Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thẩm Thúy kinh ngạc đến mức một ngụm trà nóng phun hết lên bàn, ho khan hỏi: "Sao, sao lại tái giá?"
Trịnh thị vừa đưa tay vuốt lưng cho nàng, vừa từ tốn nói: "Con của ta đừng vội, nghe nương từ từ nói."
Hóa ra hôm ấy Trịnh thị dẫn con dâu lên thành mua sắm đồ Tết, nghe được một tin tức —— Vệ gia trong huyện thành muốn tuyển nhũ mẫu.
Vệ gia này là phú hộ rất có tiếng ở địa phương, nhà chính của họ làm ăn lớn tận kinh thành!
Vị Vệ viên ngoại này tuy chỉ là thứ tử của chi phụ, nhưng ở huyện thành này cũng là một nhân vật có máu mặt.
Chính thê của hắn sức khỏe vốn không tốt, năm ngoái khó khăn lắm mới mang thai.
Thời nay nữ tử sinh nở như bước vào Quỷ Môn Quan, vị Vệ phu nhân đó đã không qua khỏi, mất vì khó sinh, chỉ để lại một nữ nhi.
Sức khỏe Vệ tiểu thư cũng không tốt lắm, Vệ viên ngoại đã mời không ít nhũ mẫu chăm sóc, nhưng vào mùa đông năm nay vẫn xảy ra sơ suất, Vệ tiểu thư bị nhiễm phong hàn.
Vệ viên ngoại giận mấy nhũ mẫu làm việc sơ suất, nhưng bên cạnh nữ nhi lại tạm thời không thể thiếu người, nên đành tạm gác lại chưa xử lý, trước mắt tuyển người lấp vào chỗ trống của họ.
Tiền công tháng của hạ nhân Vệ gia không phải tính theo mức ở huyện thành, mà là theo tiêu chuẩn kinh thành, bao ăn ở, mỗi quý được may quần áo mới, ngoài ra còn có hai lượng bạc tiền công tháng.
Nếu tìm được việc này, đối với bá tánh bình thường, chẳng phải là chuyện tốt trên trời rơi xuống sao?
May mà không phải đã xem mắt tìm nhà nào cho mình rồi, Thẩm Thúy chậm rãi thở phào một hơi, nói: “Người ta tuyển là nhũ mẫu, con lại không có sữa.”
"Vệ gia lớn như vậy chẳng lẽ còn thiếu nhũ mẫu có sữa hay sao?" Nói rồi, Trịnh thị cau mày nhìn Thẩm Thúy từ đầu đến chân, nghi hoặc nói: "Mọi khi ngươi với ta tâm ý tương thông nhất, sao mới hơn tháng không gặp, đột nhiên lại biến thành cái đầu gỗ thế này?"
Thẩm Thúy thực sự không theo kịp được mạch suy nghĩ kỳ lạ của bà mẹ ruột này, đành căng da đầu nói: “Vậy chuyện này cũng đâu liên quan đến việc tái giá đâu nương.”
Trịnh thị sốt ruột vỗ đùi, nói như bắn liên thanh: “Vệ gia này không có đương gia chủ mẫu, Vệ viên ngoại kia cũng không có thiếp thất. Vệ tiểu thư còn chưa đến tuổi biết nhớ chuyện. Con ta xinh đẹp, tuổi tác lại tương đương Vệ viên ngoại, vào được Vệ phủ, lấy được sự yêu mến quyến luyến của Vệ tiểu thư, chẳng lẽ còn sợ không có cơ hội leo lên? Ban đầu ngươi gả cho Mục Thành chính là vì xem thường đám nhà quê chân đất, muốn có cuộc sống tốt đẹp hơn! Giờ Mục Thành mất rồi, ngươi không mau tính đường cho mình đi?”
Thẩm Thúy cố tỏ vẻ do dự: “Con đương nhiên biết nương tốt cho con. Nhưng nương biết tin tức này, thì trong thành chắc chắn cũng có không ít nhà có suy nghĩ giống nương. Bao nhiêu đại cô nương, tiểu tức phụ đều đang nhòm ngó chuyện tốt này. Nhị Lang nhà con đã lớn thế này rồi, sao bì được với người ta? Hơn nữa... Mục Thành hiện giờ chỉ mới mất tích mấy tháng, biết đâu ngày nào đó lại trở về.”
Thẩm Thúy thông tỏ cốt truyện gốc, đương nhiên biết Mục Thành lần này mất tích là không bao giờ xuất hiện nữa, nhưng không ngại dùng hắn làm bia đỡ đạn trước mắt.
"Ngươi quản hắn về hay không về làm gì?" Trịnh thị tức đến đứng bật dậy, dậm chân bình bịch: "Nếu hắn về sớm, ngươi chẳng qua cũng chỉ đến Vệ phủ làm công. Nếu hắn về muộn, ngươi đã là người của Vệ gia, hắn một gã thợ mộc quèn, chẳng lẽ còn lật trời được chắc?"
Trước kia khi Thẩm gia chưa khá giả như vậy, Trịnh thị thấy Mục Thành điều kiện tốt, đã giúp nữ nhi hạ dược hắn.
Sau này Thẩm gia rũ sạch hơi bùn, Trịnh thị lại cực kỳ xem thường Mục Thành.
Giờ thấy lại có thể bám vào chỗ dựa mới, Trịnh thị càng chẳng nể nang gì Mục Thành, lập tức tuôn ra hết những bất mãn với hắn bao năm qua.
Nói bà trước kia thấy hắn thật thà, tay nghề tốt, kiếm được tiền, tuy là cảnh gà trống nuôi con, nhưng dù sao cũng hơn đám nam nhân thô kệch đầu tắt mặt tối ngoài đồng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
