Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thẩm Thúy xoa xoa chân tóc đau nhức, không muốn dây dưa với bà nữa, chỉ kiên quyết nói: “Lần trước con ốm nặng một trận, suýt nữa mất mạng. Đi một vòng trước Quỷ Môn Quan, giờ con đã nghĩ thông suốt nhiều chuyện rồi. Cành cao đó há dễ trèo vậy sao? Ở Mục gia đã chịu thiệt một lần, chẳng lẽ còn muốn chịu lần thứ hai? Vệ gia nhìn thì hào nhoáng đấy, nhưng nhà cao cửa rộng mới lắm chuyện khuất tất, đâu phải là nơi con có thể xoay xở được? Nương cũng đừng khuyên con nữa, nếu là đi làm công bình thường, con cũng sẽ nhận lời. Nhưng nếu ôm cái tâm tư đó bắt con đến Vệ gia, con tuyệt đối không đồng ý!”
Thấy đôi mắt sắc lẻm của Trịnh thị trợn lên, Thẩm Thúy lại bồi thêm một câu: “Cho dù không vì chuyện khác, chỉ vì Nhị Bàn nhà chúng ta thì sao? Nó từ nhỏ chưa từng rời con nửa bước. Con đến Vệ gia, không thể mang nhi tử theo được, đó là muốn mẹ con con phải chia lìa. Nó rời xa con thì biết làm sao?”
Thẩm Thúy đương nhiên vẫn không chịu, cuối cùng Trịnh thị ném lại một câu: “Nếu ngươi không nghe lời ta, vậy Tết này cũng đừng về nhà mẹ đẻ!”, rồi tức giận đùng đùng bỏ đi.
Lý thị vội vàng đứng dậy đi theo Trịnh thị ra khỏi sân, nhưng lại nhanh chóng quay trở lại.
"Tiểu muội, nương chúng ta chính là miệng cứng tâm mềm. Hôm nay người giận vậy thôi, ta về sẽ khuyên người vài câu, đợi đến đầu năm là nguôi cả thôi."
Lời này của Lý thị nói rất uyển chuyển, nhưng không nghi ngờ gì cũng đã bày tỏ thái độ, nàng ấy ủng hộ cô em chồng không tái giá vào lúc này.
Thẩm gia vẫn còn có người bình thường!
Thẩm Thúy hơi nhếch môi, còn chưa kịp nở nụ cười, đã nghe Lý thị lại ngập ngừng nói: “Chỉ là... vừa rồi ở ngoài cửa nương có dặn, hồi đầu đông người có cho muội năm lượng bạc, giờ trong nhà tiền bạc hơi kẹt, muội xem có thể trả lại số bạc này trước được không...”
Thẩm Thúy: ...
Mấy năm nay Thẩm gia ăn nên làm ra, Mục gia lại sa sút, nguyên thân không ít lần về nhà mẹ đẻ xin xỏ.
Trịnh thị trước nay chỉ toàn lén lút cho thêm, chưa bao giờ đòi lại tiền bạc từ nữ nhi.
Đột nhiên mở miệng đòi nàng trả tiền, rõ ràng là muốn dằn mặt nàng, cho nàng biết cái khó của việc sống thiếu tiền bạc, sau đó ngoan ngoãn nghe lời bà!
Số bạc này mà không trả, không biết còn gây ra chuyện gì nữa.
Nàng bảo Lý thị đợi một lát, rồi nhanh chân vào phòng ngủ, lấy một thỏi bạc nhỏ ra.
Lý thị đỏ mặt, lại nhỏ giọng khuyên nàng vài câu, nói sau này sẽ tìm cách đưa bạc lại cho nàng, rồi lập tức cầm thỏi bạc ra ngoài đưa cho Trịnh thị.
Nữ nhi tính tình keo kiệt, lại xưa nay không nể mặt tẩu tử, Trịnh thị đứng ở cổng chính là đang chờ hai chị em dâu họ cãi nhau ầm lên, để bà có cớ vào nhà tiếp tục khuyên nữ nhi đến Vệ gia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
