Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Mẹ Kế Của Nam Phụ Trong Niên Đại Văn Chương 5:

Cài Đặt

Chương 5:

Từ nhỏ Lục Hải Từ đã hâm mộ các bạn nhỏ có mẹ, hâm mộ các bạn nhỏ được mẹ nắm tay chơi đùa cùng, hâm mộ các bạn nhỏ được mẹ ôm, mua đồ ăn cho. Sau đó cậu bé có mẹ, chỉ là mẹ chưa từng ôm cậu lần nào, tuy rằng cậu bé vui vẻ nhưng vẫn không dám chủ động ôm mẹ.

Nhưng hiện tại, mẹ ôm cậu bé còn nhẹ nhàng vỗ lưng bé. Cái này khiến Lục Hải Từ nhớ lại chuyện cũ.

Lâm Khinh Khinh nói: “Em cũng không biết, em chỉ nói nếu ngày mai mua được thịt, sẽ làm bánh bao thịt cho thằng bé ăn, có thể là thằng bé muốn ăn bánh bao thịt.” Lâm Khinh Khinh chỉ đọc phần giới thiệu vắn tắt thật sự không biết sự khát khao của bạn nhỏ Lục Hải Từ đối với tình thương của mẹ, cũng không biết từ nhỏ cậu bé đã thích so sánh với nam chính(Quý Dương)

Nếu cô biết, nhất định cô sẽ cảm thán một câu, đây đại khái là sự đối lập trời sinh giữa nam chính và nam phụ đi.

Vu Tú Dao dở khóc dở cười: “Muốn ăn bánh bao thịt thì khóc, mắc cỡ quá nha.”

Lục Hải Từ sợ bị người khác chê cười, lưu luyến không rời khỏi cái ôm của mẹ, cậu bé vẫn chu cái miệng nhỏ quật cường tìm lý do cho mình: “Cháu mới không phải khóc đâu, cháu…… cháu chỉ là đau mắt, là tự đôi mắt nó khóc.” Cậu bé đã năm tuổi sao có thể khóc nhè giống như mấy bạn nhỏ ba tuổi chứ? Cũng chỉ có Quý Dương đã năm tuổi còn khóc nhè.

Vu Tú Dao trêu ghẹo: “Phải phải phải, là đôi mắt cháu tự khóc nhưng cổ họng vẫn phát ra âm thanh, thím thấy không những mắt đau, mà ngay cả cổ họng cũng đau.”

“Thím Tần……” Khuôn mặt nhỏ của Lục Hải Từ trừng thím, “Thím là người lớn, sao có thể khi dễ trẻ con như vậy?”

“Ha ha ha……” Vu Tú Dao nhịn không được cười thành tiếng, “Được được, thím mang cơm trưa tới cho cháu rồi đây, cháu có muốn ăn hay không?”

Trước kia đứa nhỏ này đều nhã nhặn lịch sự, vừa hiểu chuyện vừa ngoan ngoãn, hiện tại lại biết nhõng nhẽo làm nũng. Lâm Khinh Khinh cũng cười theo, các bé con còn đi nhà trẻ thật sự siêu đáng yêu.Thật ra Lâm Khinh Khinh từng ở chung với khá nhiều trẻ con, bởi vì cô phát sóng trực tiếp nên những bạn nhỏ trong thôn thường xuyên đến đóng vai trò khách quý nhỏ.Ví dụ như cô và bà nội nấu vài món ngon xong sẽ mời các bạn nhỏ tới ăn.

Ví dụ như cô muốn phát sóng trực tiếp bán trái cây rau dưa của bà con hàng xóm láng giềng, cũng sẽ mời các bạn nhỏ tới ăn..

Ý nghĩa trực tiếp khi mời trẻ con làm khách quý chính là đồ ăn mà ngay cả trẻ con cũng có thể ăn chứng tỏ an toàn, khỏe mạnh.

Ngoài ra, nhìn trẻ con ăn uống có thể khiến người khác thèm ăn hơn. Đương nhiên, không phải tùy tiện món gì cô cũng mời trẻ con làm khách quý.

Bình thường là phát sóng trực tiếp bán trái cây rau dưa nhà ai, sẽ để đứa nhỏ nhà đó làm khách quý.

Nếu nhà này không có trẻ con, thì sẽ mời bạn nhỏ của nhà khác trong thôn. Sở dĩ mời trẻ con làm khách quý, bởi vì bà con nông dân hiểu rõ trái cây rau dưa do chính mình trồng biết đó là rau dưa sạch, nếu cô không hiểu rõ thì đương nhiên sẽ không mời trẻ con làm khách quý.

Mà người phun thuốc trừ sâu cho trái cây rau dưa cũng sẽ không để con cháu nhà mình làm khách quý nhỏ. Cho nên, kinh nghiệm ở chung với trẻ con của Lâm Khinh Khinh rất phong phú.

Ăn xong cơm trưa, Vu Tú Dao đi làm thủ tục xuất viện với Lâm Khinh Khinh, sau đó cô xuất viện.

May mà Vu Tú Dao chạy xe đạp đến, vừa lúc có thể chở Lâm Khinh Khinh và Lục Hải Từ về khu người nhà. Vu Tú Dao chạy chiếc xe đạp nam 28 tấc, Lâm Khinh Khinh ngồi phía sau, Lục Hải Từ ngồi phía trước.

Khoảng nửa giờ sau, bọn họ về khu gia đình quân nhân.Vào giờ này, gần như không có ai đi dạo bên ngoài khu nhà, bởi vì đang giờ cơm trưa mọi người một là đang ăn cơm, hai là đang thu dọn và rửa chén.

Thế nhưng vẫn gặp vài người.

Trong đó có người chỉ nhìn một cái rồi đi, cũng có người phụ nữ đến gần chào hỏi.“Chị Vu, họ hàng nhà chị tới thăm à?” Người phụ nữ không quen Lâm Khinh Khinh, cho nên chỉ chào hỏi Vu Tú Dao.

Nguyên chủ tùy quân nửa tháng, chưa từng ra ngoài chào hỏi với ai, trong mắt cô ta chỉ có Lục Thừa cho nên mới không thèm làm quen với mọi người.

Vu Tú Dao nói: “Đây là vợ Lục Thừa, tên là Lâm Khinh Khinh, hôm qua phát sốt đưa vào bệnh viện, hôm nay hạ sốt nên xuất viện.”Nói xong, Vu Tú Dao quay lại nói với Lâm Khinh Khinh “Vợ Lục Thừa, đây là người nhà doanh trưởng Trương Đại Quân, tên là Tiền Bình, chồng cô ấy lớn hơn Lục Thừa, em gọi chị dâu là được.”Tuy rằng quân chức của Lục Thừa cao hơn Trương Đại Quân, nhưng để Tiền Bình đã sắp 30 tuổi gọi Lâm Khinh Khinh vẫn chưa đầy 20 tuổi là chị dâu, cũng rất xấu hổ.

Cho nên Vu Tú Dao dứt khoát dựa theo tuổi của các cô để xưng hô.Vừa nói đến vợ Lục Thừa, mọi người lập tức nhận ra, dù sao việc cô phát sốt rồi được đưa đến bệnh viện ngày hôm qua rất ầm ĩ, hơn nữa những người đưa Lâm Khinh Khinh đến bệnh viện trở về còn nói cô phát sốt đến 41 độ, người trong khu người nhà nghe xong ai cũng cảm thán mạng cô lớn.

Thật ra, ấn tượng của người trong khu gia đình quân nhân đối với nguyên chủ…… Có thể nói là không có ấn tượng gì. Bởi vì nguyên chủ chỉ mới tùy quân nửa tháng, ngoài Vu Tú Dao ra vẫn chưa tiếp xúc với những người khác, mà Vu Tú Dao cũng không phải người thích nhiều chuyện, thế cho nên ấn tượng của mọi người đối với nguyên chủ vẫn dừng lại ở cô vợ mới cưới của Lục Thừa, chỉ là không thích ra ngoài.

“Hóa ra là vợ phó đoàn Lục, nghe nói hôm qua cô sốt đến 41 độ, mạng cô cũng lớn thật đó.” Tiền Bình lập tức tò mò nhìn chằm chằm Lâm Khinh Khinh..

Lâm Khinh Khinh cười cười nói: “Đúng vậy đó, phỏng chừng do em vừa tới bị lạ khí hậu, hơn nữa ở đây gần ven biển chênh lệch nhiệt độ và không khí lớn, trong khoảng thời gian ngắn không thích ứng được, cho nên em mới phát sốt.”

“Vậy cũng đúng, khi chị vừa tới tùy quân, cũng bị lạ khí hậu, khó chịu hai ngày, qua lần đó mới từ từ quen được.”

“Chị nói phải.”Tán gẫu một lát, hai bên tách ra.

Vu Tú Dao đưa Lâm Khinh Khinh và Lục Hải Từ đến cửa sân nhà bọn họ: “Vợ Lục Thừa, chiều nay em cứ yên tâm dưỡng bệnh, để chị đưa cơm chiều qua cho hai người.”

Lâm Khinh Khinh vội vàng nói: “Không cần đâu chị dâu, chiều nay tụi em có thể đến nhà ăn.”

Vu Tú Dao cũng không kiên trì: “Vậy được rồi nếu thiếu cái gì hay gặp khó khăn gì thì qua kêu một tiếng.”

Lâm Khinh Khinh: “Cảm ơn chị dâu, em sẽ không khách sáo đâu. Đúng rồi chị dâu, chị cứ gọi tên của em đi, gọi em là Tiểu Lâm hoặc Khinh Khinh đều được.”

“Vậy chị gọi em là Khinh Khinh đi, có điều cái tên Khinh Khinh này rất đặc biệt nha.” Ý của Vu Tú Dao chính là, vì sao cái tên này lại kỳ quái như vậy?Đến thập niên 80 tên điệp âm mới trở nên phổ biến, sở dĩ nguyên chủ tên Khinh Khinh cũng có nguyên nhân.

Lâm Khinh Khinh thuật lại nguồn gốc tên cô mà bà nội Lâm từng kể: “Khi mẹ em mang thai em được bồi bổ quá tốt, thế nên lúc sinh thai nhi quá lớn, thiếu chút nữa một xác hai mạng.

Vì thế bà nội lấy cho em cái tên Khinh Khinh, là hy vọng sau này em có con, đừng ăn nhiều đồ bổ quá để em nhớ kỹ bài học đó của mẹ.”Ba đời nhà họ Lâm không có con gái, năm đó khi mẹ Lâm mang thai nguyên chủ, bà nội Lâm nhìn bụng cái thai này của con dâu rất nhọn, xác định chắc chắn là con gái cho nên cứ hai ba bữa lại bồi bổ thân thể cho con dâu.Cố tình mẹ Lâm cũng dốc sức ăn.

Đương nhiên, mẹ Lâm ăn cũng không phải là vì bổ sung dinh dưỡng cho đứa bé trong bụng, mà là người thời đại này ai lại từ chối đồ ăn chứ? Huống chi là thời gian mang thai ăn được. Cho nên lúc mẹ Lâm sinh nguyên chủ xuất hiện tình huống khó sinh.

Chuyện này đối với mẹ Lâm mà nói, chính là bài học xương máu.Vu Tú Dao nghe xong cũng không biết nên nói gì. Chẳng qua, Vu Tú Dao cảm thấy vợ Lục Thừa vẫn rất thẳng thắn, vẻ ngoài xinh xắn trắng trẻo mềm mại, vừa thấy là biết trong nhà nuôi rất tốt được người nhà yêu thương, nữ đồng chí như vậy thím cứ cho rằng sẽ rất yếu ớt không ngờ rằng cô là người thẳng thắn.

Tính cách thím hào sảng phóng khoáng, chính là thích nữ đồng chí thẳng thắn như vậy.Vu Tú Dao đi về, Lâm Khinh Khinh và Lục Hải Từ cũng vào nhà. Nhà của người nhà trong bộ đội có hai loại, một là nhà ngang, hai là nhà trệt độc lập có sân nhỏ.

Mà Lục Thừa là cấp phó đoàn trưởng, cho nên anh được phân đến một căn nhà trệt độc lập có sân nhỏ trong khu người nhà, đương nhiên cũng có thể là khi anh đăng ký đúng lúc có nhà trệt độc lập trống. Nhà của người nhà được xây đặc biệt không tồi, ở thời đại này có thể nói là đặc biệt tốt.

Đầu tiên, nhà nơi này đều dùng gạch xanh để xây, phía trên là mái ngói màu đen, bên trong là trắng xanh.

Mà bên ngoài sân là một bức tường vây cao một mét, không giống nhà ở hiện đại, tường vây ở quê khá cũ kỹ.Từ cửa sân đến nhà ở bên trong có một con đường xi măng, phần còn lại đều là đất trống, đất có thể trồng rau dưa.

Cái sân này trông có vẻ không nhỏ, đại khái khoảng 30 mét vuông. Lại nói đến nhà ở.Nhà ở có hình lõm ngược, mỗi bên trái phải có một căn phòng lõm ra, bên phải là phòng bếp, bên trái là phòng trống, tùy ý sắp xếp.

Ngoài ra, bên trái sân là phòng tắm và phòng kho.

Chỗ lõm vào còn lại là cửa chính, khoảng hai mét, giống như cửa của nhà chính.

Sau khi đi vào là một gian phòng khách hình chữ nhật, rộng bốn mét dài năm mét, gian phòng này vẫn rất lớn. Hai bên phòng khách có hai gian phòng cũng chính là hai phòng của nhà nhỏ lõm ra ở phía sau.

Hai gian phòng lớn bằng nhau, rộng ba mét, dài năm mét, mỗi phòng cỡ 15 mét vuông.

Cửa sổ hai gian phòng này ở phía trước, dùng chung với cửa chính ở phòng khách. Kỳ thật, dù sao cũng phải nói chính là ba phòng có sẵn, cộng với hai phòng kéo dài ra từ nhà nhỏ.

Trong sân trống rỗng, ngày đầu tiên nguyên chủ tùy quân như thế nào hiện tại vẫn như thế nấy. Đi vào phòng khách, bên trong đầy mùi tro bụi, trước khi Lục Thừa đi làm nhiệm vụ trước có kỳ nghỉ cả một tháng ở nhà dì anh, căn nhà này không có người ở một tháng vì thế bám không ít tro bụi. Nửa tháng trước nguyên chủ đến tùy quân nhưng bởi vì Lục Thừa có nhiệm vụ khẩn cấp nên nửa tháng này ngay cả cây chổi và giẻ lau nguyên chủ cũng không chạm đến. Một bé con năm tuổi như Lục Hải Từ, đương nhiên cũng không biết quét tước lau dọn vệ sinh nhà ở, cậu bé chỉ biết rửa chén và lau bàn. Nói cách khác, căn nhà này đã bám tro bụi một tháng rưỡi. Nguyên chủ ở gian phòng của Lục Thừa, ở bên phải phòng khách.

Trên thực tế, trước khi nguyên chủ đến, cha con nhà họ Lục đều ngủ trong gian phòng này, sau khi nguyên chủ đến, đương nhiên cô ta sẽ ngủ trong phòng của Lục Thừa, còn Lục Hải Từ bị cô ta đuổi ra một gian phòng khác vẫn luôn để trống. Nhưng hình như căn phòng kia không có thứ gì hết. Nghĩ đến đây, Lâm Khinh Khinh đi đến căn phòng kia xem.Trong phòng, trên mặt đất có một chiếc chăn của Lục Hải Từ.

Chỉ là bởi vì Lục Hải Từ còn nhỏ, cho nên một nửa chăn dùng làm nệm, một nửa dùng để đắp.

Ngoài trừ cái này, đúng thật không còn gì cả. Căn phòng rộng 15 mét vuông trống trải chỉ có một tấm chăn chiếm không đến hai mét vuông, trong khoảnh khắc nhìn vào phòng, Lâm Khinh Khinh cảm thấy chua xót.

“Mẹ ơi?” Lục Hải Từ là cái đuôi nhỏ phía sau cô, mẹ đi đến đâu cậu bé dính theo tới đó, thấy mẹ cứ đứng ngay cửa phòng mình, cậu có phần khó hiểu.

Lâm Khinh Khinh thở dài một tiếng: “Tiểu Hải Từ, buổi tối ngủ chung với mẹ được không?”

Lục Hải Từ ngây ngốc: “Không phải mẹ nói con đã trưởng thành, phải ngủ một mình ạ?”

Lâm Khinh Khinh nhớ đến chuyện này, đi đến căn phòng mà cô tỉnh lại vào ngày đầu tiên, nguyên chủ bá đạo chiếm phòng của cha con nhà họ Lục, Lục Hải Từ muốn nguyên chủ ngủ cùng cậu bé nên ngoan ngoãn ăn cơm chiều rồi rửa mặt, sau khi đánh răng thì bò lên trên giường..

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc