Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Mẹ Kế Của Nam Phụ Trong Niên Đại Văn Chương 1:

Cài Đặt

Chương 1:

“Mẹ....mẹ tỉnh lại đi...mẹ tỉnh lại đi......”

Lâm Khinh Khinh bị gọi tỉnh dậy, giọng nói ngọt ngào, nghe vô cùng đáng yêu. Nhưng khi cô mở mắt ra, lúc nhìn thấy một bé trai, cả người cô sững sờ, có chút ngạc nhiên nhìn đối phương, cậu bé này là ai?

Đợi đã, đây là nơi nào? Ngôi nhà đất màu trắng này, còn không bằng nhà tệ nhất ở trong thôn của bọn họ.

“Đau quá...” Lập tức Lâm Khinh Khinh theo bản năng lấy tay ôm đầu, đầu đau như búa bổ, giống như có vật gì đó đâm vào.

“Mẹ, mẹ sao thế?” Cậu bé thấy cô ôm đầu, lo lắng sợ hãi vô cùng.

“Dì hơi đau đầu.” Lâm Khinh Khinh bất giác nói, bởi vì ý thức vẫn chưa tỉnh táo, cho nên không để ý đến cậu bé này.

“Vậy...vậy phải làm thế nào?” Cậu bé vô cùng sợ hãi, “Con...con đi gọi thím...mẹ...mẹ đừng chết...hu hu hu.” Nói xong, cậu bé vừa khóc vừa như lò xo bật dậy chạy đi.

“Không cần nữa, con...” Lời chưa nói ra, Lâm Khinh Khinh liền ngẩn ra, trong đầu hiện lên kí ức, khiến cô ý thức sâu sắc được cô đã xuyên sách.

Lâm Khinh Khinh là người nổi tiếng trên mạng ở thế kỉ 21, là một đứa trẻ bị bỏ lại phía sau*, lúc còn nhỏ cha mẹ ra ngoài làm việc, bỏ cô lại cho bà nội, sau khi lớn lên, cha mẹ mua nhà mua xe ở thành phố lớn, nhưng cũng có đứa em gái thứ hai, mặc dù bọn họ cũng mở lời nói sẽ đón cô qua với họ, nhưng Lâm Khinh Khinh từ nhỏ sống cùng bà nội, sao có thể nỡ để bà ở quê một mình? Lại thêm sự thân thiết giữa cha mẹ và em gái là điều mà cô không làm được, cho nên cô không cùng bọn họ đến thành phố lớn. Có điều bởi vì từ nhỏ lớn lên ở quê, nên tính cách của Lâm Khinh Khinh vừa hoang dã táo bạo.

*Trẻ em bị bỏ lại phía sau là trẻ em bị bỏ lại quê hương hoặc ở nhà người thân ở nông thôn do một hoặc cả hai bố mẹ đi làm ăn xa ở thành phố, thị xã và sống ly thân với bố mẹ trong một thời gian dài. Hiện tượng trẻ em bị bỏ lại phía sau cũng là một hiện tượng xã hội nghiêm trọng xuất hiện trong những năm gần đây. Các khu vực nông thôn nơi những đứa trẻ này sinh sống thường thiếu cơ sở hạ tầng kinh tế và xã hội sẵn có hơn ở các khu vực thành thị.

Thành tích học tập của Lâm Khinh Khinh bình thường, không thi đậu cấp ba, cô được nhận vào một trường trung cấp kỹ thuật, rồi lên cao đẳng, chuyên ngành giáo dục tiểu học, khi đó cô muốn sau khi tốt nghiệp sẽ trở thành giáo viên mầm non ở một trường mẫu giáo trong huyện, gần nhà hơn chút. Từ huyện về quê chỉ chỉ mất hai mươi phút chạy xe. Nhưng cuộc sống đại học, cao đẳng rất phong phú và đa dạng, lại thêm cô vẻ ngoài ưa nhìn, vì vậy cô có những kế hoạch khác cho cuộc sống của mình. Khi còn học cao đẳng, cô đã trở thành người nổi tiếng trên Internet, đăng các ghi chú về trang phục và đồ ăn ngon trên Weibo và các ứng dụng xã hội, và cô có hơn hai trăm ngàn người hâm mộ. Đồng thời, cô cũng cảm thấy hạnh phúc vì điều đó.

Vì vậy, sau khi tốt nghiệp cao đẳng, cô về quê sống cùng bà nội, trở thành một blogger ẩm thực. Cô cùng bà nội ra đồng, cùng nấu cơm, thêm những món ăn tuyệt vời mà bà nội làm, việc kinh doanh rất thuận lợi. Cô thậm chí còn đăng ký tài khoản trên ứng dụng mua theo nhóm và phát sóng trực tiếp bán cây ăn quả do người dân trồng. Có quýt, đào, thanh mai...Cũng bởi vậy, trong giới người nổi tiếng trên mạng cô có danh tiếng rất tốt.

Cho đến một năm trước, bà nội qua đời. Cô nén đau thương trong lòng, mỗi ngày vẫn vui vẻ, nhưng những người hâm mộ đều nhận ra, thời gian cô online dài hơn. Cho đến hôm qua, cô nhìn thấy một người hâm mộ đã để lại lời nhắn trêu đùa, nói có một cuốn tiểu thuyết (Đối chiếu tổ mẹ kế truyện niên đại ), mẹ kế độc ác của nam phụ trong tiểu thuyết có tên họ giống hệt cô, kêu cô mau chóng học thuộc toàn bộ tiểu thuyết, để tránh xuyên sách.

Lúc đó cô còn đùa lại trả lởi: Mong đợi được xuyên sách.

Kết quả, cô mới xem phần giới thiệu của tiểu thuyết, ngày hôm sau thực sự đã xuyên sách.

Cơ thể này có ký ức, cơn đau đầu vừa rồi là do não bộ tiếp nhận quá nhiều ký ức cùng một lúc, nhưng bây giờ sau khi tiếp nhận ký ức thì lại khác. Chỉ là sau khi cô nhận được ký ức, đối với nguyên chủ cũng khó nói thành lời.

Nguyên chủ Lâm Khinh Khinh sinh ra ở đại đội sản xuất thung lũng Cao Sơn, bởi vì là con gái duy nhất ba đời, lớn lên lại ưa nhìn, cho nên nhận được sự yêu thương của tất cả mọi người trong nhà họ Lâm, cũng bởi vậy, tính cách vô cùng kiêu căng, có chút ương bướng và ích kỉ.

Ông nội Lâm là bác sĩ duy nhất ở đại đội sản xuất thung lũng Cao Sơn, cũng chính là bác sĩ chân đất, cho nên điều kiện sống của nhà họ Lâm cũng không tệ.

Một tháng trước, nguyên chủ lên huyện tham gia hôn lễ của bạn học cô ta, trong buổi hôn lễ, cô ta trúng tiếng sét ái tình với Lục Thừa, là anh họ của chồng bạn học cô ta. Về sau, cô ta nghe ngóng được từ phía bạn học, Lục Thừa là một quan quân, mặc dù đã kết hôn, lại có một đứa con trai 5 tuổi, nhưng 4 năm trước vợ đã qua đời. Bởi vậy, cô ta bắt đầu theo đuổi điên cuồng, cô ta ở nhà được chiều chuộng quen rồi, căn bản nghe không hiểu sự từ chối của Lục Thừa.

Có điều, cơ hội của cô ta vẫn thực sự đã đến. Có một lần lúc cô ta đi tìm Lục Thừa, nghe thấy dì của Lục Thừa, cũng chính là mẹ chồng của bạn học cô ta bị bệnh nhập viện, cần gấp nhân sâm trên trăm năm.

Bởi vậy, nguyên chủ vội đi tìm Lục Thừa, cô ta nói với Lục Thừa, nhà cô ta có nhân sâm trên trăm năm, có thể cho Lục Thừa, nhưng Lục Thừa phải cưới cô ta.

Lục Thừa do một tay dì nuôi lớn, nhân sâm lại có liên quan đến mạng sống của dì, cho nên Lục Thừa ý muốn trả giá cao để mua, bị nguyên chủ kiên quyết từ chối, sau đó anh chỉ có thể đồng ý điều kiện của nguyên chủ.

Nhà họ Lâm thực sự có nhân sâm trăm năm, tổ tiên nhà họ Lâm từng làm ngự y, nhân sâm này là do tổ tiên truyền lại, không chỉ trăm năm mà còn được bảo quản rất tốt. Bà nội Lâm sau khi biết chuyện của nguyên chủ, không nói hai lời liền nói ông nội Lâm đem nhân sâm ra. Đối với bà nội Lâm, nhân sâm già là vật chết, sao quan trọng bằng hạnh phúc của cháu gái bà. Hơn nữa, cho dù đối phương có góa vợ lại có đứa con trai năm tuổi thì đã làm sao? Anh là đoàn trưởng, là quan lớn, kết hôn rồi, sau này là người thân thích trong nhà, đây là mối quan hệ cả đời.

Ông nội Lâm đối với mọi việc trong nhà đều nghe theo bà nội Lâm, hơn nữa ông là bác sĩ, lòng nhân từ của bác sĩ, hôm nay cho dù không có điều kiện của Lâm Khinh Khinh, nếu đối phương đến mua nhân sâm già, ông cũng sẽ đồng ý ,hồ có thể giải quyết chuyện hôn sự của cháu gái ông đương nhiên đồng ý.

Bởi vậy, chuyện hôn sự của Lục Thừa và Lâm Khinh Khinh được quyết định.

Vốn dĩ, Lục Thừa nghĩ cho dù chuyện hôn sự đã định rồi, nhưng nhân sâm cũng không thể lấy không, cho nên vẫn phải đưa tiền. Nhưng bà nội Lâm khéo léo từ chối số tiền đó, bà ấy nói, nhân sâm này là của hồi môn của cháu gái bà, chỉ cho cháu gả đi chứ không bán.

Đối với bà nội Lâm, nếu như Lục Thừa trả tiền, tình cảm của nhân sâm này đã nhạt rồi. Nhưng nếu cho cháu gái làm của hồi môn, vậy thì dì của Lục Thừa dùng của hồi môn của cháu dâu, tình cảm này có thế nào cũng không thể đền đáp. Hơn nữa, cháu gái gả cho đoàn trưởng, còn sợ không lấy được tiền nhân sâm sao? Bà nội Lâm quả thực là người thông minh.

Nhưng, cho dù nhà họ Lâm không nhận tiền nhân sâm, Lục Thừa lại đưa đủ 800 đồng tiền sính lễ, trong hoàn cảnh bình thường, vào thời đầu những năm 1960, tiền sính lễ chưa đến 80 đồng, thì số tiền sính lễ 800 đồng này là có ý gì, thực ra mọi người đều hiểu rõ.

Sau khi dì của lục thừa dù nhân sâm trăm 5, quả nhiên sức khỏe tốt lên không ít. Sau đó, lục thừa cũng gửi thông báo kết hôn cho quân đội. Nhưng đợi đến khi báo cáo kết hôn được phê duyệt thông qua thì lục thừa cũng hết hạn nghỉ phép nhưng phải nhanh chóng quay về quân đội. Bởi vì anh xin phép cho về tham gia hôn lễ của em hay ạ. Nhân tiện thăm, dì nghĩ phép không nhiều.

Cho nên lục thừa thương lượng với nhà họ lâm định lại thời gian kết hôn.

Nhưng nguyên chủ sợ lực thừa bỏ chạy bắt buộc phải kết hôn trước khi lục thừa quay về quân đội cho dù chĩ là làm thủ tục đăng ký kết hôn mà không tổ chức hôn lễ cũng không sao.

Bởi vậy, bọn họ lấy chứng nhận kết hôn 2 nhà cùng nhau ăn bữa cơm là Xem như tổ chức hôn lễ cho bọn họ ngày thứ 3. Sau khi kết hôn, nguyên chủ đã theo quân.

Lâm Khinh Khinh nghe thấy lời này 2 mắt trợn tròn, mất ý thức.

Đợi đến khi Lâm Khinh Khinh tỉnh lại cũng không biết là lúc nào chị cảm thấy sai bị người ta giữ cô mở mắt. Nhìn thấy lục hải từ đang nằm trên giường, ôm lấy tay của cô.

Đầu óc của cậu bé rối mù có vài sợi tóc còn bết lại quần áo trên người thì nhếch nhác bẩn thỉu. Là quần áo mặc khi nguyên chủ và lục thừa kết hôn nửa tháng rồi chưa từng thay.

Con nít, nếu người lớn không nhắc chúng thay quần áo, nó cũng không ý thức thay quần áo.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc