Lâm Khinh Khinh lo lắng làm cậu bé tỉnh giấc, cho nên cô lúc cô rút tay về rất cẩn thận dè dặt, sau đó lại từ trên giường ngồi dậy, chỉ có điều cô vừa cử động, trên trán có thứ gì đó rơi xuống, cô vừa nhìn, là một chiếc khăn ẩm. Lâm Khinh Khinh bỏ khăn sang một bên, tò mò nhìn bốn phía, cô phát hiện đây là bệnh viện, không chỉ có mùi cồn sát trùng của bệnh viện, đồng thời bên cạnh còn có hai giường, một giường trống, một giường có người. Trên giường có người là một người phụ nữ đang nằm, thấy Lâm Khinh Khinh nhìn về phía cô ta, cô ta liền cười với Lâm Khinh Khinh.
“Cuối cùng cô cũng tỉnh lại rồi, cô không biết đâu, lúc cô chưa tỉnh lại, con trai cô không ngừng dùng khăn đáp lên trán cho cô, tôi chưa từng thấy qua đứa trẻ nào ngoan ngoãn vậy.”
Người phụ nữ lại nói: “Cô không biết đâu, hôm qua lúc cô được đưa đến bệnh viện, đã phát sốt 41 độ rồi, có thể cứu được vẫn thực sự là kì tích.” Cô ta nhập viện trước người ta, khi người ta được đưa vào phòng bệnh, cô ta lo lắng là bệnh gì sẽ ảnh hưởng đến bản thân, cho nên đã dò hỏi, mới biết thì ra là phát sốt 41 độ, bị sốt mà ngất xỉu.
Hôm qua phát số 41 độ sao?
Lâm Khinh Khinh nghĩ nghĩ, sốt 41 độ có thể chết người, chẳng lẽ nguyên chủ vì sốt 41 độ mà chết, cho nên bản thân mới xuyên sách qua đây sao?
Nhất thời, Lâm Khinh Khinh cũng không biết làm sao.
Loại chuyện xuyên sách này, là cô không thể nào nghĩ tới. Huống hồ, là một cuốn sách mà cô chỉ đọc phần giới thiệu. Mà hiện tại quan trọng là, con đường sau này cô phải đi thế nào?
Lâm Khinh Khinh đang suy nghĩ về con đường tiếp theo, ọt ọt ọt...bụng kêu réo, cũng ngắt ngang mạch suy nghĩ của cô. Cô xoa xoa bụng, đói quá. Cậu bé nằm phía bên phải giường ngủ, cho nên cô từ phía bên trái hạ chân xuống đất để xuống giường, choáng váng, cả người ngã xuống đất.
Cô... toàn thân yếu ớt vô lực.
Lúc nãy trên giường chỉ ngồi dậy nửa người, chưa cảm nhận được.
Động tác này của cô, đánh thức Lục Hải Từ đang ngủ.
“Mẹ....” Giọng đứa nhỏ vô cùng kinh hỉ, “Mẹ, mẹ tỉnh rồi? Tốt quá rồi, con còn tưởng mẹ chết rồi.”
Cậu bé sợ chết. Mẹ của mình đã chết, cậu bé không muốn mẹ mới không dễ dàng gì có được cũng chết.
Lục Hải Từ không có mẹ, trước bốn tuổi sống ở nhà bà dì, nhìn những bạn khác có cha mẹ, cậu bé vô cùng ngưỡng mộ. Cậu bé cũng từng hỏi bà dì, sao những bạn nhỏ khác đều có ba mẹ, mà cậu lại không có.
Bà cô nói, cậu bé có ba mẹ, ba cậu là đại anh hùng, đang bảo vệ quốc gia. Mẹ của cậu bị bệnh, đi đến một nơi rất xa. Đứa trẻ nhỏ, đã biết đại anh hùng rồi, cũng thích có một người ba đại anh hùng. Chỉ là, cậu bé lại không biết một nơi rất xa là có ý gì.
Năm trước, lúc cậu bé bốn tuổi, ba cậu quay về, nhìn thấy ba cao lớn, cậu bé vô cùng vui mừng, giống như bà cô nói, ba cậu là đại anh hùng, giống như đại anh hùng có thể đánh được lợn rừng trong tưởng tượng của cậu bé.
Nhưng ba quay về, chỉ là không có mẹ. Cậu bé hỏi cha, vì sao mẹ không về? Ba nói mẹ bị bệnh qua đời rồi.
Cậu bé lại hỏi cha, cậu biết bị bệnh rất khó chịu, nhưng qua đời là gì?
Ba nói qua đời là đã chết.
Mặc dù cậu bé mới 4 tuổi, nhưng cậu đã biết chết là có ý gì. Nghe thấy mẹ đã chết rồi, cậu bé khóc rất nhiều.
Lần đó ba quay trở về, là đón cậu đi theo đến quân đội. Ở trong quân đội, cậu bé trở thành bạn tốt với một bạn nhỏ cũng không có mẹ, cậu bé đó tên Quý Dương. Bởi vì bọn họ đều không có mẹ, cho nên chơi rất thân với nhau. Nhưng nửa năm trước, cũng chính là vào lúc gần tết năm trước, ba của Quý Dương cưới vợ, Quý Dương đột nhiên có mẹ mới.
Mọi người đều nói mẹ kế không tốt, sẽ ức hiếp bạn nhỏ, nhưng Quý Dương nói với cậu, mẹ kế đối xử rất tốt với mình.
Cậu bé cũng thường đến nhà Quý Dương chơi, cậu từng gặp mẹ kế của Quý Dương, sẽ làm bánh bao thịt cho Quý Dương ăn, cũng mua kẹo sữa cho Quý Dương ăn. Cho nên cậu bé thầm ngưỡng mộ, đồng thời nghĩ đến khi nào cậu cũng có thể có một người mẹ làm bánh bao thịt cho cậu ăn, mua kẹo sữa cho cậu ăn?
Lần này ở nhà bà cô, ba hỏi cậu, nếu như ba tìm cho cậu một người mẹ kế, cậu có đồng ý không?
Sau khi cậu nghe thấy, vui mừng nhảy lên. Sau đó, cậu bé gặp được mẹ kế, là một người mẹ kế rất xinh đẹp, da trắng, còn xinh đẹp hơn mẹ kế của Quý Dương bội phần. Hình dung bội phần này là do bình thường cậu nghe chú họ nói, mặc dù không có ai nói với cậu là ý gì, nhưng cậu biết chính là ý còn đẹp hơn cả đẹp.
Nếu như mẹ kế cho cậu kẹo sữa giống như cậu mong ước, cậu sẽ vui mừng cất kẹo sữa đi, không nỡ ăn, bởi vì cậu muốn quay về quân đội đem cho Quý Dương, cậu muốn nói với Quý Dương rằng mẹ mới của cậu rất tốt. Cậu càng vui mừng hơn là, từ nay về sau, cậu có mẹ rồi. Cậu có cha, có mẹ và cậu là một đứa trẻ bình thường có ba có mẹ rồi.
Vài ngày sau đó, mẹ đối xử với cậu rất tốt, lúc ăn cơm đều sẽ gặp thịt cho cậu. Cậu cảm thấy, cậu là đứa trẻ hạnh phúc nhất trên đời.
Nhưng sau khi đến quân đội, ba ra ngoài làm nhiệm vụ, mẹ liền không giống như trước. Mỗi ngày mẹ đều bắt cậu đi lấy cơm, bắt cậu rửa bát, bắt cậu quét dọn vệ sinh. Càng quan trọng hơn là mẹ chưa từng cười với cậu, cũng không giống như trước đây, mỗi lần mẹ nói chuyện với cậu, giọng điệu cũng không dịu dàng nữa, thậm chí còn có sự chán ghét cậu không hề che dấu.
Lục Hải Từ giấu chuyện này trong lòng, không nói với ai, kể cả bạn tốt Quý Dương của cậu đến hỏi cậu cũng không nói. Cậu không muốn nói, cậu không dễ dàng gì có mẹ mới, trở thành bạn nhỏ có mẹ, cậu không thể nói xấu mẹ. Cậu từng hỏi bà cô, vì sao trong bụng dì có em bé mà không thể lập tức để em bé ra ngoài chơi?
Bà cô nói, em bé trong bụng của mẹ cần rất lâu sau mới có thể ra ngoài, bởi vậy em bé không quen mẹ, phải đợi quen rồi, em bé có thể ra ngoài chơi. Bởi vậy cậu nghĩ, cậu và mẹ cũng không quen, đợi sau khi cậu làm việc cho mẹ, mẹ quen với cậu, biết cậu là đứa trẻ ngoan rồi, chắc chắn cũng sẽ thích cậu.
Tối qua, mẹ không ăn cơm, nói người không khỏe muốn ngủ, cho đến sáng sớm hôm nay, cậu mua bữa sáng quay về mẹ cũng không tỉnh dậy, cậu gọi cả mấy câu, mẹ cũng không trả lời, cậu lo lắng tự mình đi vào phòng xem , kết quả thấy mẹ nằm trên giường không cần biết lay thế nào mẹ vẫn không tỉnh dậy, cũng may sau đó mẹ lại tỉnh dậy rồi.
Nhưng sau khi mẹ tỉnh lại nói đau đầu. Cậu không biết phải làm sao, cậu biết bị bệnh sẽ chết, cậu sợ hãi chạy ra ngoài gọi thím Tần - người cậu từng được gửi nuôi......
Sau đó thím Tần gọi người của khu người nhà tới giúp đưa mẹ tới bệnh viện. Bác sĩ nói, nếu chậm thêm một chút nữa, mẹ sẽ bị sốt cao đến chết.
Nghĩ đến việc thiếu chút nữa cậu lại biến thành đứa trẻ không có mẹ, hai mắt Lục Hải Từ đỏ bừng, âm thầm chảy thật nhiều nước mắt.
Lâm Khinh Khinh lấy lại tinh thần, cô mỉm cười với cậu bé: “Cảm ơn con, Tiểu Hải Từ, con đúng là một bé ngoan dũng cảm."
Cô không thể đối xử với cậu giống nguyên chủ, nhưng cũng không thể trở thành mẹ cậu, dù sao cô mới 23 tuổi chưa kết hôn cũng chưa có con nên không thể đặt mình vào vị trí của một người mẹ.
Chẳng qua cô có thể xem mình là giáo viên mầm non, ở chung với cậu bé như ở chung với các bạn nhỏ trong nhà trẻ. Dù sao cô cũng đã từng muốn trở thành một giáo viên mầm non. Chỉ là sau này bằng giáo viên đặt ở trong ngăn kéo, thành một vật trang trí vô tri vô giác.
Nghĩ thông về cách ở chung cũng như mối quan hệ giữa hai người, Lâm Khinh Khinh lập tức cảm thấy nhẹ nhàng. Hơn nữa trước mắt mà nói cô và Lục Thừa không thể ly hôn.
Đầu tiên, quân hôn không dễ ly hôn như vậy.
Tiếp theo, nếu ly hôn, cô phải làm sao bây giờ?
Ở thời đại này vô cùng bảo thủ, nếu sau khi cô ly hôn trở lại quê của nguyên chủ, nói không chừng sẽ bị mấy bà tám nói sau lưng thành cái dạng gì cũn không hay, cho dù người nhà nguyên chủ không chê nhưng nghe được người khác trào phúng cô thì chắc chắn người nhà nguyên chủ cũng sẽ bị tổn thương.
Cô không thể bởi vì lựa chọn của chính mình mà liên lụy người nhà nguyên chủ vẫn luôn yêu thương nguyên chủ bị người khác cười nhạo.
Hơn nữa, cho dù trở lại quê nguyên chủ không có ai trào phúng cô nhưng quy cho cùng cô vẫn không phải nguyên chủ, mỗi ngày sống cùng dưới một mái nhà với người thân vốn quen thuộc với nguyên chủ, nhất định sẽ sớm bị phát hiện điểm đáng nghi.
Cho nên sống cùng Lục Thừa chưa thân quen với nguyên chủ mới là an toàn nhất.
Tổng kết lại, trước lúc cô có thể đảm bảo bản thân sống tốt một mình sau khi ly hôn, thì ly hôn bây giờ rất không lý trí.
Nguyên nhân thứ ba, hiện tại là năm 1963 đã sắp tới mười năm đen tối, một người phụ nữ từng ly hôn nhất định không thể yên ổn trải qua mười năm kia, quân hôn cũng là một loại bảo đảm đối với cô.
Tóm lại: Đi một bước tính một bước.
“Mẹ ơi, thật ạ?” Lục Hải Từ nghe cô khen ngợi, đôi mắt sáng bừng, khuôn mặt nhỏ dơ hề hề tựa như một ánh mặt trời khiến cho cả người cậu bé sinh động lên. Cậu nhếch môi, cười giống hệt một mặt trời nhỏ.
Có lẽ bị nụ cười tươi của cậu bé lây nhiễm, Lâm Khinh Khinh cũng cười: “Thật sự, thật hơn cả trân châu luôn.” Cô không nhịn được trêu ghẹo bé.
Lục Hải Từ nhìn cô, nhìn nụ cười dịu dàng của cô, nhìn đôi mắt đầy yêu thương của cô, nụ cười của cậu tắt dần, cuối cùng đôi mắt cậu càng ngày càng đỏ, sau đó khóc hu hu.
“Con sao vậy?" Lâm Khinh Khinh khẩn trương hỏi, cô sờ sờ đầu tóc do loạn của bé, “Tại sao lại khóc?"
Lục Hải Từ mím môi, không cho mình khóc ra, cậu nỗ lực lắc đầu.
Lâm Khinh Khinh đột nhiên nhớ tới lúc cô vừa mới tỉnh lại, nghe được mình nói đau đầu, đứa nhỏ này vừa khóc vừa chạy đi gọi người, cô nghĩ, chắc là đứa nhỏ này lo lắng cho cô đi.
Đúng là đứa trẻ thiện lương, nguyên chủ ghét bỏ bé đến thế, vậy mà cậu bé vẫn quan tâm nguyên chủ. Nghĩ đến đây, cô cười càng thêm dịu dàng: “Đừng lo lắng, mẹ không sao."
Lâm Khinh Khinh là người nổi tiếng trên mạng xã hội, làm một người nổi tiếng trên mạng xã hội, giọng nói vô cùng quan trọng. Giọng nói không những chất giọng vốn có của bản thân dễ nghe hay khó nghe, mà còn bao gồm tốc độ nói.
Khi cô nói chuyện, theo thói quen khi quay video, tốc độ nói tương đối chậm, giọng điệu cũng sẽ thả nhẹ vô cùng dịu dàng. Phối hợp với chất giọng tươi trẻ thoải mái của thiếu nữ 18 tuổi của nguyên chủ nghe vào tai đặc biệt dễ nghe.
Lục Hải Từ nghe mẹ nói vậy với cậu, trong lòng cực kỳ vui vẻ. Cậu bé cảm thấy nhất định là cậu nghe lời múc cơm rửa chén có được sự ghi nhận của mẹ, giống như mẹ mang thai em bé cần rất nhiều thời gian, em bé mới có thể ra ngoài chờ em bé ra ngoài và em bé với mẹ sẽ hòa thuận yêu thương nhau. Mà hiện tại, cậu bé và mẹ cũng rất hòa thuận yêu thương nhau.
Lục Hải Từ quyết định, chờ về đến khu gia đình quân nhân, cậu bé muốn đưa kẹo sữa cho Quý Dương xem, sau đó nói với Quý Dương, đây là kẹo sữa mẹ cậu bé cho, mẹ cậu cũng rất thích cậu.
Ục ục......
Bụng Lâm Khinh Khinh bất giác vang lên.
Lúc này, Lâm Khinh Khinh hận không thể giấu luôn cái bụng này. Kêu ục ục trước mặt đứa nhỏ quá ảnh hưởng hình tượng của cô.
Lục Hải Từ chớp chớp mắt, cậu bé thật thà nói: “Mẹ ơi, bụng mẹ đang kêu kìa.”
Lâm Khinh Khinh ngượng ngùng nói: “Ừm, mẹ đói bụng nhưng đây là lần đầu tiên mẹ tới bệnh viện nên không biết đi đâu ăn cơm? Con có thể đỡ mẹ đi ra ngoài nhìn thử xem không?”
Lục Hải Từ lập tức nói: “Mẹ ơi, thím nói, thím sẽ tới đưa cơm cho chúng ta."
Nghe có người sẽ đến đưa cơm, Lâm Khinh Khinh không vội nữa. Nhưng mà: “Là thím nào thế? Mẹ nhớ lúc mẹ bị bệnh, con đi gọi người tới giúp, con còn nhớ những người đó không? Chờ mẹ xuất viện, chúng ta đi cảm ơn người ta."
“Mẹ yên tâm, con nhớ rất rõ.” Lục Hải Từ vỗ ngực bảo đảm “Ba nói lúc ba đi làm nhiệm vụ, những người từng giúp đỡ mình con đều phải nhớ rõ chờ ba trở về chúng ta sẽ đi cảm ơn người ta. Khi mẹ bị bệnh, con đi gọi mẹ anh Đại Vượng, con còn đi gọi thím Tần, sau đó thím Tần gọi thêm vài người, đưa mẹ tới bệnh viện, nhưng những người thím Tần gọi tới con đều...... đều không nhớ rõ.”
Nói tới đây, Lục Hải Từ hơi xấu hổ, vừa rồi cậu mới bảo đảm với mẹ, hiện tại lại không làm được. Bởi vì xấu hổ, cậu cúi đầu, cậu chỉ mạnh miệng chứ không thực hiện được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)