Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Mẹ Kế Của Nam Phụ Trong Niên Đại Văn Chương 6:

Cài Đặt

Chương 6:

Kết quả nguyên chủ tức giận đuổi cậu bé qua một phòng khác, cô ta nói: “Năm nay con năm tuổi, đã trưởng thành rồi, phải học cách ngủ một mình.”

Lâm Khinh Khinh nghĩ nghĩ, tìm một lý do: “Nhưng mẹ sợ mẹ lại bị bệnh không có ai chăm sóc, cần Tiểu Hải Từ ngủ chung mẹ mới yên tâm được.”

Thân thể trẻ con yếu ớt, tiết trời tháng 5 không nóng lắm, đặc biệt là những nơi gần ven biển, nhưng đến buổi tối độ chênh lệch nhiệt độ trong ngày sẽ hơi lớn, sao một đứa bé nhỏ như vậy có thể ngủ trên mặt đất?Chờ sau này làm thêm giường…… Lâm Khinh Khinh quyết định dọn đến phòng này, còn căn phòng mà nguyên chủ từng ngủ, giao lại cho Lục Hải Từ và ba cậu bé.

Nghe được mẹ cần mình, trong lòng Lục Hải Từ nổi lên từng đợt bọt sóng nhỏ, cậu bé vui ơi là vui, thiếu chút nữa đã nhảy từ trong miệng ra. Miệng nhỏ cậu cong lên bày ra một nụ cười rạng rỡ: “Vậy con ngủ chung với mẹ nha, con chăm sóc cho mẹ.”Thật sự quá tốt, rốt cuộc cậu bé cũng có thể ngủ cùng mẹ.

Nếu…… mẹ vẫn luôn bị bệnh thì tốt rồi, như vậy cậu bé có thể vẫn luôn chăm sóc cho mẹ, vẫn luôn ngủ cùng mẹ.

Không được không được, bị bệnh rất khó chịu, còn không thể chơi đùa, cậu bé không cần mẹ vẫn luôn bị bệnh.

Vậy……Đột nhiên Lục Hải Từ có một ý tưởng, mẹ bị bệnh cần cậu bé chăm sóc, cậu có thể ngủ chung với mẹ.

Vậy nếu cậu bé bị bệnh, cần mẹ chăm sóc, có phải mẹ cũng ngủ chung với bé không?Lục Hải Từ vui vẻ đưa ra một quyết định, chờ mẹ hết bệnh, thì đến cậu bé bị bệnh là được rồi.

Cho dù không thể chơi đùa, không thể ăn món ngon, cậu bé cũng sẵn lòng bị bệnh, bởi như thế có thể ngù cùng mẹ.

Bởi vì…… Các bạn nhỏ đều ngủ cùng với mẹ.

“Cảm ơn Tiểu Hải Từ, vậy chúng ta đây dọn chăn qua kia đi.”

“Dạ.” Lục Hải Từ lớn tiếng đáp ứng, cậu bé ra dáng ra hình đi thu dọn tấm chăn nằm dưới đất do mình trải.

Nhưng dù sao cậu bé chỉ mới năm tuổi, cho dù là chăn nhỏ cũng lớn hơn người cậu nhiều, sao một mình cậu bé có thể tự thu dọn? Cũng không biết khi dọn từ bên kia qua đây, một mình bé kéo chăn qua bằng cách nào.

Lâm Khinh Khinh giúp đỡ, ôm chăn nhỏ của Lục Hải Từ lên: “Đến đây nào."

“Dạ.” Lục Hải Từ đi theo cô, bé con nhảy nhót tung tăng, có thể thấy tâm trạng của cậu bé rất tốt.

Chẳng qua khi sang căn phòng kia, Lâm Khinh Khinh trợn tròn mắt, đây là phòng cho người ở à? Hay đây là ổ chó? Năm đó khi cô học đại học, cũng không biến phòng ngủ của mình trở nên lộn xộn như vậy đâu? Đồ vật trong phòng này đúng là nhiều hơn chút, có một cái giường to khoảng ba chiếc giường một mét, chẳng qua hai chiếc giường ghép lại với nhau, thành một cái giường lớn, chính là chỗ trước đó nguyên chủ ngủ.

Còn một chiếc giường khác dựa gần đó, phía trên để quần áo của nguyên chủ, Lục Thừa và Lục Hải Từ, còn có chiếc chăn thừa ra.

Từ trí nhớ của nguyên chủ biết được, bên này để chính là quần áo sạch sẽ, căn phòng này không có tủ quần áo, cho nên quần áo được đặt ở trên chiếc giường này.

Ngoài ba chiếc giường ra còn có một cái bàn, cái bàn là loại bàn làm việc kiểu cũ, cũng chính là cái bàn có phía dưới mỗi bên có một ngăn kéo và một ngăn tủ một cửa.

Mà trên bàn để quần áo của nguyên chủ, trên cái bàn dưới đất ở bên cạnh còn để ít sách thư, vừa thấy chính là sách thiếu nhi Lục Hải Từ dùng.

Lâm Khinh Khinh có trí nhớ của nguyên chủ, cho nên lập tức biết quần áo để trên bàn do nguyên chủ thay ra, nửa tháng nay nguyên chủ chưa giặt quần áo, bởi vì…… từ nhỏ đến lớn cô ta chưa từng giặt quần áo.

Nghĩ đến đây, Lâm Khinh Khinh cảm thấy đau đầu.

“Mẹ ơi?” Thấy mẹ ôm chăn không nhúc nhích, Lục Hải Từ không khỏi khẩn trương, chẳng lẽ mẹ không muốn ngủ chung với cậu bé nữa?

Lâm Khinh Khinh lấy lại tinh thần, để chiếc chăn mà cô đang cầm trong tay lên trên giường, căn phòng này không được quét dọn căn bản không thể ở được, đến nay vẫn không có tiểu cường*, cũng bởi vì trong phòng khá ít đồ.

*tiểu cường: cụ thể hơn là con gián đó mọi người

“Tiểu Hải Từ, chúng ta cần tổng vệ sinh, nhưng mẹ không biết đi đâu xách nước, con dẫn mẹ đi được không?”

“Để con dẫn mẹ đi.” Lục Hải Từ vui vẻ nói, cậu bé thích ở cùng mẹ.

Vì thế, hai người đến phòng bếp lấy thùng nước.

Vào phòng bếp, Lâm Khinh Khinh sửng sốt, vốn dĩ cô cho rằng phòng bếp sẽ trống rỗng, lại phát hiện cô nghĩ sai rồi.

Mặc dù phòng bếp cũng có tro bụi, nhưng vẫn có mùi khói lửa.

Đầu tiên là bếp, đây là bếp đôi, một cái để chảo sắt và một cái để nồi sành.

Hiện tại là năm 1963, vừa mới trải qua sự kiện sắt thép nên sắt vô cùng ít ỏi và trân quý.

Chẳng qua, nồi sành chỉ dùng để nấu canh, nấu nước, nấu cơm đều không tồi, mà chảo sắt thì được dùng để nấu ăn.

Còn nói, nếu nguyên chủ muốn thì có thể tổ chức ăn tập thể nếu không muốn cũng có thể ăn ở nhà ăn.

Vậy hiện tại nhìn thấy đồ dùng trong phòng bếp là như nào? Lục Hải Từ nói: “Đây là bà cô mua, thỉnh thoảng bà cô sẽ qua thăm chúng ta.”

Nghe cậu bé nói vậy, Lâm Khinh Khinh lập tức hiểu chân tướng.

Lâm Khinh Khinh nhìn thùng gỗ, khó khăn rồi nha.

Thân thể này của nguyên chủ rất yếu ớt, ngay cả quần áo cũng chưa từng giặt qua huống chi các công việc nhà khác? Cho nên thân thể yếu ớt này căn bản không có sức để xách nước.

Làm sao bây giờ? Nghĩ đến đây, Lâm Khinh Khinh lại hỏi củ cải nhỏ bên cạnh: “Hải Từ, trong nhà có thùng gỗ nhỏ không con?"

“Dạ có.” Lục Hải Từ bước chân ngắn nhỏ đến phòng kho ở đối diện, “Mẹ ơi, thùng gỗ nhỏ ở đây, dùng để múc nước.”Thùng gỗ nhỏ thật sự rất nhỏ, còn thắt một dây thừng thật dài, dùng để thả xuống giếng nước múc nước, bởi vì thùng gỗ lớn không thích hợp thả xuống giếng nước múc nước.

Vì thế, một lớn một nhỏ đi múc nước.

Trên đường đi múc nước, thật ra có thấy vài người, chỉ là căn cứ vào hai bên là người xa lạ không quen biết cho nên đều không chào hỏi.

Lâm Khinh Khinh múc nước rất lưu loát, tuy rằng người hiện đại thường dùng nước máy nhưng rất nhiều nhà cũ ở nông thôn còn giữ giếng nước.

Ví dụ như nhà bọn họ, tuy rằng nhà cũ đã xây lại thành biệt thự nhỏ ở nông thôn nhưng miệng giếng kia vẫn chưa bị phá.

Mùa hè khi ăn dưa hấu, bà nội cô thích dùng nước giếng ngâm dưa hấu một lúc, như vậy dưa hấu ăn vào miệng sẽ lành lạnh ngòn ngọt, thế nhưng khác với dưa hấu để trong tủ lạnh, dưa hấu ngâm qua nước giếng ăn càng ngon hơn.

Ngoài ra lúc giặt quần áo, rửa chén đũa, bà nội cô cũng thích dùng nước giếng, tuy rằng máy giặt, máy rửa chén càng tiện lợi hơn, bà ấy cứ nói đồ vật nhỏ không cần tốn điện dùng nước máy giặt rửa cũng tiện hơn, thật ra chỉ là bà cụ đã quen sống tiết kiệm, lại có thể nói đó là một thói quen trong cuộc sống, chính là thích dùng nước máy.

Hơn nữa, Lâm Khinh Khinh sinh sống ở nông thôn từ hồi còn nhỏ, cho nên đồ vật thường dùng ở nông thôn không có thứ cô không biết sử dụng.

Sức Lâm Khinh Khinh nhỏ, muốn đổ đầy thùng nước lớn trong phòng bếp, cô phải xách tới mười thùng nước nhỏ.

Chờ thùng gỗ lớn đầy nước, cô tìm giẻ lau, đầu tiên lau sạch cái bàn bốn góc ở phòng khách, sau khi lau sạch lại lau thêm lần nữa, sau đó ôm tất cả quần áo, chăn sạch sẽ trong phòng đến để trên chiếc bàn bốn góc, còn quần áo dơ trong phòng cũng mang ra, sau đó chất đống trong một góc phòng khách, cuối cùng là quét phòng.

Cô lau qua những thứ có trong phòng ngủ như bàn nhỏ, ba chiếc giường, cùng với mặt đất, cho đến khi trên giẻ lau không xuất hiện tro bụi đen đen cô mới yên tâm.

Đương nhiên, nhà họ Lục cũng không có nhiều giẻ lau như vậy, là cô xé rách quần áo của nguyên chủ làm giẻ lau.

Khi bọn họ xuất viện về đến nhà mất khoảng một tiếng rưỡi, bây giờ cũng không biết là mấy giờ, nhưng Lâm Khinh Khinh ước chừng, ít nhất cũng đã qua hơn một tiếng.

Cô không đụng đến quần áo dơ trong phòng khách, dù sao ném ở trong góc từ từ giặt, chăn trên giường nguyên chủ đã nửa tháng chưa thay, cô cảm thấy dơ nên cũng thay ra.

Sau khi lau dọn xong chỗ nghỉ ngơi buổi, cô cũng lười để ý ngoài phòng khách, cô không biết khi nào Lục Thừa mới trở về, đối với cô mà nói việc quan trọng nhất bây giờ là chuẩn bị một chiếc giường để vào phòng bên cạnh, miễn cho sau khi Lục Thừa quay về lại xấu hổ.

Tuy rằng bên này vẫn còn một cái giường nhỏ một mét nhưng bởi vì không có tủ quần áo cho nên nếu chuyển cái giường này qua phòng bên kia, vậy quần áo và chăn sạch sẽ không có chỗ để.

Cho nên, trước mắt thứ cô cần chuẩn bị nhất chính là giường hoặc tủ quần áo.

So sánh giữa hai cái, để quần áo và chăn sạch trên giường rất dễ bám bụi nên cô vẫn nghiêng về lựa chọn mua một cái tủ quần áo đặt ở trong phòng, dọn chiếc giường trống sang phòng bên cạnh cho mình ngủ.

“Tiểu Hải Từ, mẹ muốn đi tìm thím Tần của con, con dẫn đường cho mẹ được không?” Vừa rồi lúc cô quét dọn vệ sinh phòng, bé con liên tục vắt khô giẻ lau đưa cho cô, bận rộn không thôi, hiện tại đã lau dọn phòng sạch sẽ, cậu bé đang dẩu mông rửa tay bằng xà phòng.

“Dạ.” Lục Hải Từ đang rửa tay, cậu nghe được mẹ nói, vội vàng đứng dậy.

“Đi thôi.” Lâm Khinh Khinh vươn tay về phía cậu bé.

Chỉ là Lâm Khinh Khinh ra ra vào vào xách nước mấy đợt, cũng không thấy hai nhà này có ai xuất hiện.

Thật ra đi đến chỗ rẽ bên ngoài cùng thì nhìn thấy vài người phụ nữ ngồi ở đó.

Người thì may vá quần áo, người lại cắt vỏ khoai tây, cũng có người đang dệt len.

Thấy Lâm Khinh Khinh đi đến, một người phụ nữ trong đó nói: “Vợ Lục Thừa, cô xuất viện rồi à?”

Lâm Khinh Khinh cẩn thận suy nghĩ, cuối cùng cũng tìm được người này trong trí nhớ của nguyên chủ.

Nửa tháng trước, khi Lục Thừa mới dẫn nguyên chủ đến bộ đội cũng gặp được mấy người phụ nữ này ở ven đường, mọi người chào hỏi với Lục Thừa, Lục Thừa cũng giới thiệu nguyên chủ cho mọi người một cách tự nhiên.

Chẳng qua, nguyên chủ không nhớ tên những người này, cho nên Lâm Khinh Khinh cũng không biết nên chào hỏi xưng hô với bọn họ như thế nào.

Cô nghĩ nghĩ rồi nói: “Chào chị dâu, hồi chiều em mới xuất viện.” Nhìn dáng vẻ này của họ có vẻ chuyện cô phát sốt 41 độ được giúp đưa đến bệnh viện, mấy nhà xung quanh đều đã biết.

Người phụ nữ nói: “Mệnh cô cũng thật lớn, khi chị Vu tới kêu chúng tôi đưa cô đến bệnh viện, ở nhà cô nhìn thấy cả khuôn mặt cô đỏ bừng, giống như bị ngạt thở vậy, thật là hù chết chúng tôi.” Đừng nói người phụ nữ sợ hãi, Lâm Khinh Khinh nghe cô ấy nói vậy, cũng cảm thấy hơi sợ.

Lúc ấy cô vừa xuyên sách đến đây, chắc hẳn nguyên chủ mới phát sốt đi.

“Thật sự cám ơn chị dâu. Với lại cũng trách bản thân em, lúc em đến đây có ngồi xe lửa vài ngày, bởi vì lần đầu tiên xa nhà, cho nên hơi không quen. Sau khi tới nơi thì cả người choáng váng, em cứ nghĩ uống thuốc vài ngày sẽ khỏi, không ngờ lại uống thuốc suốt nửa tháng, sau đó thì mơ mơ màng màng ngất xỉu.”

“Bệnh nhỏ không lo trị, bệnh nặng sẽ tốn tiền.” Bên cạnh có người phụ nữ nói.

Lâm Khinh Khinh cười cười với đối phương: “Đúng vậy, hiện tại đã hiểu rồi.”

“Nhìn sắc mặt cô ngày hôm nay, khôi phục nhanh thật đó, dù sao cũng là người trẻ tuổi, tinh thần tốt.” Có người tiếp lời.

Lâm Khinh Khinh: “May mà có đồng chí bác sĩ…… Các chị dâu, em có ít việc cần đến nhà chị dâu Vu, chờ thân thể em khỏe hẳn, mời mọi người tới nhà ngồi chơi, mấy ngày nay em vẫn chưa hết bệnh, nên tạm thời em không mời mọi người tới chơi.”

“Đừng khách sáo, dưỡng bệnh quan trọng hơn.”

“Đúng đó, về sau còn rất nhiều cơ hội đến nhà cô ngồi chơi mà.”

Lâm Khinh Khinh tán gẫu với các cô một lát, sau đó tách khỏi các cô.

Chờ Lâm Khinh Khinh đi mất, mấy người phụ nữ nhìn bóng dáng cô bàn luận sôi nổi.

“Vẻ ngoài cô gái này rất đẹp, trắng nõn sạch sẽ, tôi vẫn chưa gặp qua cô gái nào trắng như vậy đâu."

”Đúng vậy, vừa thấy chính là người có phúc."

“Vốn dĩ tôi còn định giới thiệu đứa cháu gái trong nhà cho phó đoàn Lục mà."

”Cô từ bỏ đi, chồng cô chỉ là doanh trưởng, giới thiệu cháu gái cô cho phó đoàn Lục thích hợp à?”

“Cô gái này trông có vẻ vẫn còn trẻ lắm, tại sao lại đi làm mẹ kế người ta? Quá kỳ lạ.” Cũng có người chỉ ra điểm bất thường của Lâm Khinh Khinh.

“Cô từ bỏ đi, nếu làm mẹ kế có thể gả cho phó đoàn trưởng, xem cô có bằng lòng hay không?”

“Đúng đúng, vẻ ngoài đoàn trưởng Lục rất tốt, đứa bé cũng mới năm tuổi, nuôi vài năm là lớn rồi, tại sao không thể gả cho cậu ấy?”.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc