cho em mượn ít gạo trứng gà và rau dưa? Ngày mai em mua trả lại cho chị dâu.”Trong nhà cái gì cũng không có, tối nay và sáng mai vẫn phải ăn ở nhà ăn, quả thật không thuận tiện bằng tự mình nấu ăn ở nhà..
Thật ra Lâm Khinh Khinh rất thích nấu ăn. Vu Tú Dao vừa nghe, cũng không khách sáo nói không cần trả lại, thím thẳng thắn hỏi: “Được, cụ thể muốn mượn những gì, để chị xem nhà chị có không.”
Lâm Khinh Khinh suy nghĩ: “Em muốn mượn hai cân gạo, bốn quả trứng gà, một ít khoai tây và rau xanh, với hai trái dưa chuột.”Tối nay ăn cơm chiên trứng, sáng mai ăn khoai tây nghiền.
Vu Tú Dao nói: “Đều có cả, để chị đi lấy cho em.” Thím thả quần áo đã phơi được một nửa xuống.
Lâm Khinh Khinh thấy thế, phơi nốt số quần áo còn lại. Lúc Vu Tú Dao đi ra, quần áo đã phơi xong rồi.
Vu Tú Dao dở khóc dở cười: “Em đó……”Vốn dĩ thím cho rằng cô gái này được người nhà nuông chiều có thể sẽ không phù hợp làm công việc nhà nhưng xem dáng vẻ này hẳn là một cô gái cần mẫn. Vu Tú Dao bỏ rổ xuống, hái thêm ít rau xanh và bốn trái dưa chuột ở trong sân.
“Sân nhà chúng ta hơi nhỏ, chỉ có thể trồng những loại này.”
“Cảm ơn chị dâu. Đúng rồi chị dâu, em thấy sân ở nhà chị được xây cao hơn, còn sân bên nhà em là tường thấp, chúng ta có thể tự xây thêm ạ?” Lâm Khinh Khinh cũng thích sân có tường cao, tính riêng tư tương đối mạnh.
Nói đến chuyện xây tường cao hơn, trong giọng nói Vu Tú Dao xuất hiện vài phần bực tức: “Có thể xây cao hơn, tường vây của nhà chị cũng trộn đá với đất vàng rồi đắp lên, đá là do chị đi nhặt. Lúc trước khi chị xây tường cao hơn, bị người ta lời ra tiếng vào không ít nếu em muốn xây cao lên thì phải chuẩn bị tình thần bị người ta nói trước đó."Thím nói tiếp: "Còn nữa, lúc trước chị xây cao bởi vì muốn ăn món gì cũng không được tự do, trong nhà ăn một miếng thịt, mùi hương bay tới nhà bên cạnh, con cái nhà bên cạnh tùy tiện nhón chân đã có thể nhảy qua tường vây nhoài người qua cửa nhà chị, việc này kêu chị phải làm sao đây? Chị dứt khoát xây tường cao thêm……”
Lâm Khinh Khinh nghe thím nói, nghĩ đến chuyện sau này nhà bọn họ cũng xảy ra chuyện như vậy, lông tơ trên người cô thiếu điều dựng thẳng hết lên. Phải biết rằng cô là người thích nấu ăn, cô làm blogger ẩm thực không những muốn trở thành người nổi tiếng trên mạng xã hội, mà còn vì từ nhỏ được nuôi lớn bởi những món ngon của bà nội, bản thân cô hơi kén chọn đối với đồ ăn, đồng thời cũng thích tự nấu ăn tại nhà. Nhưng nếu bị người ta theo dõi, tâm trạng tốt khi được ăn món ngon sẽ không còn tốt như ban đầu.
Lâm Khinh Khinh và Vu Tú Dao tán gẫu thêm một lát, hỏi đã mấy giờ rồi, sau đó dắt tay Lục Hải Từ đi về. Trên đường trở về không gặp lại những người đó, đại khái là tới giờ nấu cơm chiều, mọi người đều trở về nhà mình. Về đến nhà, Lâm Khinh Khinh lấy đồ trong rổ ra, thấy Lục Hải Từ ngồi xổm một bên, cô nói: “Tiểu Hải Từ, tối nay chúng ta ăn cơm chiên trứng được không?”
“Được nha.” Chỉ cần là mẹ làm, bé đều thích ăn.Nhưng mà, “Mẹ ơi, cơm chiên trứng là cơm gì ạ? Con từng ăn cơm trứng hấp thôi.”
“Cơm chiên trứng, chính là chiên cơm với trứng gà qua dầu.” Lâm Khinh Khinh nói..
Dựa theo quy tắc dưỡng sinh của Lâm Khinh Khinh, buổi sáng ăn tinh bột, buổi trưa ăn chất đạm, buổi chiều ăn nhiều thứ bổ sung vitamin.
Cho nên buổi tối cơm chiên trứng, không thể ăn quá nhiều cơm nhưng nếu ít cơm có khả năng bụng sẽ không no đến năm phần cho nên phối hợp với cơm chiên trứng nhất định phải có rau dưa bổ sung vitamin.
"Để con nhóm lửa giúp mẹ.” Lục Hải Từ đứng dậy, chuẩn bị đến sau bếp nhóm lửa, “Con rất giỏi nhóm lửa, con từng nhóm giúp bà cô và cha rồi.” Lâm Khinh Khinh không yên tâm để một đứa bé năm tuổi nhóm lửa, mặc dù ở thời đại này rất nhiều người nghĩ rằng để trẻ con nhóm lửa là hết sức bình thường nhưng Lâm Khinh Khinh vẫn cảm thấy đứa trẻ năm tuổi còn quá nhỏ, nhóm lửa là hành động nguy hiểm.
Chẳng qua, nhóm lửa không được, nhưng rửa rau vẫn được.
Cho nên Lâm Khinh Khinh nói: “Có thể nhờ Tiểu Hải Từ giúp mẹ rửa rau xanh trước không?” Đang chuẩn bị đi nhóm lửa Lục Hải Từ vừa nghe, lập tức nói: “Đương nhiên là được ạ.” Cậu bé chỉ muốn làm việc giúp Lâm Khinh Khinh, về phần làm việc gì, cậu còn lâu mới để ý.
Lâm Khinh Khinh lấy ra ít rau xanh, để vào chậu rửa rau, sau đó lại múc nước, bưng vào trong sân: “Tới đây nào, Tiểu Hải Từ rửa rau ở đây nha, phải rửa sạch sẽ đó, nếu không ăn đồ dơ vào trong bụng, bụng sẽ đau.”
Lục Hải Từ lớn tiếng nói: “Dạ mẹ.”
Trong lúc Lục Hải Từ rửa rau, Lâm Khinh Khinh rửa qua chảo sắt và nồi sành một lần, sau đó bỏ gạo đã rửa sạch vào chảo sắt, lại đổ nước vào trong nồi, cùng lúc đun nước sôi và nấu cơm.
Tiếp theo, cô bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu, cô đánh hai quả trứng gà, tách lòng đỏ và lòng trắng trứng thành hai phần riêng, sau đó chuẩn bị một trái dưa chuột, cắt nhỏ.
Sau khi cô chuẩn bị xong các nguyên liệu, Lục Hải Từ vẫn chưa rửa đồ ăn xong, cô đi ra sân.
Thấy Lục Hải Từ đang rửa từng lá từng lá rau một.
Lâm Khinh Khinh cũng hỗ trợ, cô khích lệ: “Tiểu Hải Từ rửa sạch thật nha.”
Lục Hải Từ thẹn thùng cười cười, trong lòng mười phần vui vẻ.
Lâm Khinh Khinh cũng không giúp Lục Hải Từ rửa, cô lau lại phòng bếp một lần, một lần nữa rửa sạch tất cả chén đũa, lúc sau còn quét tước phòng khách, chờ cô làm hết những việc này, cuối cùng Lục Hải Từ cũng rửa rau xanh xong, cơm trong chảo sắt cũng đã chín.
“Mẹ ơi xem nè.” Lục Hải Từ bưng chậu rửa rau đến trước mặt Lâm Khinh Khinh.
Lâm Khinh Khinh cầm lấy rau xanh nhìn qua: “Tiểu Hải Từ rửa thật sạch sẽ, cho nên tối nay khen thưởng con ăn nhiều thêm mấy miếng rau xanh.”Quả thật rất sạch sẽ, dù sao…… Bé con này cũng rửa từng lá rau một.
Vừa nghe phải ăn nhiều hơn mấy miếng rau xanh, khuôn mặt nhỏ của Lục Hải Từ suy sụp, cậu bé không thích ăn rau xanh, bé thích ăn thịt thịt, nhưng cậu bé không muốn mẹ ghét mình, cho nên cậu ngoan ngoãn nói: “Được ạ.” Thôi thì cậu bé nuốt xuống là được.
Đầu tiên Lâm Khinh Khinh cắt nhỏ rau xanh, sau khi cắt củ và lá hành thì tách ra để riêng, củ hành lớn chậm, lá lại lớn rất nhanh, lúc đang chiên cơm phải chia ra nấu.
Tiếp theo, cô múc cơm đã chiên qua ra, sau đó đổ hai lòng đỏ trứng đã đánh tan vào, lại dùng chiếc đũa trộn lên, khiến cho mỗi một hạt cơm đều dính đầy lòng đỏ trứng.
Lục Hải Từ đứng bên cạnh, tò mò nhìn mẹ cậu bé nấu cơm.
Trộn lòng đỏ trứng với cơm xong, cô đổ dầu vào chảo sắt, dầu trong nhà là dầu hạt cải, dầu hạt cải vốn có mùi tanh của hạt cải, cho nên sau khi đổ dầu vào nồi chờ dầu sôi, một lát sau, dầu nổi lên vài hạt bong bóng nhỏ, thì đổ cơm trộn lòng đỏ trứng vào.
Ngay tức khắc, từng tiếng xèo xèo vang lên.
Lâm Khinh Khinh lập tức dùng sạn chiên cơm, vốn dĩ cơm đã chín sẵn, cho nên không cần chiên lâu, sau khi chiên khoảng nửa phút, bỏ thêm lòng trắng trứng rồi đảo vài lần, sau đó bỏ thêm rau xanh, hành lá, dưa leo và muối.
Trong tình huống bình thường, muối phải được cho vào lúc đầu, nhưng muối hạt ở thời đại này hơi thô, khác hoàn toàn muối tinh đời sau, vì thế cần cho vào trước, chiên tan muối, nếu không chờ sắp nấu xong lại thêm muối vào, muối đều đóng cục.
Từng đợt mùi hương tỏa ra từ trong nồi, Lục Hải Từ liều mạng hít, thơm quá đi mất.
Ngược lại Lâm Khinh Khinh tò mò nhìn nhóc nam chính, là một cậu nhóc mày rậm mắt to.
Quý Dương lè lưỡi liếm liếm môi, một chút cũng không ngại ngùng hỏi: “Lục Hải Từ, nhà cậu đang nấu món gì vậy? Thơm quá.”
Lục Hải Từ vừa nghe, lập tức kiêu ngạo nói: “Mẹ mình đang nấu cơm chiên trứng, rất là thơm siêu thơm luôn.”Khi nói hai từ mẹ mình đặc biệt nhấn mạnh, mang theo tâm cơ nho nhỏ của trẻ con.
Chẳng qua, Quý Dương không nghe ra tiểu xảo nhỏ nhoi của bạn mình.
Cậu nhóc đi đến bên cạnh Lục Hải Từ, ngẩng mặt nhìn vào trong nồi, miệng liên tục tuôn ra những lời khen ngợi: “Lục Hải Từ, mẹ cậu nấu món cơm chiên trứng này thật thơm, nhất định ăn rất ngon.”
Tuy rằng Lục Hải Từ chưa ăn qua, nhưng cậu bé có sự tự tin mù quáng đối với mẹ mình: “Chắc chắn ăn rất ngon.”Cho dù ăn không ngon, thì ở trong lòng cậu bé cũng biến thành ăn ngon.
Quý Dương nghe, đôi mắt sáng lấp lánh: “Lục Hải Từ, mình cũng chưa từng ăn cơm chiên trứng.”
Lục Hải Từ méo miệng, hơi phòng bị nhìn cậu nhóc: “Mình cũng chưa từng.”
Quý Dương nói: “Vậy mình có thể ăn thử không?”
Lục Hải Từ muốn từ chối, nhưng cậu bé nhớ Quý Dương từng chia kẹo sữa của mẹ cậu nhóc mua cho cậu bé ăn, cậu lại ngại từ chối.
Chỉ là, cậu bé không muốn chia cơm chiên trứng do mẹ nấu cho người khác ăn, làm sao bây giờ? Cuối cùng, Lục Hải Từ khẽ cắn môi nói: “Vậy cậu chỉ được ăn một chút thôi đó.”
Quý Dương vỗ ngực bảo đảm: “Mình chỉ ăn một chút thôi.”
Tuy rằng Lục Hải Từ hứa hẹn cho Quý Dương ăn một chút, nhưng cậu bé cũng không dám tự làm chủ, cậu bé quay sang hỏi Lâm Khinh Khinh: “Mẹ ơi, có thể cho Quý Dương ăn một chút cơm chiên trứng không? Quý Dương cũng từng chia kẹo sữa của cậu ấy cho con ăn."
Quý Dương nghe Lục Hải Từ nói, cũng căng thẳng nhìn chằm chằm Lâm Khinh Khinh, chỉ sợ cô không đồng ý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


