Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Mẹ Kế Của Nam Phụ Trong Niên Đại Văn Chương 4:

Cài Đặt

Chương 4:

Nhưng hiện tại thấy vợ Lục Thừa thẳng thắn nói ra việc này, lại nghe Lục Hải Từ phụ họa chẳng lẽ trước kia chỉ do thím suy nghĩ nhiều lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử? Lại nhìn hai mẹ con bọn họ ở chung, Lục Hải Từ thật sự vui vẻ ánh mắt vợ Lục Thừa nhìn cậu bé cũng rất dịu dàng.

Cho nên…… Thím thật sự suy nghĩ nhiều rồi. May mà thím kịp thời phát hiện chuyện này nếu thật sự chờ Lục Thừa trở về, thím nói vài lời vẫn chưa tìm hiểu kĩ càng hại vợ chồng người ta bất hoà sẽ không tốt. “Em nói rất đúng, con người có ba cái gấp: không tránh được bị bệnh, bị bệnh đương nhiên cần người chăm sóc. Chị nhìn đứa nhỏ Hải Từ này từ khi còn nhỏ xíu nếu so về ngoan ngoãn nó chỉ xếp thứ hai trong toàn bộ khu người nhà thì chẳng tìm được người thứ nhất.”Sau khi Vu Tú Dao tự mình não bổ mình xong thì giọng điệu vốn khách sáo với Lâm Khinh Khinh, lập tức nhiều thêm ba phần chân thành và ba phần xin lỗi.

Lâm Khinh Khinh dịu dàng cười: “Quả thực là một đứa bé ngoan ngoãn.”

Lục Hải Từ nghe, khóe miệng cong lên như thế nào cũng không đè xuống được.

Hiện tại cậu rất muốn đi tìm Quý Dương ngay lập tức, nói cho Quý Dương biết chẳng những mẹ sẽ khen thưởng cho cậu bé mà còn nói bé là nam tử hán nhỏ, là đứa bé ngoan ngoãn.

Vu Tú Dao vừa nghe mẹ con bọn họ nói chuyện vừa mở hộp cơm nói: “Chị nghĩ hôm qua em đã sốt cao rồi, hôm nay tỉnh lại chắc chắn không thể ăn đồ dầu mỡ nên đã nấu cháo gạo trắng cho em.”Thật sự là cháo gạo trắng, hạt gạo được nấu chín đến mức nhìn không rõ.

Để ngừa Lâm Khinh Khinh hiểu lầm mình keo kiệt, thím lại giải thích: “Cháo gạo trắng dễ tiêu hóa.”

Lâm Khinh Khinh nói: “Vẫn là chị dâu suy xét cẩn thận, bây giờ miệng em hơi đắng yết hầu cũng không thoải mái lắm, ăn cháo gạo trắng loãng là thích hợp nhất.” Cháo gạo trắng là thức ăn lỏng quả thật dễ tiêu hóa hơn cơm.

Nghe cô nói vậy, Vu Tú Dao lần nữa khẳng định, trước kia mình thật sự hiểu lầm cô. Chẳng qua vợ Lục Thừa cũng đáng thương, mới đến vậy mà bị bệnh tận nửa tháng. So với cháo gạo trắng của Lâm Khinh Khinh, bữa sáng của Lục Hải Từ ngoài cháo trắng còn có thêm một cái bánh củ cải sợi. Khi Lâm Khinh Khinh ăn cơm còn nói chuyện phiếm với Vu Tú Dao hỏi thăm về phòng ở trong khu người nhà và vài tình huống xung quanh. Vu Tú Dao vừa thấy cô hỏi đương nhiên là biết gì nói hết, bất tri bất giác quan hệ giữa cả hai trở nên thân thiết hơn không ít.

Đặc biệt là một người bằng lòng nghe, một người bằng lòng nói; một giọng nói mềm mại, giọng nói nhiệt tình.Đến khi Vu Tú Dao khô cổ họng thì cũng đã sắp đến giữa trưa.

Thím chặn lại nói: “Vợ Lục Thừa này, chị phải về nấu cơm trưa, giữa trưa sẽ đến đưa cơm cho em sau, chị thấy tinh thần em cũng khá tốt giữa trưa đưa cháo đặc hơn chút cho em, không nấu cháo lỏng nữa.”Vu Tú Dao vẫn hơi khách sáo, phải biết rằng ngày thường đến nhà ăn cũng không thể nấu được cháo thuần gạo, nhất định sẽ trộn với thực phẩm phụ khác.

Nhưng chăm sóc Lâm Khinh Khinh bị bệnh, thím lại nấu thuần gạo..

Lâm Khinh Khinh đứng dậy tiễn thím: “Dạ, cảm ơn chị dâu.” Lại nói tiếp, nếu không phải trên người cô không tiền không phiếu, giữa trưa cũng không cần làm phiền Vu Tú Dao đưa cơm có thể trực tiếp ăn ở nhà ăn bệnh viện.

Lục Hải Từ vội vàng đi đỡ cô, cũng nói theo: “Cảm ơn thím.”

Vu Tú Dao vừa mới đi, sau đó y tá và bác sĩ Đồng liền đến.

“Đồng chí Lâm Khinh Khinh, báo cáo kiểm tra sức khỏe của cô đã có rồi, không thành vấn đề. Tôi đo nhiệt độ cho cô thêm một lần nữa, nếu nhiệt độ cơ thể bình thường chiều nay cô có thể xử lý thủ tục xuất viện.” Bác sĩ Đồng giao báo cáo kiểm tra cho Lâm Khinh Khinh, sau đó lấy nhiệt kế nhét vào dưới đầu lưỡi Lâm Khinh Khinh, lại nói “Phần báo cáo còn lại chờ ba ngày sau lại tới lấy.” Ở bệnh viện nhiều thêm một ngày sẽ phải đóng tiền nhiều thêm một ngày cho nên nếu không phải tình huống nghiêm trọng đến mức bắt buộc phải nằm viện người thời đại này sẽ không bỏ được nằm viện.

Bởi vậy, bác sĩ cũng sẽ không để người bệnh nằm viện lâu.

Sau khi đo nhiệt độ cơ thể, nhiệt độ cơ thể Lâm Khinh Khinh vẫn bình thường, bác sĩ lập tức cấp giấy xuất viện cho Lâm Khinh Khinh.

“Cảm ơn bác sĩ, làm phiền anh rồi.” Lâm Khinh Khinh nhận tờ giấy, thấy Lục Hải Từ nhón mũi chân nhìn tờ giấy cô thuận tay đưa luôn cho cậu bé.

Bác sĩ Đồng: “Không cần cảm ơn, đây là trách nhiệm của chúng tôi.”

Sau khi bác sĩ Đồng và y tá rời khỏi, Lâm Khinh Khinh thấy Lục Hải Từ vẫn đang nhìn chằm chằm tờ giấy, cô tò mò hỏi: “Con đọc hiểu chữ phía trên à?”

Lục Hải Từ lắc đầu: “Con biết từ một tới mười, còn biết ba, mẹ, đều là thầy cô ở nhà trẻ dạy, mà trên đây không có những chữ này.”Lục Hải Từ trả tờ giấy cho Lâm Khinh Khinh, khẩn trương hỏi vấn đề mà cậu bé để ý nhất: “Mẹ ơi, mẹ hết bệnh rồi đúng không ạ?”

Lâm Khinh Khinh phát hiện một chuyện, mỗi lần Lục Hải Từ nói chuyện, luôn thích gọi cô là mẹ đầu tiên, cô cảm thấy đại khái là thói quen nói chuyện của bạn nhỏ này đi, tựa như có vài người khi nói chuyện rất thích thêm từ nha vậy, đúng không……Lâm Khinh Khinh không biết chính là vì Lục Hải Từ không có mẹ từ nhỏ cho nên đặc biệt thích kêu mẹ giống như kêu từ mẹ này có thể nói lên việc cậu bé đã có mẹ, lại giống như đây là kêu cho bản thân nghe.

Lâm Khinh Khinh: “Đúng vậy, mẹ đã khỏi bệnh rồi. Sau này không cần Tiểu Hải Từ nhà chúng ta vất vả đến nhà ăn múc cơm rửa chén nữa.” Trẻ con bằng lòng phụ giúp công việc nhà hoặc là bồi dưỡng cậu bé giúp đỡ công việc nhà, đây là một phương thức giáo dục nhưng ép cậu bé làm công việc nhà đây lại là cách nói khác.

Lục Hải Từ lập tức lắc đầu, khi đầu nhỏ lộn xộn lay động, tóc cũng lắc lư theo: “Con không vất vả, con thích làm việc.” Bởi vì cậu làm việc, mẹ mới thích cậu cho nên cậu thích làm việc nhất.

Lâm Khinh Khinh: “Vậy sau này chúng ta cùng nhau làm việc được không? Sau này Tiểu Hải Từ đến nhà ăn múc cơm, thì mẹ sẽ rửa chén. Nếu mẹ nấu cơm, thì Tiểu Hải Từ sẽ rửa rau. Nam nữ phối hợp, làm việc không mệt."

“Được ạ.” Lục Hải Từ ngây ngô nói năng có khí phách.

Nhưng đối với Lục Hải Từ, Lâm Khinh Khinh sẽ không nói như vậy. Đầu tiên, cô chưa từng thấy đứa nhỏ này nghịch ngợm. Tiếp theo, từ trong trí nhớ nguyên chủ biết được, bạn nhỏ Lục Hải Từ chính là một bé ngoan từ khi biết nói.Cho nên Lâm Khinh Khinh không khiêm tốn phủ nhận nhưng đứng trước lời khen ngợi của người khác, điều đầu tiên Lâm Khinh Khinh dạy Lục Hải Từ chính là học được nói cảm ơn. Cảm ơn đôi khi cũng là một cách khiêm tốn khác.

Lấy thân phận bạn nhỏ như Lục Hải Từ, không cần phải khiêm tốn phủ nhận, mà là cổ vũ và đồng tình của cô.

Lục Hải Từ lộ ra nụ cười tươi đặc biệt xán lạn của trẻ con, nói với người phụ nữ ở đối diện: “Cảm ơn dì.”Bé tươi cười xán lạn, giống như ánh mặt trời rạng rỡ nhất, có thể chói mù mắt người khác.

Người phụ nữ nhìn cậu bé, cũng không nhịn được mỉm cười.

Lâm Khinh Khinh không quen đối phương, dưới tình huống đối phương không mở miệng, cô cũng không chủ động nói gì.Từ khi cô tỉnh lại đến bây giờ, chưa từng thấy có người tới thăm người phụ nữ cho nên cô không muốn chủ động tìm đề tài miễn cho đụng đến chỗ kiêng kị của người ta.

Chẳng qua, hiện tại tinh thần cô không tồi, ngồi không cũng nhàm chán vì thế dứt khoát nói chuyện phiếm với Lục Hải Từ: “Bạn nhỏ Tiểu Hải Từ, chúng ta cùng chơi một trò chơi được không?”

Bạn nhỏ Lục Hải Từ vừa nghe chơi trò chơi thì rất hứng thú nhưng cậu bé lắc đầu ngay sau đó còn nghiêm túc nói: “Mẹ ơi, bây giờ mẹ bị bệnh vẫn chưa khỏe hẳn, không thể chơi trò chơi. Bị bệnh còn muốn chơi trò chơi là chuyện chỉ những bạn nhỏ không nghe lời mới làm.”

Phụt……Người phụ nữ bị lời nói của Lục Hải Từ chọc cười.

Ngay cả Lâm Khinh Khinh cũng nhịn không được cười ra tiếng: “Phải phải phải, bạn nhỏ Lục Hải Từ nói rất đúng, mẹ sai rồi. Thế chúng ta chơi trò một hỏi một trả lời được không?”

Lục Hải Từ thở dài, dùng giọng điệu bất đắc dĩ bắt nói: “Được rồi, vậy mẹ muốn hỏi cái gì nha?” Đúng là hết cách mà, khó trách bà dì nói, nữ đồng chí giống như các bạn nhỏ đều phải dỗ dành thật tốt.

Mẹ cũng vậy, đã bị bệnh còn muốn chơi trò chơi. Một hỏi một trả lời cũng là trò chơi được không? Cậu bé cũng không dễ lừa như mấy bạn nhỏ ba tuổi.

Lâm Khinh Khinh mím môi, nhịn cười đến đau bụng. Thật vất vả kìm lại, cô hỏi: “Bạn nhỏ Lục Hải Từ, con thích ăn cái gì nhất?”

Lục Hải Từ nghĩ nghĩ: “Con thích ăn kẹo sữa và bánh bao thịt nhất.”Bởi vì mẹ Quý Dương từng mua kẹo sữa và bánh bao thịt cho Quý Dương, cậu bé vĩnh viễn nhớ rõ dáng vẻ Quý Dương ăn kẹo sữa và bánh bao thịt, cảm giác cậu ấy siêu hạnh phúc. Cho nên, cậu bé cũng muốn mẹ cho cậu ăn kẹo sữa và bánh bao thịt.

Như vậy, nhất định bé sẽ càng hạnh phúc hơn Quý Dương gấp nhiều lần.Nhưng mẹ đã cho cậu bé kẹo sữa, nếu có thể cho bé thêm bánh bao thịt thì tốt rồi.

Như vậy, cậu sẽ nói với Quý Dương, mẹ bé cũng cho cậu ăn kẹo sữa và bánh bao thịt..

*

Lâm Khinh Khinh ghi nhớ thứ Lục Hải Từ thích ăn, từ trong trí nhớ của nguyên chủ biết được trước khi Lục Thừa có nhiệm vụ đã cho cô ta 100 đồng và một ít phiếu hơn nữa khi nguyên chủ lấy chồng, bà nội Lâm cũng cho cô ta 100 đồng làm của hồi môn, ngoài ra sau khi gả cho Lục Thừa, dì Lục Thừa lén cho cô ta 1500 đồng nên trước mắt cô có rất nhiều tiền.

Nhắc đến việc dì Lục Thừa cho 1500 đồng tiền, dì Lục Thừa nói là quà ra mắt cho cháu dâu, thật ra chính là tiền của cây nhân sâm lâu năm kia.

Bà nội Lâm nói đây là của hồi môn cho cháu gái, sao dì Lục Thừa có thể mặt dày dùng của hồi môn của cháu dâu được chứ?Cho nên đây là biến tướng trợ cấp cho cô ta.

Chẳng qua, nguyên chủ lén giữ số tiền này, dù là người nhà họ Lâm hay Lục Thừa, cô ta đều giữ bí mật.

Nghĩ đến này, Lâm Khinh Khinh cũng cạn lời.

Người nhà họ Lâm suy nghĩ cho cô ta đến vậy, nhân sâm lâu năm đáng giá 1200 đồng cũng cho cô ta làm của hồi môn, vậy mà cô ta không nói cho người nhà họ Lâm biết về số tiền này, quả thật ích kỷ bạc bẽo.

Phải biết rằng, bà nội Lâm tự ý đưa củ nhân sân này cho cô ta làm của hồi môn, cho dù những người khác trong nhà họ Lâm yêu thương cô ta, chẳng qua đứng trước một số tiền lớn như này, sao bọn họ có thể không so đo?Chẳng qua, bà nội Lâm giấu giếm tốt, chuyện nhân sâm lâu năm này, những người khác trong nhà họ Lâm không biết, cũng may là bọn họ không biết, bởi nếu biết, chắc chắn nhà họ Lâm sẽ loạn cả lên vì chuyện này.

Lâm Khinh Khinh nghĩ đến đây, quyết định chờ Lục Thừa trở về sẽ nói rõ về 1500 đồng tiền với anh, xem ý kiến của Lục Thừa ra sao.

Đồng thời, đến lúc đó cũng phải nói một tiếng cho bà nội Lâm biết nhưng vẫn phải chờ gặp mặt trực tiếp.

Nếu cô viết thư, lỡ như bị những người khác trong nhà họ Lâm nhìn thấy, công sức bà nội Lâm che giấu coi như đổ sông đổ bể cũng sẽ khiến những người khác trong nhà họ Lâm oán hận bà nội Lâm.

Đương nhiên, da mặt cô không dày đến mức thoải mái dùng tiền của nguyên chủ, chỉ là hiện tại bản thân cô không có tiền chờ sau khi cô có tiền, cô sẽ không đụng đến số tiền của nguyên chủ hoặc thay đổi các cách hiếu thuận bà nội Lâm và cha mẹ nguyên chủ trong tương lai.

Về phần tiền của Lục Thừa, tạm thời cứ yên tâm thoải mái sử dụng coi như tiền lương bao ăn bao ở chăm sóc con của anh nhưng vẫn phải ghi chép kĩ càng số tiền cô dùng cho bản thân, chờ sau này cô kiếm được tiền trả lại cho anh.

Thành thật mà nói, cô vẫn muốn tự tìm một công việc.

Biết Lục Hải Từ thích ăn kẹo sữa và bánh bao thịt, Lâm Khinh Khinh nói: “Vậy chờ mẹ xuất viện, ngày mai đi xem có mua được thịt không, nếu mua được thì ngày mai sẽ làm bánh bao thịt cho con ăn.”

Lục Hải Từ nghe xong sửng sốt, ngay sau đó oa một tiếng khóc: “Oa hu hu hu……”Tiếng khóc này chẳng những dọa cho Lâm Khinh Khinh hoảng sợ, mà cũng khiến người phụ nữ cùng phòng bệnh hoảng sợ.

“Sao vậy sao vậy?” Lâm Khinh Khinh vội vàng ôm lấy cậu bé, ôm cậu vào trong ngực, còn nhẹ nhàng vỗ lưng cậu: “Sao tự nhiên lại khóc?” Nhưng sau cái ôm của cô, tiếng khóc của Lục Hải Từ càng lớn hơn nữa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc