Lâm Khinh Khinh nhìn khuôn mặt nhỏ đỏ bừng của bé con, cảm thấy thú vị. Cô cười tủm tỉm nói: “Tiểu Hải Từ thật lợi hại, ba không có mặt mà con vẫn có thể sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, đúng là một nam tử hán nhỏ.”
“Mẹ ơi, thật ạ?” Lục Hải Từ đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt tỏa sáng lấp lánh cực kỳ sạch sẽ giống như đang chứa hai chùm sáng rực rỡ.
Lâm Khinh Khinh không khỏi nghĩ đứa nhỏ này thật dễ thương: “Thật, con nhớ thím Tần mà đúng không, sau này chúng ta hỏi thím Tần, sẽ biết là người nào giúp chúng ta.”
Lâm Khinh Khinh nhớ rõ thím Tần trong miệng cậu, Lục Thừa cũng từng nhắc qua với nguyên chủ. Sở dĩ Lục Thừa mang đứa bé đến bộ đội từ năm trước, có hai nguyên nhân.
Đầu tiên cũng chính là nguyên nhân chủ yếu, bởi vì thân thể dì anh không tốt lắm anh không muốn để dì anh vất vả giúp anh trông con. Thứ hai là bởi vì bộ đội có nhà trẻ, đứa bé bốn tuổi vừa hay đủ tuổi đi nhà trẻ.
Chỉ là, bởi vì Lục Thừa có nhiệm vụ, bây giờ không có gười chăm sóc Lục Hải Từ nên mỗi lần anh có nhiệm vụ, đều sẽ gửi Lục Hải Từ nhờ vợ đoàn trưởng Tần chăm sóc giùm, cũng chính là thím Tần trong miệng Lục Hải Từ.
Lại nói tiếp, Lục Thừa vừa về bộ đội liền có nhiệm vụ, thím Tần lo lắng nguyên chủ mới tới cố ý ghé nhà xem còn bày tỏ muốn mang cô đi ra ngoài làm quen. Bà ấy là người phụ nữ vô cùng nhiệt tình.
Nhưng nguyên chủ lấy lý do thân thể không thoải mái từ chối, giọng điệu khá lạnh nhạt.
Vài ngày sau, thím Tần lại tới xem nguyên chủ lần nữa, nguyên chủ vẫn lấy lý do thân thể vẫn chưa khỏe đuổi thím đi. Sau đó, đối phương không tới thêm lần nào nữa.
Nghĩ đến đây, Lâm Khinh Khinh cũng cạn lời không thôi, tính cách này của nguyên chủ không có bệnh công chúa nhưng cố tình lại có bệnh công chúa. Thím Tần nhất định đã nhìn thấu bản chất của nguyên chủ cho nên không tới nữa.
Trên thực tế, quả thật nguyên chủ rất cao ngạo. Cô ta là cháu gái duy nhất của nhà họ Lâm, tuy rằng cô ta là người nhà quê nhưng sống còn thoải mái hơn những cô gái trên huyện thành nhiều.
Đặc biệt là nguyên chủ còn tốt nghiệp cấp hai, về phần cấp ba...... lấy thành tích thấp kém của nguyên chủ đương nhiên là thi rớt.
Lại nói tiếp, thành tích của nguyên chủ không tốt dựa theo thành tích của cô ta, vốn dĩ đã rớt từ cấp hai. Sở dĩ cô ta có thể học lên cấp ba, là bởi vì ông nội cô ta là bác sĩ duy nhất của đại đội ở công xã bọn họ, trong tay mỗi đại đội trưởng đều có một danh ngạch đề cử cấp hai, danh ngạch này đương nhiên được đưa cho người không thi đậu cấp hai, bởi vì người có thể thi đậu cấp hai đã tự thi đậu rồi, nào cần đến danh ngạch đề cử?
Vì thế, bởi có ông nội Lâm đại đội trưởng đưa danh ngạch này cho nguyên chủ cho nên nguyên chủ quang vinh trở thành một người có bằng tốt nghiệp cấp hai.
Ở thời đại này, chỉ tốt nghiệp tiểu học đã khiến người ta xem trọng hơn rồi, huống chi là tốt nghiệp cấp hai? Quả thật làm cô ta vô cùng có mặt mũi.
Mà vợ của em họ Lục Thừa, là bạn thân của nguyên chủ ở trường trung học cơ sở công xã.
“Ừm.” Lục Hải Từ gật đầu thật mạnh, “Thím Tần là người lớn, chắc chắn sẽ nhớ rõ những người đó, người lớn rất lợi hại cái gì cũng biết hết.”
Lâm Khinh Khinh nhìn dáng vẻ nghiêm trang của cậu bé, buồn cười muốn chết. Mấy bạn nhỏ tầm tuổi này đúng là thời điểm thú vị nhất, chờ lớn hơn mấy tuổi tới độ tuổi ngay cả chó mèo cũng ngại, khi đó đã không còn dễ lừa dối cho nên cũng không thú vị.
Mà bé con Lục Hải Từ, chẳng những ở độ tuổi thú vị nhất, ngay cả vẻ ngoài cũng rất đáng yêu, tuy rằng cậu bé rất gầy nhưng ngũ quan cực kỳ tốt, đặc biệt là đôi mắt to giống hệt búp bê Tây Dương kia, mà càng khiến người ta hâm mộ chính là lông mi cậu vừa dài vừa cong.
“Kiểm tra phòng đây.”
Đúng lúc này, phía cửa truyền đến một giọng nữ.
Chỉ thấy một nam một nữ đứng ở cửa. Nữ mang mũ y tá, nam thì không có, cho nên chắc đó là một y tá, một bác sĩ.
“Cô tỉnh rồi?” Nữ y tá nhìn Lâm Khinh Khinh hơi ngạc nhiên, “Nhìn tinh thần cô không tồi nha, hôm qua cô sốt tới 41 độ lận đó.”
Không sốt chết đã là may mắn rồi, hôm nay vậy mà còn rất có sức sống.
Lâm Khinh Khinh cười cười với bọn họ: “Hôm qua cám ơn mọi người, tôi đã làm phiền mọi người rồi.”
Nghe giọng nói nhỏ nhẹ ôn hòa của cô, ấn tượng của nữ y tá đối với Lâm Khinh Khinh lập tức tốt hơn, “Không có không có, đây là việc chúng tôi nên làm.”
Nữ y tá không biết rằng, trên thế giới này còn một âm thanh, gọi là âm thanh của linh tỷ tỷ.
Nam bác sĩ đi đến trước mặt Lâm Khinh Khinh, anh ấy sờ trán Lâm Khinh Khinh một lúc, có phần ngạc nhiên dừng một lát, tiếp theo nói với nữ y tá: “Cho cô ấy ngậm nhiệt kế, đo nhiệt độ cơ thể.”
Vừa rồi khi sờ trán, anh ấy phát hiện đối phương giống như không có dấu hiệu phát sốt cũng không biết có phải là ảo giác của anh ấy không, cơn sốt cao 41 độ nhanh như vậy đã hạ rồi?
“Dạ.” Nữ y tá vội vàng lấy nhiệt kế, nhét vào dưới đầu lưỡi Lâm Khinh Khinh.
Tiếp theo, nam bác sĩ lại đi kiểm tra cho một người khác cùng phòng bệnh theo quy định.
Đo nhiệt độ cơ thể chỉ mất một phút, chờ một phút sau nữ y tá lấy nhiệt kế từ trong miệng Lâm Khinh Khinh ra xem, cô ấy kinh ngạc lên tiếng: “Bác sĩ Đồng, cô ấy hạ sốt rồi, 36.1 độ nhiệt độ cơ thể bình thường”
Quá khó tin, phải biết rằng ngày hôm qua cô sốt tới 41 độ, hôm nay lại trở nên bình thường tốc độ hạ sốt này khiến bọn họ nghi ngờ có phải ngày hôm qua cô giả vờ phát sốt không.
Bác sĩ Đồng gật gật đầu: “Dẫn cô ấy đi làm kiểm tra sức khỏe một lần nữa, nếu không có vấn đề thì buổi chiều có thể xuất viện.”
Ngày hôm qua phát sốt quá nghiêm trọng, chỉ có thể xử lý khẩn cấp bằng cách tiêm cho cô một mũi đường glucose để hạ sốt, tuy rằng hôm nay nhiệt độ cơ thể của đối phương bình thường nhưng dù sao cũng từng phát sốt đến 41 độ, cho nên để chắc chắn vẫn nên kiểm tra lần nữa.
Nữ y tá: “Dạ, tôi biết rồi.” Lại nói với Lâm Khinh Khinh, “Cô vẫn chưa ăn sáng đúng chứ? Nếu vẫn chưa thì vừa lúc bụng rỗng làm kiểm tra.”
“Vẫn chưa, có thể đi kiểm tra trước.” Lâm Khinh Khinh đáp lời.
Bởi vì Lâm Khinh Khinh không có sức cho nên y tá tìm một chiếc xe lăn, đỡ Lâm Khinh Khinh ngồi lên xe lăn rồi đẩy cô đi kiểm tra.
Lục Hải Từ nhíu mày giữ yên lặng đi theo, một khuôn mặt nghiêm túc giống hệt ông cụ non.
Sáng tinh mơ, người đi kiểm tra ở bệnh viện rất ít cho nên Lâm Khinh Khinh kiểm tra rất nhanh, chỉ mất một giờ đã kiểm tra xong. Chẳng qua vẫn chưa có kết quả. Chờ cô kiểm tra xong, y tá đẩy cô trở lại phòng bệnh, thấy trong phòng bệnh xuất hiện một người khác.
“Đã trở lại rồi à? Thân thể thế nào?” Vu Tú Dao vừa đến không lâu. Vốn định nhanh chân đến phòng kiểm tra xem tình hình nhưng không đợi thím tán gẫu hai câu với người phụ nữ cùng phòng bệnh Lâm Khinh Khinh đã trở lại.
“Thím Tần.” Nhìn thấy Vu Tú Dao, Lục Hải Từ ngoan ngoãn gọi một tiếng.
“Thím đây.” Vu Tú Dao lấy hộp cơm ra khỏi giỏ rau.
“Chị dâu.” Lâm Khinh Khinh cũng gọi một tiếng, “Em cảm thấy thân thể mình khá tốt, cơn sốt cũng hạ chỉ là không có sức. Chẳng qua phải đợi báo cáo kiểm tra cụ thể vào ba ngày sau nhưng nếu chiều nay không phát sốt thì có thể xuất viện."
Lâm Khinh Khinh da mặt dày mở miệng nói chuyện với Vu Tú Dao, cô giả vờ không biết những hành vi nguyên chủ đã làm. Dù sao, da mặt dày đi khắp thiên hạ. “Em nghe Tiểu Hải Từ nói, hôm qua nhờ chị dâu gọi người đưa em đến bệnh viện, thật sự cám ơn chị dâu.”
Hả? Vu Tú Dao cực kỳ ngạc nhiên. Phải biết rằng nửa tháng trước, khi thím đi tìm vợ Lục Thừa, cô vợ này của Lục Thừa có vẻ như không thích thím lắm.
Phải biết rằng nếu không phải trước khi Lục Thừa đi làm nhiệm vụ nhờ thím chăm sóc vợ anh, thím còn rảnh rỗi sinh nông nổi đi tìm người ta lần thứ hai?
Nếu nói lần đầu tiên là bởi vì thân thể đối phương không thoải mái, thím có thể thông cảm nhưng lần thứ hai thì sao? Khi thím đi còn mang cho cô một ít đồ ăn do thím trồng, kết quả vợ Lục Thừa lại nói thân thể vẫn chưa khỏe không tiện tiếp đãi khách, đây không phải đang đuổi thím đi à? Cho nên thím cũng lười đến nhà cô lần thứ ba.
Buổi chiều ngày hôm qua nghe được nhóc Lục khóc lóc chạy tới mọi người, thím mới đi một chuyến. Cũng may mà thím đi một chuyến này tuy rằng thím giận vợ Lục Thừa kiêu ngạo, phách lối nhưng cũng không đến mức thấy chết không cứu.
Nhưng đến hôm nay, nghe cô dịu dàng nói lời cảm ơn, tròng mắt thím thiếu chút nữa là rớt ra. Hơn nữa nhìn dáng vẻ cô rõ ràng đang thật sự cảm kích thím, không phải chỉ nói qua loa ngoài miệng chẳng lẽ mấy ngày đầu vợ Lục Thừa đến bộ đội thật sự không thoải mái, cho nên mới không khách sáo với thím?
Vu Tú Dao không ngờ rằng cô là người nhiệt tình, người ta khách sáo lễ độ đương nhiên thím cũng thoải mái hào phóng ngược lại, chuyện trước kia không phải chuyện lớn thậm chí ngay cả chuyện nhỏ cũng không phải.
“Nói gì vậy, em gọi chị một tiếng chị dâu, trước khi Lục Thừa đi làm nhiệm vụ từng nhờ chị giúp chăm sóc mẹ con em, sao chị có thể thấy chết không cứu? Chúng ta đều là quân tẩu, hỗ trợ lẫn nhau là chuyện đương nhiên thôi.”
Năm 18 tuổi Lâm Khinh Khinh học năm nhất đại học, từ đây bắt đầu làm người nổi tiếng trên mạng xã hội, 21 tuổi tốt nghiệp đại học chuyên khoa, trở về quê làm blogger mỹ thực cũng đã hai năm, nếu tính từ năm nhất đại học, cô đã làm người nổi tiếng trên mạng xã hội năm năm, không thể nói không có người nào bôi xấu nói xấu cô nhưng cô thật sự không có tai tiếng nào quá lớn.
Này phải nhắc đến tính cách cô, tuy rằng cô không học quá giỏi nhưng cũng không phải người ngu ngốc, nói dễ nghe chính là cô không để bụng nhiều chuyện.
Lúc này thấy thái độ thực tế của Vu Tú Dao không phải chỉ khách sáo bên ngoài, cô bắt đầu nói lời dễ nghe: “Khi em vừa mới tới Lục Thừa đã nói nếu có cái gì không rõ có thể tới tìm chị dâu, nói chị dâu là tấm gương sáng đáng noi theo của các quân tẩu chúng ta.”
Năm nay Vu Tú Dao 38 tuổi, lớn hơn Lâm Khinh Khinh khá nhiều, đương nhiên cũng không ngốc. Vừa nghe câu này của Lâm Khinh Khinh thì biết cô đang nói lời dễ nghe để lấy lòng.
Nhưng mấy lời dễ nghe này khiến trong lòng thím thoải mái. Có câu nói là ngàn xuyên vạn xuyên mông ngựa không xuyên*, còn không phải là đạo lý này sao? Vì thế, thím cười càng tươi hơn: “Chỉ là Lục Thừa khoa trương thôi.”
Tiếp đó cô mở miệng, “Vốn dĩ em cũng muốn sớm đi tìm chị dâu nhưng cũng không biết có phải do lạ khí hậu nơi này không mà em nằm trên giường nửa tháng trời vẫn luôn không khỏe hẳn, thậm chí sức ăn một bữa cơm cũng không có. May mà Tiểu Hải Từ hiểu chuyện, một ngày ba bữa chăm sóc em cẩn thận tỉ mỉ, nghĩ đến những việc mà người làm mẹ như em phải làm, hiện tại lại để đứa nhỏ làm, em hổ thẹn với đứa nhỏ.”
Lục Hải Từ đến nhà ăn múc cơm nửa tháng, đây là chuyện người có mắt đều nhìn thấy, thay vì chờ Lục Thừa trở về nghe người có tâm nói ra nói vào, còn không bằng cô chính miệng nói trước.
Lục Hải Từ nghe mẹ nói, phụ họa theo: “Ừm, mẹ vẫn luôn bị bệnh.”
Nghe được Lục Hải Từ nói, Lâm Khinh Khinh thiếu chút nữa cười thành tiếng, bạn nhỏ này thật đúng là thần trợ công, phàm là cậu bé có bằng tốt nghiệp nhà trẻ, cũng không đến mức cho rằng nguyên chủ thật sự bị bệnh.
Chỉ là cũng ít nhiều nhờ nguyên chủ mỗi lần kêu đứa nhỏ đến nhà ăn múc cơm, đều nói thân thể mình không thoải mái.
Cô sung sướng sờ sờ đầu Lục Hải Từ: “Ừm, nam tử hán nhỏ nhà chúng ta là giỏi nhất, chờ mẹ xuất viện nhất định sẽ khen thưởng con thật hậu hĩnh.”
Bé con ngoan ngoãn đáng yêu lại không có bằng tốt nghiệp nhà trẻ, ai mà không thích chứ?
“Mẹ ơi, thật ạ?” Nghe mẹ muốn khen thưởng mình, đôi mắt Lục Hải Từ mở thật to.
Lâm Khinh Khinh nói: “Đương nhiên là thật nha, mẹ chưa bao giờ lừa trẻ con đâu.” Chỉ lừa trẻ con không có bằng tốt nghiệp nhà trẻ.
Lục Hải Từ nhếch môi, khóe miệng mỉm cười sắp cao đến tận mang tai.
Vu Tú Dao là người biết rõ việc Lục Hải Từ múc cơm nửa tháng nhất, thậm chí thím còn từng hỏi Lục Hải Từ, tại sao cậu bé lại đi múc cơm, mẹ bé đâu? Lục Hải Từ nói thân thể mẹ không thoải mái, nằm ở trên giường.
Lúc ấy Vu Tú Dao cảm thấy, nào có ai bị bệnh lâu đến vậy? Thậm chí thím còn nghi ngờ đối phương lười biếng rồi khi dễ Lục Hải Từ nhỏ tuổi dễ lừa gạt.
Nhưng thím không tìm tới nhà, bởi vì quan thanh liêm khó làm việc nhà, đây là chuyện nhà người ta phải để Lục Thừa xử lý. Hơn nữa Lục Thừa không ở đây, thím tùy tiện tìm tới cửa không chắc vợ Lục Thừa sẽ đối xử với Lục Hải Từ như thế nào nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


